Gần đây Vương Sở Khâm chẳng khác gì trai tân mới được khai trai, cứ thấy Tôn Dĩnh Sa rảnh là lại phát tình. Tôn Dĩnh Sa thì tránh anh như tránh rắn độc, không đến trung tâm thể thao, cũng không tới nhà anh, chỉ trốn ở trung tâm vật lý trị liệu. Vương Sở Khâm nhắn tin thì cô lâu lâu mới trả lời một cái, có khi chỉ gửi một cái sticker cho xong.
Cuối cùng cũng đến cuối tuần được nghỉ điều chỉnh, Vương Sở Khâm đến tận nơi tìm người. Gọi điện xong mới biết Tôn Dĩnh Sa đã về Thạch Gia Trang.
"Nhà em ở chỗ nào thế? Anh đến bến xe Thạch Gia Trang rồi."
Vương Sở Khâm đeo khẩu trang, xách theo một túi hành lý nhỏ, đứng trước cửa bến xe, mũi bị lạnh đến đỏ bừng. Tôn Dĩnh Sa không ngờ anh lại đuổi theo tận quê nhà mình, chưa kịp suy nghĩ gì, vội giục bố lái xe đi đón.
Dáng người khom khom của Vương Sở Khâm đứng giữa gió lạnh, hoàn toàn không nghĩ rằng Tôn Dĩnh Sa lại để bố cô đến đón. Lúc thấy bác ấy, anh lập tức đứng thẳng dậy. Cửa bến xe không tiện đậu xe, cô giục anh chạy nhanh lên, chàng trai cao mét tám khép nép ngồi vào ghế phụ, phải gập chân lại mới nhét vừa.
Bố Tôn mặt mày hiền hậu, nói chuyện dễ gần:
"Bác nhận ra cháu rồi, cháu là vận động viên bóng bàn phải không? Họ Vương Bát à?"
Vương Sở Khâm cười toe toét gật đầu.
Được, "Vương Bát" thì "Vương Bát", ai bảo bác là bố cô ấy.
"Vâng ạ, cháu họ Vương, cháu tên là Vương Sở Khâm. Bác cứ gọi cháu là Sở Khâm cũng được ạ."
"A đúng rồi! Vương Sở Khâm!" Bố cô kinh ngạc:
"Đúng đúng đúng! Bác từng xem cháu thi đấu, giờ cháu là hạt giống số một đúng không? Giỏi thật!"
Tính cách thẳng thắn của Tôn Dĩnh Sa có lẽ là di truyền từ bố. Bác ấy khen người cũng không hề tiết kiệm lời:
"Làm vận động viên cũng vất vả lắm. Nhưng con bé nhà bác cũng giỏi lắm đấy, cháu mà có chỗ nào khó chịu thì cứ để nó xem cho. Nhiều người đặt lịch còn không tới lượt đâu." Khen con gái thì bác càng không nể nang.
"Bố, bố cứ lái xe đi." Tôn Dĩnh Sa vừa cúi đầu gõ điện thoại vừa chọc quê: "Không khéo lại lỡ mất lối rẽ."
Bố cô cười tủm tỉm nghe con gái lải nhải, nói thôi không nói nữa, rồi chuyển sang bật radio nghe chương trình "10 điều cần biết khi mới học buôn bán xe đồ chơi".
Vương Sở Khâm nhướng mày, ơ, chẳng phải nghề tay trái của mình là cái này à? Đang định khoe một chút thì điện thoại vang lên:
Tôn Dĩnh Sa: Anh đến làm gì?
Vương Sở Khâm: Đến tìm em chứ sao. Sao em lại để bố ra đón? Anh chẳng chuẩn bị gì cả.
Tôn Dĩnh Sa: Không chuẩn bị là đúng rồi. Anh tính thân phận gì đấy?
Vương Sở Khâm: Mình yêu nhau cũng nửa năm rồi, em định bao giờ mới cho anh một danh phận?
Tôn Dĩnh Sa: Mới năm tháng rưỡi thôi.
Vương Sở Khâm: Nhớ kỹ thế cơ à, bảo bối ơi.
