Tôn Dĩnh Sa không nghi ngờ gì, là một người thông minh, mà còn là một người phụ nữ thông minh. Một người phụ nữ thông minh sẽ biết cách tự bảo vệ mình.
Một đêm cuồng nhiệt luôn tiềm ẩn quá nhiều tín hiệu nguy hiểm. Khi nụ hôn không còn sinh ra chỉ vì ham muốn, cô biết mình đã bắt đầu mong chờ. Mong chờ anh ta chỉ nhìn mỗi mình giữa đám đông, mong chờ bờ môi anh nhanh chóng hạ xuống, mong chờ những nụ hôn nhẹ nhàng tỉ mỉ vuốt ve từng tấc da thịt, mong chờ đôi mắt ướt át của anh như sắp nhìn thấu lòng cô.
Mong chờ là thứ đáng sợ nhất, còn đáng sợ hơn cả chuyện yêu đương. Yêu đương, đúng vậy, Vương Sở Khâm nói yêu đương rất phiền phức, cô hoàn toàn đồng ý. Cô ghét chuyện đi đâu cũng phải báo cáo với người khác, ghét bị kiểm soát, càng ghét đoán tâm ý người ta. Những chuyện yêu đương lằng nhằng như mái tóc mái dài lưng chừng, che tầm mắt, vén lên thì được lúc rồi nó lại xõa xuống, vướng víu, ngứa ngáy, phiền chết đi được. Cô không phải người hiếu thắng, nhưng cô rất ghét thua, ghét để mình rơi vào thế yếu. Cô có linh cảm nếu cứ tiếp tục như thế này với Vương Sở Khâm, người rơi vào thế yếu chắc chắn sẽ là cô.
Gió đêm tạt lên mặt, cô lại tỉnh táo, lại tự giữ mình.
Nhưng cô vẫn chẳng học nổi cách lừa dối bản thân.
Dấu hiệu rung động thường đến rất sớm, vì tim đập không biết nói dối, cả cảm giác yêu thích về sinh lý cũng vậy. Thích có thể nảy sinh từ một buổi sáng bên nhau nơi đất khách, cũng có thể từ những lần chủ động khác biệt và chu đáo, càng có thể nảy sinh trong hơi thở nóng bỏng quấn quýt khi ân ái.
Nhưng những thứ đó không quan trọng. Quan trọng là cô đã nhìn rõ tình cảm của mình với anh ta. Lúc đầu cô cũng không chắc, vì gắn kết thể xác rồi động lòng là chuyện thường tình, nhưng cái "chuẩn" này chưa từng có tác dụng với ai khác. Vì thế khi cô tưởng rằng Vương Sở Khâm thích mình, trái tim cô đã phồng lên rất nhanh, khao khát được yêu thương như lúa mạch mọc tràn ra. Thế nhưng nhìn thấy anh ta nhẹ nhàng kể về những người khác thích mình, cô mới hiểu ra những điều cô tưởng là đặc biệt, thật ra chẳng phải yêu thích gì, có lẽ chỉ là thấy thú vị mà thôi.
Ha, thật là đồ khốn nạn, Vương Sở Khâm.
Nhưng ai bảo anh ta gặp phải là Tôn Dĩnh Sa chứ? Cô không biết than thân trách phận, càng không đi bar mua say giữa đêm rồi khóc lóc vì đàn ông. Cô cũng không dễ gì buông tha cho kẻ đã khuấy đục lòng cô rồi để mặc cô loay hoay một mình. Xe đêm chạy qua ngã tư thứ hai, sự giằng co bên trong cô cũng chấm dứt. Cô hiểu rất rõ, chơi đùa với trái tim người khác dễ hơn giành được nó gấp trăm lần.
Đinh!
Vương Sở Khâm: Em cũng vội vàng quá đấy, đáng lẽ anh phải đưa em về mới đúng
Vương Sở Khâm: Em đang giận anh à?
Vương Sở Khâm: Về đến nhà thì nhắn anh một câu nhé!
