Đây không phải lần đầu tiên cô hôn ai đó trên sàn nhảy, cũng chẳng phải lần đầu tiên có người chủ động tiến đến gần cô. Nhưng kiểu nụ hôn sâu không mang theo chút dục vọng nào như thế này thì đã lâu rồi chẳng xuất hiện trong chuỗi ngày bận rộn của cô. Nụ hôn dịu dàng, vấn vít, quấn lấy đầu lưỡi, môi nóng bừng lên, người ôm gáy cô như đang chậm rãi thưởng thức vị ngọt của cô, chứ không hề vội vã chiếm hữu.
Cô rất muốn tự thuyết phục mình rằng đầu óc choáng váng nóng bừng này là do rượu, nhưng từ lúc bước vào đây đến giờ cô chưa uống một giọt nào cả. Đúng là chết tiệt thật.
Khoan đã, tối nay đĩa ốc hoa có phải ngâm rượu Hoa Điêu không nhỉ? Chắc vậy rồi.
Trên sàn nhảy, những đôi ôm nhau hôn nhau lác đác rải rác khắp nơi. Ai biết được có bao nhiêu đôi là tình nhân thật sự, lại có bao nhiêu đôi mập mờ như họ, chẳng rõ ràng mà cũng chẳng dứt khoát.
"Anh đói rồi." Hôn xong, Vương Sở Khâm buông cô ra, khẽ nói. Nhìn gương mặt cô bị anh hôn đến đỏ ửng lên, đáng yêu đến mức không chịu nổi, anh lại cúi xuống hôn lên má cô một cái nữa, mềm mại, ngọt ngào.
"Đói chỗ nào?" Tôn Dĩnh Sa bị anh ôm trong ngực, tay đặt bên hông anh, ngửa đầu nhìn, ánh đèn xanh phản chiếu trong mắt cô tựa như biển cả.
Vương Sở Khâm cảm thấy cô rõ ràng là cố tình, cứ hay dùng gương mặt vô tội này để nói mấy câu chẳng ra đâu vào đâu. Anh cúi xuống, hôn trộm thêm một cái, cười đến ngọt ngào: "Đói khắp nơi, nhưng trước tiên theo anh đi ăn cái đã."
Tôn Dĩnh Sa gật đầu: "Đi thôi."'
"Em không cần nói với bạn em một tiếng à?" Vương Sở Khâm bị cô kéo đi về phía cửa, ngoảnh lại nhìn thấy Lý Minh Dương vẫn đang ngửa cổ tu rượu.
"Không cần, thứ cô ấy muốn xem đã xem đủ rồi." Tôn Dĩnh Sa cười, ánh mắt lấp lánh đầy ẩn ý.
Cô lên xe Vương Sở Khâm, thuận tay gửi tin nhắn cho Lý Minh Dương: 【Em đi trước đây nhé.】
Lý Minh Dương trả lời ngay: 【Nhớ giữ sức, đừng để sa đà quá đấy.】
Tôn Dĩnh Sa bật cười phì: 【Không sao, tối nay ăn hàu bồi bổ rồi.】
"Cười gì vậy?" Vương Sở Khâm hỏi cô, "Muốn ăn gì?"
"Em tối nay ăn no rồi, anh chọn món anh thích đi." Cô cất điện thoại: "Lý Minh Dương bảo em đừng sa đà quá."
Vương Sở Khâm nghe xong cũng bật cười, xe đã chạy được một đoạn rồi mà anh vẫn chậm rãi buông một câu: "Cái này thì không đảm bảo đâu." Anh một tay lái xe, tay còn lại đặt lên đùi Tôn Dĩnh Sa, nắm chặt tay cô, nói xong còn khẽ siết lấy, hệt như một đôi tình nhân thật sự. Tôn Dĩnh Sa vẫn ngơ ngẩn, trong đầu cứ luẩn quẩn câu hỏi: Từ lúc nào bọn họ lại trở nên thân mật thế này?
Vương Sở Khâm thấy cô ngẩn người thì chủ động kiếm chuyện để nói: "Tối nay em ăn gì?"
"Đi ăn ở quán mới mở trên tầng thương mại Trung Tâm Mới ấy, kiểu fusion." Trong xe hơi ấm quá, cô kéo cổ áo lông, thấy hơi bí.
"Oi nóng quá, anh hạ điều hòa xuống chút đi."
