Hôm sau, lúc Vương Sở Khâm xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ theo đội ra sân bay, Tôn Dĩnh Sa đi phía trước cậu hai khoảng người, bị mấy người chắn giữa. Cô bé vẫn còn ngái ngủ, vừa đi vừa ngáp, trên đỉnh đầu còn vểnh một lọn tóc nhỏ, có lẽ là do lúc ngủ bị đè lên, giờ lắc lư theo mỗi bước chân của cô như chiếc cánh nhỏ đón gió.
Chẳng hiểu sao, ánh mắt của Vương Sở Khâm cứ bị cuốn theo lọn tóc ấy, như có sợi chỉ vô hình buộc chặt lấy tầm nhìn của cậu.
Mãi đến lúc lên xe, cậu mới có cơ hội đi tới sau lưng Tôn Dĩnh Sa. Không kìm được lòng, anh đưa tay vuốt nhẹ, làm lọn tóc ngốc nghếch kia xuôi xuống về đúng chỗ của nó.
Tôn Dĩnh Sa đang khó chịu vì bị gọi dậy sớm, không biết ai dám chạm vào đầu mình, lập tức quay lại định nổi nóng. Nhưng vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt Vương Sở Khâm. Cơn bực dọc trong mắt cô như bọt sóng tan ngay trong nắng sớm, thay vào đó là một nụ cười ngọt ngào như mật ong ánh lên nơi khóe môi.
Lên máy bay, giữa hai người vẫn xen kẽ vài thành viên khác, nhưng miệng cô bé cứ líu lo suốt, trò chuyện cùng đồng đội phía sau, giọng lanh lảnh mà êm tai như tiếng chuông bạc, xuyên qua hàng ghế, len lỏi vào tai Vương Sở Khâm.
Tới lúc tìm được chỗ ngồi, Tôn Dĩnh Sa vẫn không dừng câu chuyện, tay đã giơ vali cabin 20 inch lên muốn cất vào ngăn trên đầu. Vương Sở Khâm "chậc" một tiếng, vẻ không hài lòng với việc cô không biết giữ gìn bàn tay vàng vốn dùng để thi đấu.
"Cẩn thận tay em chứ." Chưa nói hết câu, hành lý đã được anh đón lấy.
Tay Vương Sở Khâm to, chiếc vali hành lý trong tay anh bỗng nhiên trông bé xíu, đẩy một cái đã gọn ghẽ vào khoang hành lý.
Những người xung quanh nhìn một cái rồi không nói gì, chỉ cần là bạn của Vương Sở Khâm đều biết anh không thích can thiệp vào chuyện của con gái. Trước đây mấy ông tướng bọn họ đi nhậu, cô gái ở bàn bên cạnh nói điện thoại hết pin, nhờ giúp gọi taxi. Khi xe đến nơi, cô ấy còn rụt rè bước tới bên Vương Sở Khâm, hỏi có thể kết bạn WeChat để gửi tiền không. Cậu trai mới ngoài hai mươi ấy khi ấy vẫn còn nhiệt tình gọi xe, nhưng vừa nghe đến chuyện kết bạn liền dứt khoát phất tay như lão đại Đông Bắc: "Không thêm!", khiến cô gái xinh đẹp không biết giấu mặt vào đâu.
Lần này nhìn thấy Vương Sở Khâm ba bước thành hai bước chạy đến đội nữ để nâng vali cho người ta, mấy anh em suýt nữa thì rớt quai hàm. Nhưng nhìn kỹ lại thấy vali là của Tôn Dĩnh Sa, họ lại thấy chẳng có gì lạ, cũng đành chấp nhận.
Chỗ ngồi ban đầu của Tôn Dĩnh Sa là cạnh lối đi, cô quay đầu nhìn về phía Vương Sở Khâm ở hàng sau, ngồi gần cửa sổ, bèn huých cô bạn cùng hàng: "Giai Giai, đổi chỗ với em đi!"
