Tôn Dĩnh Sa chạy về phòng khách sạn của mình, gọi video cho Lý Minh Dương, vừa khoa tay múa chân vừa kể chuyện tối nay trêu chọc Vương Sở Khâm ra sao. Lý Minh Dương nhíu mày nghe xong, trông vẫn đầy lo lắng:
"Gan em cũng to vừa thôi chứ, lỡ nó nổi điên thì tính sao?"
Tôn Dĩnh Sa chẳng buồn để tâm:
"Điên thì điên, ai sợ ai? Hơn nữa em cũng đâu làm gì quá đáng, quần của anh ta em để ngay trước cửa đấy thôi. Muốn ra thì cứ mở cửa, ai cấm?"
Nói xong, cô nàng lại không nhịn được cười, vội bịt miệng sợ bật ra tiếng quá lớn.
Lý Minh Dương vốn định nghiêm túc nhưng cũng bị lây, hai đứa đối diện màn hình cười như được mùa suốt nửa phút.
Điện thoại vang lên tin nhắn WeChat mới, là một em tuyển thủ trong đội nhắn hỏi mượn cây ngải cứu, hỏi giờ có tiện không.
Tôn Dĩnh Sa dặn người ta cứ lên lấy, rồi hẹn Minh Dương khi nào về sẽ gặp nhau, rồi cúp máy.
"Ting Tong" Có tiếng chuông cửa.
"Đến rồi à!" Cô cầm hộp ngải cứu mới ra mở cửa, thấy cậu bé kia lúng túng đứng ngập ngừng, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều.
"Cả bịch này cứ cầm đi, chị còn cái khác."
Cậu bé lí nhí cảm ơn rồi chạy biến. Nhưng ngay lúc cô vừa định khép cửa, một bàn tay thình lình đẩy mạnh, chặn cửa lại. Tiếp theo là cả người Vương Sở Khâm lách vào, mặt mũi vẫn tươi rói.
Tôn Dĩnh Sa còn chưa kịp định thần thì cửa đã bị đóng sầm, anh ta tựa thẳng vào đó, mắt nhìn cô chằm chằm.
Tôn Dĩnh Sa cũng chẳng sợ, ngước mắt liếc từ trên xuống dưới:
"Ồ, đổi quần rồi à?"
Ánh mắt cô cười cợt, còn Vương Sở Khâm mặt thì sầm sì, nhưng cô biết tỏng là anh ta chẳng giận thật.
"Em thấy đáng không?" Anh hỏi.
"Đáng chứ," Cô khoanh tay trước ngực, làm ra vẻ phòng thủ "Tôi ghét nhất là bị người khác đem ra lợi dụng."
Vương Sở Khâm trợn mắt kêu oan:
"Anh thế mà cũng tính lợi dụng à? Anh chỉ để em đứng đấy thôi, có bắt làm gì đâu."
Tôn Dĩnh Sa bĩu môi, mắt đảo trắng:
"Anh còn biết xấu hổ không đấy? Anh để một người xa lạ đứng chắn cho mớ rác rưởi tình cảm giữa anh và bạn gái cũ thứ mấy của anh, tôi mắc nợ anh chắc?"
Nói xong trong bụng lại chửi thầm: 'Tên này, đúng là cái đồ mặt dày.'
Vương Sở Khâm bị nói trúng tim đen, cứng họng một lúc rồi lầm bầm:
"Anh cũng đâu nghĩ nhiều thế... Nhưng mà... Em cũng không thể chơi anh kiểu đấy chứ? Bỏ anh trần truồng trong phòng, còn lôi quần đi mất, coi được à? Em bao nhiêu tuổi rồi hả?"
Nghĩ đến cảnh anh em trong đội phải mang quần đến cứu viện, Vương Sở Khâm tức đến nghẹn lời.
Tôn Dĩnh Sa búng tay cười to:
"Hai tư! Sao nào?"
Cô còn cố ý nhấn giọng:
"Ai bảo anh tự cởi, tôi ép anh chắc?"
Vương Sở Khâm trố mắt:
"Không phải em bảo anh cởi à???"
Tôn Dĩnh Sa nhướng mày:
"Thì anh có thể không cởi! Ai bảo anh cứ như cả đời chưa gặp con gái vậy!"
Anh tức điên, mà nói chẳng lại. Hai người cứ thế cãi nhau, anh một câu, cô một câu, đấu miệng không ai nhường ai.