Vương Sở Khâm liền vặn điều hòa nhỏ lại, còn ngăn không cho cô cởi áo: "Chút nữa tới rồi, đừng cởi ra kẻo lạnh." Anh còn nói thêm: "Anh cũng quen một người mới mở quán fusion ở tòa đó, không biết có phải quán em ăn không."
Tôn Dĩnh Sa nghe vậy, câu muốn nói lướt qua trong đầu, đến miệng lại nuốt xuống: "Thật à?" Cô không nói tiếp nữa, như đang đợi anh chủ động gợi ra chuyện đó. Nhưng Vương Sở Khâm lại mở lời bằng một câu khác: "Đến rồi, xuống xe thôi."
Quán Tứ Quý Dân Phúc tầm này không phải xếp hàng nữa, bọn họ chờ một lát là có chỗ. Vương Sở Khâm gọi nguyên con vịt quay, còn kèm thêm mấy món nhỏ. Tôn Dĩnh Sa nghe mà no ngang: "Em ăn không nổi đâu, mình anh ăn hết nổi không?"
"Không hết thì gói mang về, đêm về chắc còn đói tiếp." Anh rót nước cho cô, cô không chắc là anh đang lỡ lỡ tán tỉnh hay chỉ nói đùa nên không trả lời. Vương Sở Khâm không hiểu sao hứng lên, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể chuyện vịt quay Bắc Kinh, nào là chỗ nào dùng táo gai hay dưa vàng, chỗ nào tự nấu nước sốt chấm, đến gỗ táo gỗ lê anh cũng kể tuốt.
Tôn Dĩnh Sa ngồi gật gù phụ họa cho có lệ, thi thoảng "ừm" vài câu, về sau giả vờ uống nước để khỏi phải nghe tiếp. Tất cả mấy thay đổi nhỏ xíu ấy đều không lọt qua mắt Vương Sở Khâm. Anh nhìn cô một lúc rồi cười, hạ giọng: "Ê, em đáng yêu thật đấy."
"Hả?" Tôn Dĩnh Sa đầu óc bay tận đâu, ai hơi đâu so sánh hương táo với hương lê.
Vương Sở Khâm nói: "Quán của Tiểu Tiểu anh còn chưa đi ăn lần nào, lần sau đi cùng anh đi, nghe nói vịt quay ở đấy cũng ngon." Câu này thình lình bật ra khiến Tôn Dĩnh Sa không kịp đề phòng, cô khẽ bật cười, thấy lòng mình như được vuốt phẳng.
"Anh cố ý đúng không? Chờ em hỏi ra hả?" Tôn Dĩnh Sa rất giỏi giấu cảm xúc trước mặt đa số người, thường thì giận đến đâu cũng không muốn thể hiện ra, mắc gì phải thế chứ? Lý Minh Dương hay bảo sau lưng mấy kẻ khen cô hiền, khen cô mềm mỏng rằng: "Tôn Dĩnh Sa mà hiền cái quái gì, nó còn sắp kéo cậu vào blacklist đấy mà cậu còn cười." Cô đúng là vậy, chẳng thích rạch ròi, đã ghét thì tự khắc tránh.
"Anh mà không nói thì em cứ giận thầm mãi." Vương Sở Khâm chọc cô: "Lúc lên xe vốn chẳng tính vào Note Bar đúng không? Là cô gái tên Lý Minh Dương bày trò trên xe đúng không? Anh nói có sai không? Còn mấy thằng nhóc thể thao, vào đấy toàn mấy thằng lùn lè tè, có thằng nào cao được mét tám không?" Cái giọng châm chọc của anh nghe vừa đủ để cô không thấy khó chịu mà phải phì cười.
Vịt quay bưng ra, Vương Sở Khâm gói một cuốn đưa cô, rồi tự gói cho mình một cuốn. Tôn Dĩnh Sa vốn ăn tối đã no lắm rồi, cắn một miếng là đặt xuống, gọi thêm ly nước cam để tiêu hóa.
Cô còn cãi lại: "Ai bảo không có? Giờ quay lại Note Bar kiểu gì chẳng vớ được mấy thằng cao to." Không đợi anh mở miệng, cô đã bồi thêm: "Thật ra em cũng chẳng thích trai thể thao lắm, làm việc tiếp xúc nhiều quá rồi, chán."
Vương Sở Khâm nhướng mày nhìn cô: "Anh thấy em đối với anh cũng nhiệt tình phết đấy, thế này mà còn gọi là chán? Vậy kiểu gì mới gọi là hứng thú?"