Tôn Dĩnh Sa nhìn tin nhắn, phát hiện ra, muốn chiếm được tim Vương Sở Khâm hình như cũng chẳng khó lắm.
Chỉ cần cô muốn, sớm muộn gì cũng xong.
..............
Hôm sau, mặt trời vẫn mọc như thường.
Chỉ khác thường là Vương Sở Khâm, anh ta lại có một giấc mơ xuân kỳ cục. Anh mơ quay lại ngày đầu tiên quen Tôn Dĩnh Sa, cô bé mặt bầu bĩnh, tóc ngắn gọn gàng, đứng ở bên sân đấu, nhỏ xíu. Anh còn tưởng là tân binh mới đến. Chưa kịp mở miệng, cảnh đã lập tức nhảy về phòng ngủ của anh. Chuẩn hơn là, trên giường anh. Trong mơ, tối qua cô không đi, họ quấn quýt cả đêm. Trong chăn phồng lên một cục, anh lật chăn ra, thấy má cô bị hơi nóng xông đến đỏ bừng, đôi môi mềm dính sát bên cậu nhỏ của anh, giọng cô mơ hồ: "Muốn em dùng miệng không?"
Vương Sở Khâm còn chưa kịp đáp, giấc mơ đã đổi cảnh. Tôn Dĩnh Sa rúc vào lòng anh xem TV, như con mèo con, thi thoảng ngẩng đầu đòi anh hôn, anh ôm cô chặt hơn, chẳng ngạc nhiên khi nghe cô làm nũng bắt anh ngoan ngoãn. Cơn căng ở bụng dưới khiến anh hơi khó chịu, anh trêu cô giúp mình "giải quyết", cô lại bảo tay mình có vết chai. Anh tưởng cô sẽ từ chối. Ai ngờ giây sau cô lại ghé sát tai anh thì thầm: "Dùng chân nhé?"
Anh còn đang sững người thì đôi chân trắng nõn của cô đã kẹp lấy anh, ma sát lên xuống... Thân dưới anh như phát điên, hình ảnh bắp đùi trắng ngần va vào nhau, khiến anh ngửa đầu, không kiềm được mà dâng trào...
Ánh sáng chói lóa lóe lên, nơi đó ướt cả một mảng.
Cơn cực khoái qua đi, trong đầu anh như có bông tuyết rơi, chồng lên hình ảnh tuyết rơi ngoài khách sạn ở châu Âu. Tôn Dĩnh Sa vẫn trần truồng khoác tạm áo đứng bên cửa sổ ngắm tuyết, anh bước tới ôm cô từ sau lưng. Trong mơ anh hỏi đúng câu hôm đó: "Sau này... còn hẹn nhau được không?"
Nhưng giấc mơ lại cho anh câu trả lời khác hẳn với ký ức, anh nhớ cô từng nói "Được". Nhưng giờ cô lại nói: "Không được, Vương Sở Khâm. Đây là lần cuối, đừng hẹn em nữa."
Tỉnh dậy, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng. Anh nhìn chiếc quần lót của mình rồi cười khổ, lớn tướng rồi mà còn mộng tinh à? Anh úp mặt vào tay, trong đầu toàn là vẻ mặt điềm tĩnh lạnh nhạt của Tôn Dĩnh Sa trước khi ra cửa đêm qua, vẻ mặt ấy anh chưa từng thấy, bình tĩnh mà xa cách, khiến anh chỉ muốn giữ chặt cô lại không để cô chạy mất.
Anh tua lại từng chi tiết tối qua. Mọi thứ đều rất tốt, không khí cũng tuyệt, bản thân thì đúng là phong độ đỉnh cao. Vậy mà sao cuối cùng cô lại hắt cả gáo nước lạnh? Anh nhìn điện thoại, không một tin nhắn trả lời. Cảm giác thua thiệt ập lên, anh thừa biết bạn giường ai đến rồi đi cũng được, nhưng lần này anh cảm thấy mình mới là kẻ bị chơi đùa, và chết tiệt, anh lại thật sự để tâm.
Tôn Dĩnh Sa, chiêu của em khó đoán còn hơn cả đường bóng.