Tôn Dĩnh Sa: Em nói với bố mẹ là đồng nghiệp đến chơi, mai về, anh đừng nhiều lời.
Vương Sở Khâm không trả lời nữa, quay sang trò chuyện với bố cô về kinh nghiệm bán xe mô hình. Tôn Dĩnh Sa ngồi ở ghế sau chỉ biết trừng mắt.
Vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi cơm canh, Vương Sở Khâm từ lúc ngủ dậy đến giờ chưa ăn gì, bụng đói réo ầm ĩ, bị bố cô bên cạnh nghe thấy.
"Ui giời, đói rồi à? Vận động viên chắc ăn khỏe lắm nhỉ? Mau vào nhà, đúng lúc chuẩn bị ăn cơm."
Bố Tôn mời anh vào, vừa ngồi xuống thì mẹ Tôn bưng canh từ bếp ra, thấy anh thì vui vẻ nói:
"Chào cháu, là Tiểu Vương phải không? Bác trai mới nhắn tin bảo cháu tới, bác xào thêm vài món nữa, không biết có hợp khẩu vị không."
Được thôi, "Tiểu Vương Bát" thì "Tiểu Vương Bát".
Anh đứng dậy phụ bưng canh:
"Cháu chào bác gái, cháu là Vương Sở Khâm, cứ gọi cháu là Sở Khâm cũng được ạ. Cháu đến bất ngờ thế này, không chuẩn bị gì, lại làm phiền mọi người, thật ngại quá ạ."
"Cháu cứ ngồi đi," mẹ cô bảo anh ngồi xuống:
"Bạn của Sa Sa cũng là bạn của nhà bác, đừng khách sáo. Hải sản để trước mặt Sa Sa rồi nhé. Nó nói cháu không ăn được hải sản, nhà bác còn bò với gà thôi, bác đều xào cả rồi, xem có đủ ăn không?"
Tôn Dĩnh Sa bổ sung: "Mấy món này trước em đem từ đội về, anh cứ yên tâm mà ăn."
Vì mẹ cô thích ăn thịt heo từ đội thể thao nên mỗi lần về cô đều mang theo ít thịt các loại. Cũng may, không thì Vương Sở Khâm hôm nay chỉ có nước ăn chay. Anh liên tục gật đầu, vừa nói vừa ăn liền hai bát cơm to, đến mức bố cô ngẩn người:
"Giới trẻ đúng là ăn khỏe thật. Tiểu Vương, uống tí rượu không?"
Miệng vẫn còn nhai, bố Tôn định rót rượu thì mẹ cô ngăn lại:
"Đừng uống nữa, để cậu ấy ăn cái đã, no rồi uống sau."
Tôn Dĩnh Sa vừa ăn cá vừa nhìn ba người họ nói chuyện rôm rả, không chen được vào. Mẹ cô vẫn luôn quan sát Vương Sở Khâm, lúc thì gật đầu, lúc lại liếc sang con gái, ánh mắt tò mò chẳng che giấu tí nào.
Bữa cơm diễn ra rất vui vẻ, sau bữa ăn bố Tôn đi rửa bát, mẹ Tôn bưng ra một thau lớn đầy trái cây cắt sẵn mời Vương Sở Khâm tiếp tục ăn. Anh đã no căng bụng, không đứng dậy nổi nữa, nhưng vẫn muốn để lại ấn tượng tốt, cầm nĩa lên lại bắt đầu gắp đưa vào miệng.
Tôn Dĩnh Sa biết rõ sức ăn của anh, chờ mẹ đi vào bếp liền giật lấy cái nĩa trong tay anh:
"Đừng ăn nữa, anh ăn đến chết bây giờ."
Vương Sở Khâm không giả vờ nữa:
"Mẹ em đưa mà, không lẽ lại không ăn lấy vài miếng."
Tôn Dĩnh Sa cười chế nhạo:
"Chỉ có anh là hiểu chuyện, chỉ có anh biết làm người."
Vương Sở Khâm vừa ôm bụng vừa ợ, không dám cãi lại.