Tôn Dĩnh Sa mút ống hút, giả vờ thản nhiên: "Thì anh ăn nhanh lên, ăn xong về em cho anh biết thế nào là hứng thú~" Cô nhìn bộ dạng anh vì câu đó mà ăn nhanh hơn, đắc ý vô cùng: "Em thật không hiểu nổi, anh dày dạn thế mà cứ y như thiếu niên ấy?"
"Ai nói anh dày dạn?" Vương Sở Khâm nuốt miếng bánh: "Em tự cảm nhận được à?"
"Xạo!" Tôn Dĩnh Sa bĩu môi: "Em mới quen Tiểu Tiểu trước khi qua nhà anh có mấy ngày, chưa đầy tuần mà đụng luôn hai người dây dưa với anh rồi," Cô vừa nói vừa thấy câu này nghe sao như đang dỗi bậy. Cô là cái gì chứ. Nên lại chữa: "Cả em nữa, tính ra ba người."
Vương Sở Khâm nuốt miếng bánh: "Tiểu Tiểu là anh gặp ở Note Bar, ban đầu cả hai đều không nghiêm túc, sau thì cô ấy muốn nghiêm túc nhưng anh lại không muốn yêu đương. Cô ấy khóc lóc rồi cũng hiểu ra, giờ anh chỉ đầu tư quán cho cô ấy thôi." Tôn Dĩnh Sa ngậm ống hút nghe chăm chú, anh nói tiếp: "Hôm em bắt gặp con bé kia ở nhà anh cũng thế, nó không thật lòng thích anh đâu, nó thích cái danh 'bạn gái của Vương Sở Khâm' ấy."
"Nếu cô ta thích thật thì sao?" Tôn Dĩnh Sa nhớ lại ánh mắt tức tối hôm ấy của cô gái kia, không giống kiểu vô tâm hời hợt.
"Không sao cả, anh không muốn yêu, phiền lắm." Anh nói xong bèn chan thêm bát canh, nhàn nhã húp: "Ăn lót bụng."
Tôn Dĩnh Sa gật đầu bảo anh cứ ăn đi.
Cốc cam vắt của cô cạn lúc nào không hay, ống hút bị cô cắn nham nhở, hút mãi không còn giọt nào. Cô đành bỏ cốc xuống, thở dài. Hóa ra cô chẳng phải cái "bạn gái tin đồn" nào cả.
Sau bữa tối, Vương Sở Khâm nói muốn đưa cô về nhà, ai ngờ vừa lên xe đã bảo phải ghé nhà mình trước một chuyến. Tôn Dĩnh Sa làm sao không hiểu trong bụng anh ta đang tính trò gì? Nhìn anh ta bày đủ kiểu trò lớn trò nhỏ, xong việc cô còn hỏi: "Diễn xong chưa?" Anh ta cười toe toét, ngoan ngoãn lái xe.
Trong căn hộ của Vương Sở Khâm, ngoài bộ sofa ra thì giường của anh ta chính là chỗ thoải mái nhất. Anh mới thay ga giường lông cừu xám đen, sờ lên mềm mịn, nằm trần trên đó như thể toàn thân chìm vào mây, dễ ru người ta ngủ.
Nhưng tư thế của Tôn Dĩnh Sa bây giờ thì ngủ nổi mới lạ.
"Ưm..." Cô quỳ trên giường, Vương Sở Khâm giữ eo cô, ép cô nâng mông lên thật cao. Đây là lần thứ hai trong đêm, người đàn ông phía sau vẫn cứ mặc kệ tất cả mà thúc vào, đỉnh dương vật chạm đến nơi sâu nhất, khiến Tôn Dĩnh Sa không kìm được phải trốn ra trước.
"Trốn đi đâu...?" Vương Sở Khâm dùng tay lớn giữ chặt eo cô, từng nhịp thúc ngày càng sâu, đến mức Tôn Dĩnh Sa bật khóc nức nở: "Đừng... dừng chút thôi..." Nhịp thở của cô bị anh đánh loạn, câu chữ vỡ vụn.
"Dừng..."
Vương Sở Khâm cuối cùng cũng thương tình, dừng lại, buông cô ra. Tôn Dĩnh Sa mệt lả, eo sụm xuống, cả người mềm oặt đổ trên lớp ga lông mềm mượt, mông vẫn còn cong lên vì chỗ đó quá chặt. Anh cúi người, ôm chặt lấy cô từ phía sau, hỏi khẽ: "Là vì không dùng bao nên nhạy cảm vậy sao? Em hôm nay..." Anh vừa nói vừa đẩy sâu thêm, môi hôn lên nốt ruồi trên vai cô.