Sau này, lúc công việc trùng lịch, hai người vẫn gặp nhau ở trung tâm thể thao là chuyện thường. Tôn Dĩnh Sa vẫn giữ thái độ như trước, khá nhiệt tình. nhưng cô với ai mà chẳng nhiệt tình? Lúc mọi người tụ tập, cô cũng có thể đùa giỡn với anh, nhưng anh thừa biết giữa họ vẫn còn một lớp ngăn, chỉ còn lại sự xã giao vừa đủ. Anh thậm chí còn thà để cô như trước, lườm nguýt anh còn hơn, ít ra anh vẫn cảm nhận được cô không giống như với người khác. Bây giờ cứ nghiêm túc thế này, anh thấy khó chịu.
Có lúc riêng tư muốn kéo cô lại lâu hơn chút, cô lại khéo léo tìm cớ tránh, không cho anh bất cứ cơ hội nào. Chính anh cũng không phát hiện ra, ngoài thời gian tập bóng, phần lớn thời gian còn lại anh đều dành để nghĩ về cô. Anh cố chấp cho rằng cô phớt lờ mình là không bình thường, lại chẳng nhận ra chuyện ngày nào cũng nghĩ về cô mới thật sự bất thường. Anh lặng lẽ nép vào đám đông quan sát cô, Tôn Dĩnh Sa dễ cười, đôi ba câu là bật cười khúc khích, tiếng cười rất dễ lan ra, luôn thu hút ánh mắt anh.
Vương Sở Khâm đã không còn ở tuổi ngây thơ, anh biết rõ cảm giác rung động là thế nào. Trong đầu anh vẫn văng vẳng gương mặt cô lúc mặn nồng nhất trên giường, đôi mắt ấy chỉ chứa mình anh, như thể hai người không chỉ quấn quýt xác thịt mà còn cả tâm hồn. Anh càng lục tìm những chi tiết mập mờ như thế, anh càng chắc chắn cô đang cố ý né tránh, càng tin rằng cô cũng chia sẻ chung một thứ cảm giác như mình.
Một giả thuyết táo bạo, còn anh thì đang cẩn thận kiểm chứng nó.
Trung tâm bàn bóng bàn quốc gia lúc nào cũng có họp hành, mà Tôn Dĩnh Sa thì trốn được cuộc nào hay cuộc nấy. Cho đến khi thầy Lý Tuấn đích thân gọi điện, cô mới biết không thể tránh né, đành lái xe đến. Cái gì mà hội nghị động viên, ngay cả đội ngũ vật lý trị liệu theo đoàn cũng bị kéo đi nghe, giữa chừng nhàm chán đến mức cô gục xuống buồn ngủ. Cuối cùng cũng chịu đựng qua được, quay người đã thấy Lý Tuấn chờ ngay sau lưng:
"Cuối cùng cũng thấy cô, ba lần năm lượt gọi mới được. Mẹ cô còn gọi thẳng cho tôi, bảo dạo này cô bận quá, nhắc cô nhớ về nhà, nói muốn bồi bổ cho cô. Tôi còn đùa rằng nếu giao việc của đội cho con gái bà ấy, thì bà khỏi mong con gái về nhà."
Tôn Dĩnh Sa giơ ngón cái: "Chú Lý, chú nói thế là đúng chuẩn đấy. Phải nói vậy, để bà khỏi suốt ngày giục cháu."
Lý Tuấn mở bình giữ nhiệt uống một ngụm trà nóng: "Bà ấy cũng là lo cho chuyện cả đời của cô thôi. Sao rồi, có ai để mắt chưa? Trong đội còn mấy cậu trẻ độc thân cũng được lắm."
Tôn Dĩnh Sa nhăn mặt than: "Chú Lý ơi, sao lại thế? Hóa ra chú cũng cùng phe với mẹ cháu à?"
Lý Tuấn nhìn cô lớn lên từ bé, coi như cháu ruột mình, cười hiền: "Thật sự cũng ổn đấy chứ, mấy đứa trạc tuổi cô đều không tệ, à... có lẽ trừ thằng Datou, chính là Vương Sở Khâm đấy. Mấy người khác còn độc thân, cô cứ để ý xem sao."