Hà Trác Giai vừa cài dây an toàn xong, ngẩng lên nhìn cô: "Đổi làm gì?"
"Em ngủ ngon hơn khi ngồi cạnh cửa sổ mà!" Cô bé chớp chớp mắt với vẻ ranh mãnh.
Hà Trác Giai liếc theo ánh mắt cô, thấy Vương Sở Khâm ngồi ngay phía sau bên cửa sổ, lập tức hiểu ra, không nói thêm lời nào, đứng dậy nhường chỗ.
Sau khi ổn định chỗ ngồi, máy bay cất cánh khiến không khí có phần khó chịu – ù tai, buồn nôn – nên Vương Sở Khâm thường chuẩn bị sẵn hai viên kẹo để giảm bớt cảm giác khó chịu.
"Tou ca, anh ăn gì đấy ạ?"
Vừa mở hộp kẹo, một giọng nói trong vắt như tiếng suối vang lên từ phía trước. Vương Sở Khâm ngẩng đầu, thấy khuôn mặt tròn trịa của Tôn Dĩnh Sa thò qua khe giữa hai ghế, đôi mắt lấp lánh như vì sao, chăm chú nhìn viên kẹo cao su trong tay cậu.
Nếu giờ không cho thì đúng là không phải.
"Kẹo cao su, em ăn không?" Miệng thì hỏi, nhưng động tác lại không hề chậm trễ. Anh đã mở nắp hộp, đổ ra một viên kẹo đưa đến tay Tôn Dĩnh Sa.
Không ngờ, Tôn Dĩnh Sa không đưa tay nhận lấy mà trực tiếp cúi đầu, ngậm lấy viên kẹo từ tay anh. Đôi môi mềm mại như cánh hoa khẽ bao lấy ngón tay cậu, đầu lưỡi ướt át khẽ cuốn nhẹ, lấy đi viên kẹo nằm giữa các ngón tay.
Vương Sở Khâm giật tay lại như bị điện giật.
Cảm giác ấm nóng từ đầu ngón tay vẫn còn đó, như dòng điện chạy dọc từ tay lan khắp người, tê rần đến cả cánh tay.
Mặt anh đỏ bừng, tim đập hỗn loạn trong lồng ngực. Thế nhưng cô bé phía trước lại như chẳng hay biết gì, nhai kẹo vui vẻ, rồi quay lại mỉm cười dịu dàng với cậu: "Vị dâu, ngọt thật đấy. Cảm ơn Tou ca!"
____________
Vừa trở về Tổng cục chưa kịp nghỉ ngơi, cả đội lại lao ngay vào phòng tập.
Hôm nay là buổi tập đơn, chuyên chú đánh suốt nửa ngày, đến khi quả bóng trắng bay vọt khỏi bàn từ hướng chéo trước mặt, lúc đó Vương Sở Khâm mới nhận ra – cô gái vốn đang luyện tập ở bàn bên cạnh đã biến mất từ bao giờ.
"Sa Sa đâu rồi?" – anh tiện tay chặn một cô bé trong đội nữ lại hỏi.
"Chị Sa Sa hơi khó chịu ở eo, đi tìm bác sĩ đội rồi ạ." Cô bé bị hỏi đến ngẩn người, lắp bắp trả lời.
Khó chịu ở eo?
Tự dưng chẳng còn tâm trạng đánh tiếp, Vương Sở Khâm viện cớ ra ngoài đi vệ sinh, rồi chạy thẳng ra ngoài sân, kết quả là ở một góc cạnh phòng thay đồ, anh bắt gặp "cục đậu nhỏ" ấy đang ngồi chồm hổm dưới đất.
Chẳng kịp nghĩ gì, anh kéo cô gái đứng dậy: "Sao lại ngồi thụp ở đây thế? Lưng em không sao chứ?"
Cô gái lắc đầu: "Không sao, chỉ là mỏi cơ bình thường thôi, dán miếng dán giảm đau là được."
"Vậy em ở đây lâu thế làm gì?"