Tôn Dĩnh Sa hít sâu mấy lần để lấy lại hơi. Sau khi bỏ bao, tuy không còn vướng bận gì nhưng trong đầu cô lúc nào cũng sợ anh bắn bên trong, bên trong cứ căng chặt, làm hai người cứ như treo trên ranh giới. Nhịp thở của cô vừa rồi thật sự loạn, cô còn cảm giác dạ dày đau nhói vì hít quá mạnh. May mà Vương Sở Khâm chịu dừng, cô mới thở đều lại được.
"Anh tiếp nhé?" Vương Sở Khâm đúng là kiên nhẫn thật, cứ thế hôn lên vai cô, vuốt tóc cô, không vội vàng. Tôn Dĩnh Sa không trả lời, nhưng bên dưới siết lại một cái, nghe anh rên khẽ. Cô vùi mặt vào chăn, chấp nhận một đợt va chạm cuồng dại khác.
Nghỉ được một lúc, sức lực của Vương Sở Khâm ngược lại còn sung mãn hơn. Anh ngồi thẳng dậy, cúi xuống nhìn cô từ trên cao, làn da trắng nõn đẫm mồ hôi của cô nổi bật hẳn trên tấm ga lông xám đen. Tiếng rên của cô mềm mại mà kiều mỵ, chẳng giống giọng cô nói chuyện thường ngày, đôi khi còn nửa như muốn từ chối nửa như mời gọi. Mỗi lần cô lên đỉnh thường sẽ cắn chặt môi, rồi cổ họng bật ra tiếng thở hổn hển, như kiệt sức mà không bật nổi thành âm.
Rõ ràng đang làm tình, cơ thể họ gắn chặt vào nhau, nhưng Vương Sở Khâm lại nghĩ đến gương mặt cô khi cô cực khoái.
Tôn Dĩnh Sa không để ý anh đang ngẩn người, chỉ cảm thấy trống rỗng, bèn tự lắc hông nuốt trọn cơ thể anh vào sâu hơn. Vì quỳ lâu, đùi cô gần như rã rời, động tác nuốt vào chậm chạp, ma sát đến mức bên trong ngứa ngáy. Cô ngoảnh đầu, khóe mắt đỏ hoe như vừa khóc: "Anh còn... được không đấy..."
Vương Sở Khâm hoàn hồn, nhẹ nhàng tách môi cô ra để lút sâu hơn, nghe cô rên khe khẽ, anh hỏi: "Sao? Anh được không?"
Tôn Dĩnh Sa không buồn đáp, anh cũng chẳng trêu chọc thêm, hông thúc sâu hơn, dịch thể ướt át dính đầy lông mu, mỗi cú chạm đều quét qua điểm mẫn cảm khiến cô ngứa râm ran, toàn thân rũ xuống. Vương Sở Khâm đâu dễ bỏ qua, anh vỗ mông cô ép cô siết chặt hơn, chọt thêm mấy nhát, cảm giác bên trong hút chặt hơn lúc nãy, anh lập tức rút ra.
Cô bé đỏ hồng khít chặt quen bị đâm ra đâm vào, giờ đột ngột trống không run rẩy tội nghiệp. Anh lật cô lại, để mặt cô hướng thẳng mình. Đêm nay cô khóc không ít, khóe mắt vẫn đỏ hoe. Anh cúi xuống hôn mắt cô, những nụ hôn nhỏ vụn quét sạch giọt lệ nơi khóe mắt, hôn đến mức mí mắt cô ngứa ngáy, cô cười tránh, nhưng vẫn không thoát được nụ hôn sâu tiếp theo. Đầu lưỡi anh chui vào, bắt cô nếm thử vị mặn của nước mắt chính mình.
Họ trêu ghẹo nhau, thân mật quá mức. Tôn Dĩnh Sa rất muốn nói với anh, không cần thiết đâu, mối quan hệ này không cần thứ mập mờ như vậy, càng chẳng cần những lời tình tứ chẳng liên quan gì đến chuyện giường chiếu.
Vương Sở Khâm nhìn sâu vào mắt cô, rồi cắm thẳng vào bên trong lần nữa. Anh không muốn bỏ lỡ bất cứ biểu cảm nào của cô. Cô cắn môi dưới, mặc anh tiến sâu, đến khi đâm trúng chỗ khiến cô sung sướng, cô bật lên một tiếng rên khe khẽ, trong mắt là một hồ nước xuân xanh biếc.