Cãi chán, Tôn Dĩnh Sa xua tay đuổi khéo:
"Thôi, chửi cũng chửi rồi, chả còn gì để xả nữa. Xong thì biến đi, không tiễn."
Vương Sở Khâm nào chịu:
"Xin lỗi, em phải xin lỗi anh!"
Nói ra câu đấy chính anh cũng ngớ người, chẳng hiểu sao hôm nay bản thân lại lải nhải vậy.
Tôn Dĩnh Sa cười khẩy:
"Tôi? Xin lỗi anh? Anh nghĩ buồn cười không?"
Nhưng ngẫm ngẫm, cô lại hạ giọng:
"Được thôi, nhưng anh phải xin lỗi tôi trước. Dù gì chuyện là do anh gây ra."
Vương Sở Khâm cũng chẳng lằng nhằng:
"Được, xin lỗi em, lẽ ra anh không nên kéo em vào mớ chuyện vớ vẩn của anh. Anh sai."
Tôn Dĩnh Sa gật gù:
"Ừ, tôi nhận rồi, anh đi đi. Chúc ngủ ngon."
Cô còn giả bộ giơ tay tiễn khách.
Vương Sở Khâm há hốc:
"Ơ? Gì vậy? Xin lỗi rồi mà lại còn tay trắng à? Không phải chứ?"
Tôn Dĩnh Sa nhún vai:
"Thế là xong rồi mà. Tôi nhận lời xin lỗi rồi đấy còn gì."
Nói xong còn cười tít mắt trêu ngươi.
Vương Sở Khâm biết mình lại bị đùa, càng tức thì càng bực. Anh sấn tới, xoay người ép cô sát cửa, cả lưng áp lên người cô, giọng gằn bên tai:
"Xin lỗi!"
Tôn Dĩnh Sa bị bẻ tay, đau quá kêu lên:
"Ái da! Đau! Buông ra coi!"
Thấy cô thật sự nhăn mặt, Vương Sở Khâm giật mình vội buông, cười khổ:
"Đùa tí thôi mà..."
Tôn Dĩnh Sa lườm anh một phát, mở cửa ra hiệu tiễn khách. Vương Sở Khâm cũng chẳng dám lỳ mặt, bước ra ngoài, nhưng khi cửa sắp đóng lại anh vẫn thò tay chặn lại, giọng nhỏ:
"Thêm anh vào lại WeChat được không?"
Tôn Dĩnh Sa nói để tính, anh giục:
"Bây giờ đi."
Cô lười đôi co, đành lục điện thoại ra bấm bấm.
"Rồi, thêm rồi."
Cô nghiêng màn hình cho anh xem, tin nhắn đầu tiên vẫn hiện nguyên câu anh gửi lúc bị bẫy: "Cô xong đời rồi!"
Tôn Dĩnh Sa cười ngọt:
"Gì mà hung dữ thế hả?"
Cô nói nửa nũng nịu, nửa châm chọc. Vương Sở Khâm gãi đầu:
"Khi đó anh nóng quá... Thôi, anh về trước đây."
Anh vừa đi khuất, cô đã nhận được tin nhắn, là sticker chó con cụp tai xin tha. Tôn Dĩnh Sa bật cười, trả lại cho anh cái sticker "xoa đầu".
Tên cẩu này, cũng thú vị phết.
..............
Mấy ngày sau, bọn họ lại coi như chưa từng có chuyện gì, đối xử bình thường, không né tránh cũng chẳng quá thân mật. Duy chỉ có điều, tần suất Vương Sở Khâm nhắn tin cho cô ngày càng dày hơn, chuyện trời biển gì cũng nói, vớ vẩn gì cũng lôi ra tán.
Quan hệ giữa hai người như vậy, cứ nửa thật nửa giả, lúc xa lúc gần, cái kiểu "càng không có được càng muốn vồ", đúng chuẩn.
Hôm chung kết, Vương Sở Khâm nổi như cồn, lại thắng áp đảo mà giành chức vô địch. Anh cầm cúp đứng trên bục, đón lấy tiếng hò reo và ánh đèn chói loá.
Đồng đội thì vỗ vai, giục giã: "Tối khao đi, Datou!"
Anh cũng rộng rãi, bao luôn cả đội ăn thịt nướng, mấy anh em cứ thế ngồi kín mít quán, cười đùa, cụng ly, rượu cứ thế rót đầy.
Tôn Dĩnh Sa ngồi góc bàn, chỉ nhấm nháp chút rượu, liếc sang thấy bên kia Vương Sở Khâm đã đỏ bừng mặt, nhưng vẫn chỉ cười im lặng, không nói nhiều. Cô mới để ý, giữa đám đông, anh ta lại ít lời hơn cô tưởng.