Miệng cô nhanh hơn đầu óc: "Vương Sở Khâm có bạn gái rồi à?"
Nếu là tin nhắn WeChat thì cô chắc chắn sẽ nhấn thu hồi ngay. Tiếc là không phải.
"Nghe mấy đứa nhỏ trong đội nói thôi, tôi cũng không rõ lắm." Lý Tuấn tinh mắt vô cùng, Tôn Dĩnh Sa trước giờ chẳng mấy khi quan tâm chuyện người khác, liền hỏi lại: "Sao thế?"
"Không có gì đâu, chỉ tò mò thôi." Tôn Dĩnh Sa ngẩng đầu, tỏ vẻ thản nhiên, "Chẳng phải là ngôi sao à, tưởng có chuyện gì hay ho để hóng."
Lý Tuấn nửa tin nửa ngờ.
Trở lại xe, cô mở WeChat. Tin nhắn gần nhất của Vương Sở Khâm là từ hôm kia, nói rằng anh sắp đi thi đấu, về sẽ muốn gặp cô một buổi. Cô lại mở nhóm công việc xem lịch thi đấu của các tuyển thủ, đoán giờ này anh chắc đã xong rồi, suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Được."
Phải nói, Vương Sở Khâm đúng là có đầu óc. Bữa tối anh đặt ở nhà hàng của Tiểu Tiểu, lý do là: "Cổ đông thì cũng nên đến nếm món mới". Tôn Dĩnh Sa cau mày nhìn tin nhắn đặt chỗ, bật cười, rủ bạn giường cũ đi ăn ở nhà hàng của bạn giường trước đó nữa, thật sự là giỏi bày trò, để xem anh còn khuấy động được gì.
Tối đó, cô đến nhà hàng sớm. Vương Sở Khâm đặt phòng riêng, sưởi ấm trong phòng bật rất mạnh, đến mức vừa cởi áo khoác ra, mặt cô đã bị xông nóng đến đỏ bừng. Cô từ nhỏ đã vậy, vào nơi nào ấm là mặt đỏ ngay, không tránh được.
Cô đợi một lát thì có người gõ cửa bước vào, nhưng lại không phải Vương Sở Khâm.
"Sa Sa!" Người tới là Tiểu Tiểu.
Lạ thật, cô ấy chẳng hiểu sao lại rất thích Tôn Dĩnh Sa, lần nào gặp cũng cực kỳ vui mừng: "Tớ vừa ở đằng sau, nhìn lướt qua thấy giống cậu. Đến mà không báo, tớ đã đổi phòng lớn cho cậu rồi."
Thấy mặt cô đỏ ửng, Tiểu Tiểu nói luôn: "Mặt sao đỏ thế? Nóng à? Cái điều hòa mới này công suất mạnh lắm."
Tiểu Tiểu là người thích lo chuyện, mông chưa chạm ghế đã bật dậy đi chỉnh điều hòa, xong còn dặn nhân viên ở cửa: "Mang cho khách bát canh lê, loại thêm tổ yến nhé."
Từ lúc vào cửa đã nói liên tục, không ngừng nghỉ. Tôn Dĩnh Sa còn chưa kịp nói câu nào, đã bị cô nói lấn hết. Đoán chắc cô nàng này không biết người cô đang đợi là Vương Sở Khâm.
"Tiểu Tiểu, cậu cứ luyên thuyên mãi, tớ biết đáp câu nào trước đây?"
Tiểu Tiểu nghe thế, kéo tay cô ngồi xuống thân mật: "Tớ lắm lời thật đấy, cậu đừng để ý nhé. Người cậu hẹn đến muộn rồi à?"
"Không, tớ đến sớm thôi." Bây giờ cô thật sự rất mong chờ cảnh Vương Sở Khâm bước vào và nhìn thấy cô cùng Tiểu Tiểu ngồi cùng nhau, không biết mặt anh sẽ ra sao.
"Quán đông thật đấy, bên ngoài toàn người."