Chưa nói dứt câu, anh cúi đầu thì đã thấy cô nàng nhét thẳng một miếng dán vào tay mình.
Giọng cô bé mềm nhũn, đầy vẻ đáng thương: "Em không với được ra sau lưng, dán mãi chẳng dính được... Anh giúp em nhé?"
Vương Sở Khâm còn chưa kịp hoàn hồn thì cô gái đã xoay người lại, bàn tay nhỏ xíu nắm lấy vạt áo, khẽ kéo lên một nửa. Chiếc eo mảnh khảnh trắng muốt lộ ra dưới ánh đèn, căng mịn như được mài giũa, vừa rắn rỏi vì luyện tập lâu năm, lại vẫn giữ nguyên những đường cong mềm mại đặc trưng của thiếu nữ – như cành liễu non mới trổ vào đầu xuân, vừa dẻo vừa mềm, khiến người ta chẳng dám nhìn thẳng.
Một cú sốc thị giác bất ngờ khiến đầu óc Vương Sở Khâm chấn động, anh gần như muốn quay cô lại để hỏi cho rõ: "Em coi anh là gì chứ, không phải đàn ông à?"
Anh thật sự không hiểu nổi, sao một cô gái lại có thể hồn nhiên đến mức ấy – đứng trước mặt một người đàn ông mà chẳng chút đề phòng, còn dám vén áo ngay sau buổi tập, khi cơ thể vẫn còn nóng hầm hập, máu như sôi trào, đổ dồn về những chỗ không tiện nhắc đến.
Anh theo phản xạ liếc quanh – may mà góc này chỉ có hai người bọn họ.
Vương Sở Khâm thở dài một hơi, cố đè nén dòng khí nóng đang cuộn trào trong lồng ngực. Lần đầu tiên anh cảm thấy – thì ra được người khác tin tưởng quá mức, cũng là một loại phiền phức.
Anh cắn răng bóc một góc miếng dán, giọng khàn đi vì kiềm chế: "Dán ở chỗ nào?"
Cô gái đưa tay ra sau lưng, chỉ đại một khu vực, giọng nhẹ nhàng như mèo con kêu yếu ớt: "Chỗ này hơi đau..."
Vương Sở Khâm thấy mình dạo này thở dài quá nhiều, nếu cứ tiếp tục, chắc anh sớm muộn gì cũng vì uất mà ngã bệnh. Anh đặt bàn tay lớn lên lưng cô gái, thông qua miếng dán mà nhẹ nhàng ấn vào chỗ cô chỉ, rồi dán thật gọn gàng.
Eo cô quá nhỏ, như thể anh chỉ cần vòng tay là đã có thể ôm trọn. Đường cong trơn mượt, không chút mỡ thừa.
Khi anh ấn nhẹ xuống, eo cô cũng theo đó lún xuống đôi chút. Hai hõm lưng nhỏ xíu của cô vừa khéo khớp với lòng bàn tay anh – vừa vặn đến mức khiến tim anh đập lỡ một nhịp.
Chiếc quần vẫn là loại quần tập quen thuộc của đội, nhưng lần đầu tiên Vương Sở Khâm cảm thấy – thì ra nó mỏng đến vậy... Mỏng đến mức chỉ như một lớp vải mờ ôm lấy vòng hông tròn đầy như trái đào chín mọng...
Cảm nhận được miếng dán đã được dán chặt, Vương Sở Khâm lập tức rút tay về, quay đầu đi, không dám nhìn thêm một giây nào nữa.
"Cảm ơn anh, Tou ca~" – cảm giác được miếng dán dán xong, hơi nóng tỏa ra nơi thắt lưng, Tôn Doanh Sa quay lại, nhoẻn miệng cười với anh ngọt lịm.
Nụ cười đó vừa trong sáng vừa thuần khiết, cứ như thể Vương Sở Khâm thật sự chỉ giúp đỡ cô mà không hề có chút tạp niệm nào.
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…