Như cảm nhận được ánh mắt, Vương Sở Khâm cũng nhìn quanh, đôi mắt ươn ướt men say đảo một vòng, cuối cùng dừng lại trên người cô. Quán ăn huyên náo, người nói cười ồn ã, vậy mà giữa hai người lại như tách ra khỏi thế giới, cứ nhìn nhau, không ai dời mắt trước.
Cuối cùng, vẫn là Tôn Dĩnh Sa không nhịn được, cúi đầu bật cười, rồi ngẩng lên nâng ly về phía anh:
"Chúc mừng nhà vô địch."
Khoảng không mịt mùng, hai ánh mắt như chạm cốc, cụng khẽ, rồi uống cạn.
Ăn xong, cả hội kéo nhau dạo quanh phố, cô đi chậm, lùi lại phía cuối đoàn. Vương Sở Khâm cũng không nhanh, cứ thế khéo léo rớt lại, sánh vai cô mà chẳng ai để ý.
"Chúc mừng anh, nhà vô địch."
Gió đêm lạnh buốt, cô giấu cả mặt trong cổ áo phao, giọng nhỏ xíu, không để ý thì không nghe ra.
Vương Sở Khâm cười khẽ trong khẩu trang:
"Cảm ơn em."
Đoàn người tản ra chơi game, cô cười từ chối:
"Tôi về video call với bạn rồi, mấy người cứ chơi đi."
"Datou về à?" Đám anh em gọi với.
Anh lắc đầu: "Không chơi, say rồi, về ngủ."
Mọi người không ép, thang máy một lượt đầy kín, cô và anh đành đợi lượt tiếp.
Ting! Thang máy đến, anh bấm tầng sáu. Cô ngạc nhiên:
"Anh cũng ở tầng sáu hả?"
Vương Sở Khâm cười cười, lời nói líu ríu như cái lưỡi hơi mềm.
"Say rồi hả?"
"Đâu... Mới thế này mà..."
Cô cũng chẳng buồn vặn vẹo, bước ra khỏi thang máy, ngoái lại thì anh vẫn lững thững đi sau. Đến tận cửa phòng, anh vẫn đứng cạnh bên, không buông tha.
Mèo đến ăn vụng cá rồi.
Cô không mở cửa ngay, chỉ dựa lưng hỏi hắn:
"Anh định làm gì?"
Vương Sở Khâm gỡ khẩu trang xuống, hơi thở phả ra nồng mùi rượu, nóng rực đến mức làm vành tai cô đỏ bừng:
"Cho anh vào được không?"
Tôn Dĩnh Sa còn định nói gì đó, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp đôi mắt ươn ướt kia, như nuốt chửng cả câu trả lời. Cuối cùng cô chẳng nói gì nữa, chỉ có tiếng bíp khi thẻ phòng quẹt mở cửa, vang lên trong hành lang tĩnh mịch.
Lớp áo phao, hoodie của cô bị anh lột ra từng lớp như bóc củ hành. Mùi rượu sộc lên nồng, lần đầu môi lưỡi chạm nhau, trong đầu cô chỉ còn đúng một câu: 'Mùi rượu thật đậm.'
Vương Sở Khâm say nên tay không còn biết nhẹ. Anh bóp mông cô, kéo sát cả người mềm mại lại gần:
"Mông gì mà mềm thế hả?"
Nói xong lại cúi xuống chiếm lấy đôi môi, liếm mút đến nỗi chẳng cho cô thở, tiếng ướt át vang lên không ngừng. Khi môi được buông ra, cô phải né đi để thở hổn hển.
"Anh tính luyện phổi tôi hả? Cấm cắn lưỡi!"
Vương Sở Khâm bật cười, tay mò xuống mông, rồi lại lần ra trước. Ngón tay lướt qua giữa hai đùi, vừa chạm đã phát hiện quần lót đã ướt mềm.
"Ướt rồi à, bảo bối?" Anh trêu.
Cô bị đụng chạm đến run rẩy, giọng mũi lẫn hơi thở ấm nóng:
"... Ai là bảo bối của anh..."
Người cô mềm nhũn, đầu dụi vào ngực anh, eo hơi run.