Tiểu Tiểu tự hào nói: "Dĩ nhiên rồi! Chị đây biết làm ăn mà. Đây còn chưa phải nhà hàng ăn khách nhất của tớ đâu, chỉ vì địa điểm đẹp với phong cách cao cấp. Đây là một trong top 10 quán hẹn hò lý tưởng nhất thành phố đấy!"
Nói xong còn liếc mắt đưa tình với Tôn Dĩnh Sa: "Cậu đi mấy người? Nam hay nữ? Là cậu rủ người ta, hay người ta rủ cậu?"
Tôn Dĩnh Sa cười: "Hai người, nam. Là anh ấy rủ tớ."
Tiểu Tiểu mặt đầy tò mò: "Ui giời~~ Có gì mờ ám à? Đẹp trai không?"
Tôn Dĩnh Sa không giấu gì: "Cậu cũng quen đấy."
Tiểu Tiểu sững sờ: "Tớ quen á?? Ai cơ?"
"Thưa ngài, mời vào." Nhân viên phục vụ gõ cửa rồi đẩy ra, Vương Sở Khâm bước vào từ phía sau. Thấy Tiểu Tiểu thì hơi bất ngờ, nhưng phản ứng cũng không quá lớn:
"Sao em lại ở đây?"
"Đệt?" Tiểu Tiểu nhíu chặt mày, đầu óc bắt đầu chạy bão... lẩm bẩm trong miệng: "Mặt tròn... tóc ngắn..."
Còn chưa kịp nói gì thì nhân viên bưng canh lê vào, cô bảo đặt trước mặt Tôn Dĩnh Sa. Đợi nhân viên đi ra, cô trừng mắt nhìn Vương Sở Khâm:
"Cô ấy là bạn gái tin đồn của anh đó à?"
Vương Sở Khâm không hiểu cô đang lảm nhảm gì, chỉ đáp: "Em là chủ mà không phải trông tiệm à?"
Anh ngồi xuống bên trái Tôn Dĩnh Sa, hỏi: "Gọi món chưa?"
Tôn Dĩnh Sa không đáp lại anh mà lên tiếng giải thích với Tiểu Tiểu:
"Tớ không phải bạn gái tin đồn gì hết. Hôm đó có chuyện tìm anh ấy, trùng hợp gặp đúng cô gái kia, nên cô ta hiểu lầm thôi."
Tiểu Tiểu không tin:
"Thế sao hôm tớ tám chuyện với cậu, cậu không nhắc đến?"
Tôn Dĩnh Sa cười gian:
"Tại tớ nghe đồn Vương Sở Khâm rất giỏi 'rắc thính', làm sao biết người ta đang nói tớ đâu? Tớ còn tưởng lại là cô nào trong rừng đào của ảnh chứ."
Câu nói này chua chát thật.
Vương Sở Khâm vừa lật thực đơn, vừa nhỏ giọng:
"Quán này chuyển sang bán món Sơn Tây rồi à? Mùi giấm từ đâu ra vậy nè."
Tôn Dĩnh Sa không buồn đáp, chỉ dùng thìa sứ trắng chậm rãi húp canh lê. Tiểu Tiểu nhìn qua cũng hiểu, hai người này có tình ý với nhau thật rồi. Mình nên rút lẹ thì hơn. Cô chỉ mê tám chuyện thôi, chứ chẳng hứng thú gì chen chân vào mấy chuyện tình ái. Dù giữa cô và Vương Sở Khâm chưa từng bắt đầu gì cả, nhưng đứng trước mặt hai người này, thân phận của cô cũng thấy kỳ kỳ.
Vừa ra khỏi phòng, Tôn Dĩnh Sa liền bỏ vai diễn:
"Anh gọi em đến chỉ để em làm bia đỡ đạn à?"
Vương Sở Khâm giơ tay phủi ngay:
"Anh không có nghĩ vậy, cũng không có nhu cầu đó."