"Giờ cũng tám giờ rồi, lát nữa anh ở đâu? Em đưa anh đi." Cô nhìn đồng hồ rồi hỏi.
"Anh không đi." Anh nói: "No quá rồi, không đi nổi."
"Anh giở trò đấy à?" Tôn Dĩnh Sa lườm anh: "Nhanh lên, đặt khách sạn đi."
"Anh không biết đặt." Vương Sở Khâm ngả người xuống ghế sofa: "Em khiêng anh đi đi."
Tôn Dĩnh Sa đưa tay kéo anh, lại bị anh kéo ngược vào lòng, hai người giằng co với nhau. Cô thấy bóng mẹ thấp thoáng nơi cửa bếp, nhỏ giọng nói:
"Buông ra, buông ra mau."
Tôn Dĩnh Sa ngồi thẳng dậy, đấm nhẹ vào tay anh một cái.
"Uống trà nào, uống trà." Mẹ Tôn lại bưng trà nóng ra: "Hồng trà Kim Tuấn Mi, uống vào tiêu hóa tốt."
Bà rót cho mỗi người một tách, rồi đột nhiên hỏi Vương Sở Khâm:
"Tiểu Vương à, cháu biết Sa Sa ở Bắc Kinh có quen ai không?"
Anh chưa kịp thổi nguội trà, nghe câu này thì bị bỏng môi. Không trả lời ngay, mà trước tiên liếc sang xem sắc mặt Tôn Dĩnh Sa.
Thấy cô không nói gì, anh đành nuốt lời định nói xuống, đổi sang cách khác:
"Cháu không rõ lắm, bác gái. Chỉ biết là người theo đuổi cô ấy thì nhiều lắm."
"Ồ? Thật sao?" Mẹ cô tỏ vẻ không tin lắm, rồi lại hỏi tiếp:
"Thế còn cháu thì sao, Sở Khâm? Cháu có người yêu chưa?"
Vương Sở Khâm đáp:
"Bác gái, cháu có hay không còn tùy vào con gái bác."
Mẹ Tôn ngơ ngác:
"Còn tùy vào nó là sao?"
"Cháu đang theo đuổi cô ấy mà, bác gái." Vương Sở Khâm chỉ sang Tôn Dĩnh Sa.
Tôn Dĩnh Sa không ngờ anh lại vòng vo rồi quay lại chủ đề này, bật cười. Mẹ Tôn như vỡ lẽ, đùa:
"Vậy cháu cố gắng lên nhé, Tiểu Vương."
Vương Sở Khâm liên tục cam đoan sẽ càng thêm nỗ lực.
Cả nhà ngồi chuyện trò tới tận khuya. Trước khi đi, anh còn để lại bộ mô hình xe anh đã lắp cả năm trời cho bố Tôn và dặn:
"Chú ơi, chú đối xử với nó thế nào thì sau này cháu cũng đối xử với Sa Sa như thế nhé."
Tối đó, Tôn Dĩnh Sa uống hai ly rượu trong bữa cơm, cuối cùng phải gọi xe đưa anh ra bến. Trên xe, Vương Sở Khâm lại tay chân lộn xộn, bị cô liếc mấy lần mới chịu yên.
Cô bực bội mắng:
"Anh bị thần kinh à? Mới một ngày nghỉ mà cũng chạy về tận đây?"
Vương Sở Khâm mua vé đi trong ngày, ban đầu định chỉ ở bên cô vài tiếng rồi chiều về, ai ngờ kéo tới tận nửa đêm.
"Anh nhớ em thì làm sao?" Anh dựa sát vào cô, hơi thở nóng hổi phả sau tai cô:
"Là em lén lút về quê không nói gì với anh trước mà."
"Em về nhà mình cũng phải báo với anh à?"
Thấy hơi thở anh nóng bất thường, cô đưa tay lên trán anh kiểm tra, xác nhận là không sốt, nói:
"Lần sau không được làm vậy nữa."
"Thế anh nhớ em thì làm sao?" Giống cái máy, anh lặp lại:
"Anh nhớ em, em còn không trả lời tin nhắn, anh biết làm gì?"