Vương Sở Khâm đặt tay sau lưng đẩy cô ngã xuống giường. Cô vừa nằm xuống đã thấy anh lôi hộp bao ra, quăng lên chăn, rồi cúi đầu cởi sạch quần áo của mình. Xong, còn không quên ném cái quần vừa cởi hẳn sang góc xa bên cửa sổ. Động tác buồn cười đến mức Tôn Dĩnh Sa bật cười, rướn người mắng yêu:
"Cẩn thận ghê ha, bị rắn cắn một lần sợ cả dây thừng hả?"
Vương Sở Khâm chống hai tay hai bên người cô, cúi xuống gặm cổ, cười hỏi:
"Em còn dám nói? Em cắn anh trước chứ ai!"
Cô nghe xong lại cười, bờ ngực phập phồng. Dáng vẻ cười tươi thế này làm anh càng phát cuồng.
Cô cười mặc cô, anh cúi xuống liếm phần ngực trắng nõn vừa lộ ra, tay luống cuống muốn mở khoá áo ngực nhưng loay hoay mãi không xong, thành ra cả ngực cô dính đầy nước bọt, tiết tấu bị phá hỏng. Tôn Dĩnh Sa chịu hết nổi, đẩy đầu anh ra, cằn nhằn:
"Khoá ở đằng trước! Anh ngốc thế mà cũng đòi làm trai hư lắm gái hả?"
Áo bung ra, bầu ngực đầy đặn thoát khỏi lớp vải, phập phồng ngay dưới mắt anh, như bữa tiệc bày sẵn. Vương Sở Khâm cúi xuống, miệng ngậm một bên, tay xoa nắn bên kia. Tôn Dĩnh Sa không còn hơi sức trêu chọc nữa, thở cũng gấp. Đầu lưỡi anh chầm chậm xoay trên đỉnh núm, đến khi hồng hào dựng cứng mới thôi.
Anh xé vỏ bao, hỏi nhỏ:
"Muốn rồi đúng không? Cho anh vào trước nhé, tí anh liếm cho em sau, được không?"
Tôn Dĩnh Sa khẽ gật, tay run run xoa lên đùi hắn, tựa hồ chờ đợi.
Vật cứng dưới bụng anh từ nãy đã căng đến nóng rát, anh kéo bao trùm lên, rồi cúi đầu tỉ mẩn dùng tay mở lối. Ngón tay vừa thọc vào đã ướt đẫm. Tôn Dĩnh Sa nhăn mày, còn có hơi chọc ghẹo anh:
"Hết say rồi à? Mặt chẳng đỏ nữa kìa."
Nói rồi còn bẹo tai anh. Ánh mắt long lanh như muốn đòi thêm.
Vương Sở Khâm nhếch mép, nhấn thêm một ngón. Cô run bắn, ẩm ướt lan khắp đầu ngón tay.
"Ơ, em còn tâm trí mà nghĩ chuyện linh tinh được à?"
Tôn Dĩnh Sa khẽ cắn môi, giờ nửa nằm nửa ngồi trong lòng anh, chân bị tách ra, tùy ý anh sờ soạng. Đến khi chịu không nổi, cô đạp nhẹ vào đùi anh, giục khẽ:
"Đừng nghịch nữa, mau lên..."
Anh rướn người, chậm rãi đưa hạ thân đâm vào. Cảm giác bị lấp đầy lan ra từng tấc, cô cắn chặt môi dưới, cổ họng phát ra tiếng rên nhỏ.
"Đau thì bảo anh, anh từ từ." Anh ghé tai dỗ ngọt.
Vương Sở Khâm ở trên giường luôn để ý cảm giác của người bên dưới, nhưng lần nào Tôn Dĩnh Sa cũng kêu nhiều lời.
"Anh... anh... có thể đừng... lắm mồm không..."
Chưa kịp càm ràm hết câu, Vương Sở Khâm đã nín miệng, bắt đầu đâm rút. Từ chậm rãi, rồi mỗi nhịp càng mạnh bạo hơn. Tôn Dĩnh Sa nhắm mắt, cảm giác bên trong bị chạm đến tận sâu, lớp thịt mềm bị ép đến co rút, mà chân bị anh ép dạng rộng đến cực hạn, không trốn đi đâu được.
Anh không nói một câu dư, chỉ tập trung di chuyển. Mỗi lần cô thít chặt bên trong, lại làm anh phát điên thêm. Va chạm dồn dập, cô ôm eo anh run lên, phun ra lần đầu tiên, miệng không ngừng rên khe khẽ, cầu xin mà anh cũng chẳng nể.
"Anh... anh... em nói... anh..." Cô rên đứt quãng.