Tôn Dĩnh Sa vặn lại:
"Cái miệng của Tiểu Tiểu như thế, tối nay chuyện này chắc lan khắp nơi luôn rồi. Em không muốn thành bạn gái tin đồn của anh đâu, càng không muốn làm 'bé ba bé bốn bé năm' gì đó của anh."
Trên đường đến đây, cô đã nghĩ ra lý do Vương Sở Khâm cố tình chọn quán này. Nếu không phải cái đầu to này chỉ để làm cảnh, thì chắc chắn là cố ý để Tiểu Tiểu, cô nàng thích hóng hớt, chứng kiến. Cô nghiêng về khả năng thứ hai. Anh đã bày sẵn sân khấu, cô cũng không ngại diễn một vai cho anh, hơn nữa để mọi người biết giờ bên Vương Sở Khâm có cô, cũng không tệ.
"Vậy anh có cần đi giải thích không?"
Câu này của Vương Sở Khâm nói cực khéo, chủ động giao lại thế cờ vào tay Tôn Dĩnh Sa.
Cô từng trải, không mắc bẫy:
"Ăn trước đi, em đói rồi."
Hai người âm thầm đấu trí, không ai muốn là người nhún trước. Bữa cơm này ăn như đánh gián điệp, từng câu từng lời đều dò xét nhau.
"Chuyện bé năm bé sáu gì đó, anh cần nói rõ." Vương Sở Khâm mở đầu.
Tôn Dĩnh Sa lấy đũa đảo đảo măng trong bát, giọng như chẳng mấy bận tâm:
"Vậy thì nói đi."
"Trước hết, đúng là có tình một đêm. Nhưng mấy chuyện bé hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy... hoàn toàn không có. Tiếp theo là..."
Tôn Dĩnh Sa cắt ngang, giả vờ kinh ngạc:
"Ơ? Hôm nay thầy Lý vừa bảo với em là anh có bạn gái rồi mà?"
Vương Sở Khâm định cãi, nhưng lại thấy đây là cơ hội, liền hỏi ngược lại:
"Em để tâm thật à?"
Cô dùng đũa chọc chọc miếng thạch trong đĩa:
"Em để tâm gì chứ. Có bạn gái mà còn ra ngoài hẹn hò lung tung, người nên để tâm là cô ấy mới đúng."
Không mắc câu rồi, chậc.
Anh nghĩ ra kế mới, bắt đầu bịa chuyện:
"Cũng không hẳn là bạn gái đâu, anh còn chẳng rõ cô ấy có thích anh không nữa. Tính cô ấy khó đoán lắm, hay là em giúp anh phân tích chút đi?"
Nghe cứ như thật.
Tôn Dĩnh Sa ngẩng đầu nhìn anh hồi lâu mà chẳng moi ra được biểu cảm giả dối nào trên mặt. Cô rất giỏi kìm chế, đưa tay xoay dĩa tôm hùm hoàng đế về phía mình, gắp một con, chậm rãi bóc vỏ.
"Anh là cao thủ tình trường rồi, còn ai làm khó được anh nữa chứ?" Cô nói.
"Anh đây chính là đi nhiều bên sông mới ướt giày. Bây giờ gặp người anh thực sự để tâm, mới nhận ra mấy chiêu cũ chẳng còn tác dụng."
Giọng điệu của anh mang theo sự bất lực không giấu được, giống như thật sự gặp chuyện nan giải.
"Lạ ghê. Mấy cô bạn gái cũ của anh... à không, mấy bạn tình cũ ấy. Ai nấy đều xinh đẹp quyến rũ, si mê anh không rời. Đến mức đó mà anh còn không thích, thì ai mới đủ sức khiến anh tương tư ngày đêm vậy?"
Mắt cô vẫn dán vào con tôm, giọng châm chọc.
"Thì người đó phải là tiên nữ rồi. Đừng đánh trống lảng, anh nói thật đấy, cái cảm giác thích một người ấy, là cảm giác thỏa mãn, hiểu không?"
Anh cân nhắc từ ngữ:
"Không phải vì ai tốt hơn ai, mà là anh thấy cô ấy dễ thương, sáng rực rỡ, khác biệt."