Anh nhất định đòi nắm tay cô, đan mười ngón tay vào nhau:
"Anh lại phải về Bắc Kinh một mình, mà em thì không có ở đó."
"Vài hôm nữa em sẽ về." Cô nghe ra nỗi tủi thân trong lời anh, đang trong giai đoạn yêu nồng nhiệt, ai mà chẳng muốn được ở bên nhau suốt.
"Ngày mai anh lại phải đi thi đấu rồi." Anh bực bội vuốt tóc mái, làm cho tóc rối tung:
"Lại phải lâu lắm mới được gặp em."
"Vậy em đăng ký theo đoàn được không?" Nghe anh nói vậy, lòng cô dâng trào muốn bù đắp:
"Chậm nhất là ngày kia em đến, được không?"
Vương Sở Khâm vui vẻ ngẩng mặt lên, hôn lên môi cô một cái thật kêu, nhưng vẫn nói:
"Thôi khỏi, em vất vả mới được nghỉ. Lần sau có giải lớn hẵng theo. Anh chỉ là nhớ em, không vì gì khác, được gặp em là yên tâm rồi."
Lời nói ngọt ngào chân thật như quả dâu tây đầu mùa, ngọt lịm nơi đầu lưỡi, dư vị dài lâu.
"Đến nơi thì báo em một tiếng, mai lên máy bay nhớ ngủ cho ngon."
Tôn Dĩnh Sa đứng ở cửa tiễn, dặn dò tỉ mỉ:
"Ngủ đừng kê gối cao quá."
"Ừm." Vương Sở Khâm cúi đầu nhìn cô,
"Không còn gì nữa thật hả?"
"Anh muốn nghe gì?" Tôn Dĩnh Sa biết tỏng còn cố hỏi.
"Anh muốn nghe lời hay cơ." Vương Sở Khâm cười nói:
"Anh muốn nghe em nói em sẽ nhớ anh, sẽ không lờ tin nhắn của anh, sẽ đợi anh ở nhà."
"Lúc rảnh em sẽ nhớ anh, không đảm bảo có trả lời không, còn chuyện ở nhà đợi thì chắc được."
Tôn Dĩnh Sa đánh tráo khái niệm, Vương Sở Khâm cũng không giận. Anh ôm chặt lấy cô:
"Anh thật sự không nỡ rời đi. Em bé tí như thế, anh ôm mang về luôn nhé, đi không?"
"Được, anh thử xem sao. Trước tiên đi qua an ninh đã."
Tôn Dĩnh Sa đôi khi cũng chiều anh giỡn, Vương Sở Khâm thật sự bế cô đi về phía cổng kiểm tra an ninh, hai người lại giỡn thêm một lúc mới chịu chia tay.
Tiếng loa vang lên thông báo vào cửa, Vương Sở Khâm lưu luyến bước vào trong, Tôn Dĩnh Sa vẫy tay:
"Đến nơi thì gọi em nhé."
Anh đi ba bước lại quay đầu một lần, cô đứng đó cho đến khi hoàn toàn không nhìn thấy bóng anh nữa mới quay về xe.
Về đến nhà, cô lấy điện thoại ra gửi đơn xin theo đoàn thi đấu, đồng thời đặt vé máy bay ngày kia.
Cái cảm giác không nỡ rời đi mà Vương Sở Khâm nói, lúc anh đi rồi, cô cũng đã thật sự hiểu được.
............
Sự xuất hiện của Tôn Dĩnh Sa khiến Vương Sở Khâm mừng rỡ không thôi. Mỗi ngày, dù là trước hay sau buổi tập, tâm trạng anh đều rạng rỡ như ánh nắng, đến mức fan hâm mộ cũng phải ngạc nhiên sao lần này anh lại vui vẻ đến thế.
Giải đấu kéo dài một tuần, mỗi trận đều diễn ra nhanh chóng. Khi bận rộn, chẳng ai có thời gian quan tâm đến ai, đôi khi đến cả một câu trò chuyện cũng không có. Cả hai vốn đã quen với điều này, huống hồ trong đội lại chưa công khai mối quan hệ, nên càng phải dè dặt hơn. Nếu lần này Tôn Dĩnh Sa không đi theo đội thì anh còn cố nhịn được, nhưng cô lại bất ngờ tham gia, giống như một miếng thịt thơm treo lơ lửng ngay trước mắt, khiến chú chó nhỏ chỉ biết thèm thuồng đến phát cuồng.