Vương Sở Khâm cúi đầu, hôn lên môi, ngăn cô nói thêm, lưỡi quấn lấy lưỡi, tiếng dính ướt át hòa trong hơi thở gấp.
"Không phải em bảo anh đừng nói nhiều sao?" Anh rút ra, ánh mắt vô tội mà môi vẫn cười.
Tôn Dĩnh Sa mắng một câu đứt hơi:
"Biến thái..."
Anh bật cười, tay bóp lấy đùi cô, đâm vào sâu hơn, hơi thở kề tai:
"Chửi nghe đã ghê, chửi nữa đi..."
Cô đỏ mặt, lại mắng anh bệnh hoạn. Anh nghe xong liền rút ra nửa chừng, chậm rãi mài trên vách mềm, rồi bất ngờ thúc mạnh vào sâu nhất, va chạm đúng điểm non mềm, làm cô run rẩy bật rên.
"Như vậy... đủ biến thái chưa?" Anh cúi xuống hỏi, giọng cợt nhả.
Cô luống cuống lấy tay che mặt, cảm giác cao trào lại ập tới, không thèm nói thêm lời nào.
Anh vừa cười vừa dập sâu, hơi thở hai người quấn chặt. Đến khi anh sắp bắn, liền nhấc bổng cô đặt ngồi lên đùi mình, cô đã mềm nhũn thành vũng nước, chỉ biết dựa lên vai anh, hơi thở ấm phả bên cổ.
Vương Sở Khâm nửa quỳ, hông hất mạnh từ dưới lên, sâu đến mức không tưởng. Cô bật ngửa, ngón chân co rút, đón lấy lần cao trào thứ ba. Khi cô run rẩy đạt đỉnh, anh cũng theo đó tràn ra bên trong lớp bao.
Mọi thứ qua đi, hai người rã rời nằm vật trên giường. Phần dưới của cô vẫn co rút không ngừng, trông vừa đáng thương vừa đẹp đến nao lòng. Vương Sở Khâm ghé hôn nhẹ lên mặt, vuốt ve bụng cô dỗ dành.
"Quá... quá dữ rồi..." Cô thở hổn hển, đó là câu đầu tiên khi bình tĩnh lại.
"Cảm ơn nhé." Anh cười thấp, giọng đắc ý, như thể vừa được tán thưởng.
Đêm vẫn dài. Vương Sở Khâm không chịu ngừng, ôm cô xoay đủ kiểu đến tận nửa đêm. Tôn Dĩnh Sa dù tận hưởng nhưng cũng tức muốn chết.
"Anh muốn lăn lộn đến bao giờ hả?!" Khi anh định đổi tư thế vào từ phía sau, cô giơ tay đấm ngực anh "Vừa vừa thôi cha nội!"
Vương Sở Khâm làm bộ uất ức, buông cô ra:
"Em hung dữ quá..."
"Biết anh giỏi rồi, năm sao ok chưa?" Cô hầm hừ, lết xuống giường vào phòng tắm, còn ngoái đầu cảnh cáo "Anh mà dám theo vào thì chết với tôi!"
Vương Sở Khâm nằm trên giường, khoái chí cười ngây ngốc, chẳng buồn đi đâu.
Sáng hôm sau, ở sân bay trên đường về, chân cô mềm, eo cũng ê ẩm, cứ như bị rút hết xương, lả như bánh mochi. Vương Sở Khâm đi cạnh, không quên rình nét mặt cô suốt:
"Em còn chịu nổi không?"
"Anh thì khỏe nhỉ!" Cô trừng mắt.
Dù đeo khẩu trang, ai cũng nhìn ra Vương Sở Khâm đang cười tít mắt, gò má nhô hẳn lên.
"Cảm ơn nha, bác sĩ Tôn." Anh còn cố tình chọc.
Cô chẳng thèm đáp, chỉ thấy anh tỉnh bơ thế lại bực. Suốt chặng về, anh còn vờ xoa lưng bóp chân cho cô.
Về đến Bắc Kinh, chia tay ở sân bay, hôm sau lễ tân trung tâm vật lý trị liệu gọi cô xuống nhận bưu kiện. Mở ra, một tấm biển lụa đỏ treo nổi tám chữ:
"妙手回春,医德高尚" — Tài nghệ như xuân, y đức tuyệt vời — nét bút còn ghi rõ: Vương Sở Khâm kính tặng.
Tôn Dĩnh Sa nhìn bảng, cắn răng rủa khẽ:
"...Mẹ nhà anh, đồ khốn nạn..."
____________
Ảnh chết mê cổ =))))
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…