Anh nói chân thành như vậy, còn kể cụ thể đến thế, chắc là thật sự có người như vậy.
"Nhưng cô ấy đối với anh khi lạnh khi nóng, chắc là không ưa anh."
Tôm hùm sốt bơ tỏi ở đây khá trơn, cô bóc mãi không xong, trượt mấy lần, bực mình quăng qua một bên, lau tay, không ăn nữa. Tâm trạng rối bời.
Vương Sở Khâm chớp mắt, cầm đĩa của cô sang, bóc tôm giúp:
"Chỉ bóc vỏ thôi, không bị dị ứng hải sản đấy chứ?"
"Không được như vậy."
Cô chỉ trích:
"Anh không được tùy tiện thể hiện sự dịu dàng dư thừa với người khác giới, dễ gây hiểu lầm."
'Là dễ khiến em hiểu lầm', cô nghĩ.
Vương Sở Khâm không dừng tay:
"Chúng ta cũng coi như bạn bè, bóc cho em con tôm có sao đâu?"
Bạn bè cái đầu anh ấy, ngủ với nhau còn nhiều hơn đi ăn, kiểu bạn gì vậy?
"Tất nhiên là không bình thường."
Tôn Dĩnh Sa khó chịu, lời nói cũng sắc:
"Không phải chính anh bảo em phân tích à? Em đang phân tích thì im lặng nghe đi, đừng cãi nữa."
Vương Sở Khâm gật như gà mổ thóc:
"Được được được, em nói đi, anh nghe."
Cô hỏi:
"Cô ấy 'lúc lạnh lúc nóng' kiểu gì?"
"Kiểu như một giây trước còn đang âu yếm trong lòng anh," anh đáp, "giây sau đã đòi gọi xe về, nhắn tin cũng chẳng trả lời."
Nói đoạn, con tôm đã bóc xong, anh bỏ vào bát cô, rồi lấy thêm một con bóc tiếp.
Hả?
Hở?
Tim Tôn Dĩnh Sa đập dồn dập như trống.
Cô ho nhẹ:
"Khụ khụ... Vậy thì... anh hỏi cô ấy đi chứ."
"Anh đang hỏi đây này, tiểu tổ tông của anh."
Bài lật rồi, không giả bộ nữa. Vương Sở Khâm cười toe:
"Hôm đó sao em lại giận vậy?"
"Em không giận, đừng vu oan cho em."
Tôn Dĩnh Sa không nói dối, hôm đó đúng là không giận, chỉ thấy hơi thất vọng.
Vương Sở Khâm ghé sát, hạ giọng hỏi:
"Là anh làm em không hài lòng sao?"
Chưa đợi cô đáp, anh đã lầm bầm:
"Không thể nào đâu, lúc đó em còn 'ra' mấy lần..."
"Câm miệng."
Tôn Dĩnh Sa trừng mắt liếc anh một cái, không cho nói mấy chuyện xàm xí.
Bị cô trừng mắt, Vương Sở Khâm lại thấy... sướng, lập tức ngoan ngõan liền.
"Vậy sao hôm đó em bỏ chạy?"
Anh đùa:
"Sợ yêu anh à?"
Tôn Dĩnh Sa nhìn anh:
"Ừ. Nếu em nói đúng là vậy thì sao?"
Vương Sở Khâm chết trân.
Cô lại hỏi lần nữa:
"Nếu em nói là vậy thì sao?"
_____
Tấn công trực diện, trong mấy truyện của bà Readmefirst, thề luôn là hình tượng nào mình cũng rất thích, Tôn Dĩnh Sa trong bất kỳ truyện nào của bả cũng đều rất tự do dũng cảm và phóng khoáng, cô mạnh mẽ và chấp nhận với mọi sự lựa chọn của mình, đối đầu ko khoan nhượng.
Điểm danh mấy bộ của bả: bộ này, bộ Mẹ Anh, Ép Anh Cưới À?, bộ Kỳ Khai Đắc Thắng, bộ Vịnh Chở Che, bộ Thiên Phú. Phải nói là tuyệt vời!!!
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…