Cuối cùng giải đấu cũng kết thúc, Vương Sở Khâm từ chối luôn lời mời đi ăn của đồng đội, tiện thể cũng giúp Tôn Dĩnh Sa từ chối.
"Các cậu đi đi, tôi phải nhờ bác sĩ Tôn xem cái lưng này của tôi, cứng ngắc cả rồi." Anh vừa nói vừa dùng một tay bấm nút đóng cửa thang máy, chắn Tôn Dĩnh Sa ở phía sau. Mọi người thật sự tưởng anh bị đau lưng, còn chưa kịp hỏi có cần mang gì về giúp không thì cửa thang máy đã đóng lại.
Tôn Dĩnh Sa đứng trong góc thang máy, bất đắc dĩ nói: "Anh có thể đừng lộ liễu như vậy không?"
Vương Sở Khâm cười hì hì vòng tay ôm lấy cô, hai người đứng rất gần, anh khẽ nghiêng người áp sát phía dưới vào cô, cọ cọ mấy cái qua lớp quần rồi thì thầm vào tai cô: "Có phải cứng rồi không?"
Cô tránh sang một bên, mắng khẽ: "Đồ biến thái." Rồi không hiểu nổi: "Anh lấy đâu ra nhiều sức lực thế?"
"Thấy em là có liền." Anh đi sát theo cô, hết hôn mặt lại sờ eo, chẳng nỡ rời tay.
Đội tuyển quốc gia vì tiết kiệm nên khi đi thi đấu đều ở phòng đôi. Anh nắm tay cô kéo vào phòng, nụ hôn đến vừa nhanh vừa mãnh liệt. Tôn Dĩnh Sa dựa vào mép bàn học, kiễng chân đón nhận. Môi anh nóng rực bao trùm lấy vành tai cô, mút nhẹ rồi liếm, Vương Sở Khâm hiểu rõ từng điểm nhạy cảm trên người cô, chưa được bao lâu, cơ thể cô đã có phản ứng. Những tiếng thở dốc khe khẽ là phần thưởng tuyệt vời nhất dành cho anh.
Có điều, đôi khi màn dạo đầu của anh kéo dài không điểm dừng. Tôn Dĩnh Sa đẩy cái đầu đang vùi nơi cổ mình ra, nói: "Nhanh lên, lát nữa bạn cùng phòng em về bây giờ đấy."
Cô không muốn bị bắt gặp giữa chừng trong hoàn cảnh xấu hổ như vậy. Vương Sở Khâm tuy không vui lắm, nhưng điều kiện có hạn, đành phải nghe lời.
Vương Sở Khâm nhẹ cúi xuống, quỳ một gối trước mặt cô. Anh từ tốn tháo chiếc quần short mỏng cô đang mặc, để cô nửa ngồi nửa nằm trên mép bàn học. Một tay anh nâng chân cô lên, rồi cúi người, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua nơi mềm mại nhất giữa hai chân cô.
Chỉ một lần khẽ chạm, cả thân dưới như rúng động bởi dòng mật ngọt ứa ra từ trái đào e ấp. Âm thanh ẩm ướt của lưỡi anh, tiếng mút khe khẽ xen lẫn từng hơi thở nóng bỏng, cả tiếng nuốt khe khẽ... từng chút một khiến Tôn Dĩnh Sa vừa ngượng ngùng vừa đắm say.
Cô không dám nghe kỹ. Một tay nắm chặt mép bàn để giữ thăng bằng, tay còn lại khẽ vuốt mái tóc anh đang rũ xuống trán, chỉ để khi anh cúi đầu xuống, cô có thể nhìn thấy thật rõ gương mặt đang nghiêm túc phục vụ của anh.