"Ưm... nhanh chút..." Cô ôm lấy mặt anh, vô thức hôn lên khóe môi, hơi thở nóng hổi phả ra không dứt, mồ hôi chảy trên trán anh, một giọt rơi đúng vào môi cô, đầu lưỡi cô liếm lấy.
"Mặn quá... giống vị nước mắt em." Cô thì thầm.
Nhìn thấy tất cả, Vương Sở Khâm bên dưới lại căng phồng thêm chút nữa. Anh dùng một tay đỡ lưng cô, ép cô dính sát vào ngực mình, đồng thời nhấc hai chân cô vắt qua hông rồi điên cuồng ra vào. Tôn Dĩnh Sa vòng tay siết chặt vai lưng anh, nửa khuôn mặt vùi vào cổ anh, tham lam đón lấy từng cú thúc như muốn nuốt trọn. Đêm nay thật sự mất kiểm soát, chắc cũng vì cô đồng ý để anh vào mà không dùng bao. Sự gần gũi không rào cản ấy càng làm anh hưng phấn hơn. Âm hạch bị chèn ép cọ xát, mắt cô dần mất tiêu điểm, ánh đèn xanh của đồng hồ điện tử trước mặt cũng trở nên mờ nhòe.
"Anh sắp ra rồi..." Giọng anh vang bên tai, cô có lẽ điên rồi, khẽ nói: "Cho em đi..."
"Chết tiệt," Vương Sở Khâm khẽ chửi: "Đừng dụ anh nữa, bà nội nhỏ." Anh định rút ra, nhưng Tôn Dĩnh Sa lại cố giữ anh lại, quấn chân ghì chặt eo anh không cho chạy, thì thầm bên tai: "Em... đang an toàn... nhanh lên..."
Đàn ông đến nước này thì ai chịu nổi nữa?
Anh ôm chặt lấy cô, nhấc mông cô lên, điên cuồng đâm sâu mười mấy nhát rồi bắn thẳng vào trong. Tôn Dĩnh Sa cũng lên đỉnh theo.
"...Nóng quá... Vương Sở Khâm..." Cô nói, giọng nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy, nhưng anh đủ gần, gần như chính cô thì anh nghe rõ ràng từng chữ.
"Thật muốn chết trên người em quá..." Anh thở hổn hển mà thốt lên.
Tắm xong, Vương Sở Khâm thu dọn ga giường bừa bộn, quay sang nói với Tôn Dĩnh Sa đang ngồi trên ghế lau tóc: "Đêm nay ngủ lại đây đi?"
Cô quấn khăn tắm, bắt chéo chân ngồi trên ghế, lắc đầu: "Em về nhà ngủ."
Vương Sở Khâm mơ hồ cảm thấy cô hôm nay có gì đó lạ lạ, như thể từ lúc ăn tối đã bắt đầu khác thường. Chuyện giường chiếu đêm nay cũng mạnh mẽ và táo bạo hơn bất cứ lần nào trước đó. Anh biết bọn họ đều thoả mãn, nhưng lại cứ thấy có gì không ổn.
"Ngủ đây đi mà, sáng mai anh đưa em đi làm." Anh ráng giữ cô lại, vẫn muốn ôm cô thêm chút nữa.
"Thôi đi, Tiểu Tiểu từng bảo anh có bệnh sạch sẽ, không cho người ta ngủ lại." Cô vừa nói vừa mặc đồ, khoác áo khoác, cầm điện thoại gọi xe.
"Em về đây."
Được rồi, anh hiểu rồi.
"Anh nào có vô tình đến vậy, ai lại ngủ xong đuổi người ta đi liền?" Anh đùa, "Làm gì có bệnh sạch sẽ đến thế, ngủ đi, ngủ đây cũng được."
"Gọi xe rồi, em về." Tôn Dĩnh Sa tìm được chiếc túi nhỏ dưới đống quần áo, trước khi bước ra cửa cô ngoái lại nhìn, ánh mắt bình tĩnh: "Vương Sở Khâm, hôm nay là lần cuối. Sau này đừng gọi em đi gặp nữa."
Nói xong cô quay lưng bỏ đi, chỉ để lại tiếng đóng cửa khô khốc.
Vương Sở Khâm ngồi trên giường, sững người.
Rốt cuộc là anh đã sai ở bước nào?
_____
Haha, đăng lại ở web là đã hiệu chỉnh beta lại cho hay hơn bản ở watpad rồi á mọi người.
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…