Cô khe khẽ rên rỉ, hơi cong lưng dâng người về phía trước như mời gọi. Những ngón tay thon dài của Vương Sở Khâm luồn vào giữa hai đùi cô, từng ngón một thăm dò, ve vuốt, rồi nhẹ nhàng đưa vào mật huyệt ướt át. Cả hai cùng phối hợp – miệng anh, tay anh, lưỡi anh – khiến cô nhanh chóng rơi vào cao trào. Cô níu lấy tóc anh, cơ thể khẽ co giật, dịch mật tuôn xối xả, thấm ướt cả chân.
Cô còn chưa kịp ổn định lại hơi thở, đã bị anh lật người lại, để lưng cô áp vào lồng ngực anh, chống hai tay lên mặt gương phía trên bàn. Anh kéo váy cô lên, nâng mông cô lên vừa tầm, chỉ cởi nửa quần đã không thể chờ thêm mà tiến vào.
Khi vật cứng lớn chen vào trong, Tôn Dĩnh Sa rên khẽ:
"Sâu quá... anh chậm một chút được không..."
Vương Sở Khâm khẽ hôn lên má cô, giọng khàn đi vì kìm nén:
"Không được... anh không nhịn nổi nữa rồi."
Anh vòng tay qua eo, qua lưng, luồn tay vào dưới lớp áo mỏng xoa nhẹ bầu ngực mềm mại. Cơ thể anh tiến vào sâu hơn, từng cú thúc đều muốn chạm đến tận cùng.
Tôn Dĩnh Sa nhiều lần muốn lên tiếng, nhưng tất cả chỉ vỡ ra thành những tiếng rên rỉ đứt quãng, đan vào âm thanh da thịt va chạm không ngừng vọng khắp phòng, động tác xâm nhập lặp đi lặp lại mấy chục lần không ngừng nghỉ.
Vương Sở Khâm cúi đầu, nhẹ cắn lấy vành tai cô, ánh mắt lướt nhìn gương mặt ửng đỏ của cô phản chiếu trong gương:
"Thoải mái không? Bảo bối..."
Cô không đáp được thành lời, chỉ có thể phát ra những tiếng "ưm... ưm..." nghèn nghẹn.
Vương Sở Khâm mỉm cười, thì thầm bên tai cô:
"Anh rất thoải mái... ừm... anh yêu em, rất yêu em."
Mỗi câu nói ra là một cú đẩy sâu hơn, mạnh hơn. Có một cú chạm bất ngờ khiến cả người Tôn Dĩnh Sa giật bắn, đổ người về phía trước. Vương Sở Khâm dường như đã tìm được điểm nhạy cảm nhất của cô. Anh giữ eo cô thật chặt, cây thịt không rút ra mà tiếp tục nghiền ép đúng nơi đó, hông anh xoay nhẹ, từng nhịp, từng nhịp mài giũa khiến cô rơi vào trạng thái không thể kháng cự.
Điểm mẫn cảm ấy bị liên tục kích thích khiến Tôn Dĩnh Sa hoàn toàn mềm nhũn. Hai tay cô chống lên ngực anh, cả người chỉ còn biết đón nhận. Ngay khoảnh khắc cuối cùng, Vương Sở Khâm giữ cô lại, dồn sức thực hiện những cú thúc sâu dày nhất.
Hơi thở hai người cuộn vào nhau, nhanh, nặng, rối bời. Ngoài âm thanh thăng hoa ấy, thế giới như tĩnh lặng.
"Anh xoa nắn như thế... có thoải mái không, bé yêu..." Giọng Vương Sở Khâm trầm khàn bên tai, vừa hỏi vừa chậm rãi rút ra, nghỉ một nhịp rồi bất ngờ thúc sâu trở lại. Anh như cố chấp muốn nghe được câu trả lời, nhất định phải nghe cô nói thành lời.
Tôn Dĩnh Sa cố gắng đứng thẳng người, nhưng bị anh ôm từ phía sau, cả người chỉ có thể khẽ nhón trên mũi chân, chẳng cách nào trụ vững. Cô gần như bất lực giữa những đợt công kích dồn dập của anh, chỉ có thể run rẩy đáp lại bằng giọng rên nghẹn:
"Thoải mái... ưm... anh nhanh lên đi..."
Cô vốn không quen làm theo lời anh trên giường. Bình thường, chỉ cần cô khẽ chạm một chút là cả thế giới nghiêng về phía mình. Vậy nên, hành động chịu mở miệng chiều anh như thế, càng khiến máu chiến trong Vương Sở Khâm bùng lên.
Anh cúi đầu, thì thầm bên tai cô một lần nữa, giọng nhẹ mà dứt khoát:
"Nói lời ngọt ngào đi."
"...Gì cơ..." Cô thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên thái dương.
Những cú xâm nhập vừa sâu vừa chậm, như cố tình tra tấn, khiến cô không kìm được mà run rẩy cả người. Trong tiếng rên khe khẽ, cô lờ mờ nghe thấy anh ghé vào tai cô nhắc lại:
"Gọi anh một tiếng... 'chồng ơi'..."
Cô cắn môi, không đáp. Cách gọi đó quá sến, sến tới mức khiến cô nổi da gà. Anh đã nói biết bao nhiêu lần, mỗi lần đều muốn cô gọi ra, nhưng đến giờ... cô vẫn không chịu mở miệng.
Màn hình điện thoại đặt trên bàn học bỗng sáng lên, rung rung theo nhịp quen thuộc. Là tin nhắn từ bạn cùng phòng: "Tớ sắp về rồi, cậu có muốn ăn gì không?"
Tôn Dĩnh Sa giật bắn, cả người căng cứng lại. Cô thở gấp, cố ghìm hơi:
"...Chờ chút... bạn cùng phòng em... sắp về thật rồi... anh nhanh lên..."
Vương Sở Khâm chẳng hề có ý dừng lại, trái lại còn cười khẽ bên tai cô:
"Vậy thì mau gọi đi."
Cô nghiến răng, đỏ mặt, nhỏ giọng đến mức như tiếng muỗi:
"...Chồng ơi... ưm... nhanh lên..."
"Giỏi lắm." Vương Sở Khâm mỉm cười sau lưng cô, từ gương chỉ thấy ánh mắt anh tràn ngập thích thú. Anh siết chặt eo cô, bắt đầu tăng tốc. Chuyển động dồn dập khiến Tôn Dĩnh Sa bật ra những tiếng rên không thể kìm lại, âm sắc càng lúc càng cao vút.
"Chết tiệt... nhỏ tiếng thôi, vợ ơi... tường phòng này mỏng lắm đấy." Vương Sở Khâm cuống lên, vội bịt miệng cô lại.
Cô cũng nhận ra mình quá lớn tiếng, hai tay nắm lấy tay anh đang che miệng mình, vừa giúp vừa cầu xin. Nước mắt vì cảm xúc quá mãnh liệt mà ứa ra, hòa cùng dịch thể ấm nóng tràn xuống tay anh, như thiêu đốt từng đầu ngón tay. Mọi giác quan đều như bị mở rộng đến cực hạn.
"Đệt..." Anh nghiến răng gầm nhẹ, rồi phóng thích. Tôn Dĩnh Sa cũng bị đẩy lên đỉnh lần nữa, cảm nhận dòng tinh dịch nóng bỏng bắn sâu trong cơ thể mình, run rẩy đến mức gần như ngã quỵ.
Vương Sở Khâm thở dốc, vẫn đứng phía sau cô, còn Tôn Dĩnh Sa đã mềm nhũn, nằm sấp trên bàn thở không ra hơi, tóc bết vào trán vì mồ hôi. Một luồng khí lạnh lướt qua lưng, rồi là chiếc khăn ấm áp đặt lên.
Cô hơi tách chân, Vương Sở Khâm cẩn thận lau đi, ngón tay nhẹ nhàng vạch mở nơi đỏ hồng hơi sưng nhẹ của cô, nơi ấy vẫn còn đang rịn ra tinh dịch chưa kịp trôi hết. Cô rùng mình vì quá nhạy cảm.
"Đỡ hơn chưa?" Anh chỉnh lại quần áo xong, đỡ cô đứng lên. Tôn Dĩnh Sa khẽ gật, rồi vòng tay ôm lấy anh, giọng rì rầm: "Ừm... không sao rồi."
Cô thích nhất là sự dịu dàng sau cao trào. Những lúc như thế này, hai người như tan vào nhau, không còn phòng bị, không còn vai diễn, chỉ có hơi thở nương tựa, da thịt sát bên, không gì chân thực hơn. Trong lòng cô chỉ có duy nhất một người, là anh. Cảm giác chỉ còn lại hai người nương tựa vào nhau này thật tuyệt vời, cô có thể bỏ xuống mọi gánh nặng, toàn tâm toàn ý vùi mình vào vòng tay anh.
"Lát nữa nhớ uống nhiều nước nhé." Vương Sở Khâm ôm cô sát vào người, thấy tóc gáy cô ướt đẫm liền đưa tay lau.
"Ra nhiều mồ hôi thế, sảng khoái lắm à?"
"Ưm..." Cô ngẩng lên, thơm anh mấy cái, thấy môi anh còn dính nước liền đưa lưỡi liếm đi một cách tự nhiên. Vương Sở Khâm bị hành động đó làm cho tê dại, vội buột miệng:
"Hay là bảo bạn em khỏi về luôn đi? Anh thuê thêm cho cô ấy phòng khác."
"Thế thì kỳ lắm, anh về đi." Tôn Dĩnh Sa nói thì nói vậy, nhưng tay lại bám chặt lấy anh như con mèo nhỏ bám chân chủ, không nỡ rời.
Vương Sở Khâm tất nhiên sung sướng. Anh vuốt ve lưng cô nhẹ nhẹ, từng chút từng chút như dỗ dành. Đợi đến khi cô hoàn hồn, mới chịu buông ra, nói nhỏ:
"Anh về đi, em ra mở cửa cho."
Anh véo má cô một cái, tỏ vẻ ấm ức:
"Anh mới được vui vẻ một lần mà, còn chưa thấy tủi thân, em tủi cái gì chứ?"
Tôn Dĩnh Sa lắc đầu cười: "Không tủi thân. Mau đi đi."
"Sao vậy, đi muộn một chút thì sao chứ." Vương Sở Khâm kéo tay cô đi về phía cửa, vừa nói đùa vừa trêu chọc cô.
"Ưm... không đi bây giờ... thì em sẽ không nỡ mất." Câu nói nhẹ như gió thoảng, nhưng với Vương Sở Khâm lại như sét đánh ngang tai. Anh sắp mở cửa rồi mà còn bị một câu ấy giữ lại.
"Đừng quyến rũ anh nữa... cho anh hôn thêm một cái thôi." Cô ngoan ngoãn ngẩng đầu. Anh hôn cô xong còn khen:
"Sao hôm nay ngoan thế?"
Gần như mỗi ngày đều gặp nhau, nhưng càng gần lại càng dính chặt, như không thể tách rời.
Vương Sở Khâm rời đi, cô đóng cửa, không biết cảm giác trống trải trong lòng là vì đâu.
"Cốc cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên. Là anh quay lại.
"Chúng ta sống chung đi?" Anh nói, ánh mắt rất nghiêm túc.
"Anh không muốn xa em nữa."
"Không cần đâu nhỉ? Ngày mai em về rồi, vài tiếng nữa là lên máy bay rồi." Cô thoáng do dự.
"Không phải. Ý anh là, về Bắc Kinh, chúng ta sống chung. Anh không muốn ở xa em." Anh lặp lại lần nữa, rõ ràng từng chữ, rồi hỏi:
"Được không?"
Tôn Dĩnh Sa chớp mắt, rồi nở nụ cười rạng rỡ:
"Ưm, được."
Vương Sở Khâm cười toe, cả người như phát sáng. Không biết đã đi bao nhiêu nơi thi đấu, phiêu bạt khắp thế giới, nhưng chưa lần nào, chưa từng lần nào mà anh mong được trở về Bắc Kinh đến vậy.
Vì đó là nơi có cô.
Là Bắc Kinh của hai người.
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…





