Sau sự kiện khí độc ở quốc gia D, chứng mất ngủ của Tôn Dĩnh Sa càng trở nên trầm trọng.
Tựa như là một loại phản ứng phụ của năng lực dị biến mất kiểm soát, những hình ảnh về "cái chết" cứ thế chầm chậm leo lên, len lỏi vào từng ngóc ngách giấc mơ của cô, siết chặt lấy cổ họng, khiến cô nghẹt thở.
Trong mơ, cô gái ấy, người năm ấy mới mười tám tuổi, chưa từng rời xa.
Cô vẫn đứng đó, ngẩng khuôn mặt xanh xao gần như trong suốt, mái tóc đen ẩm ướt dán lên trán, đôi mắt trống rỗng nhưng lại gắt gao khoá chặt lấy Tôn Dĩnh Sa.
"Vì sao lại khoanh tay đứng nhìn?" Giọng nói của cô gái ấy vang vọng trong cõi tĩnh lặng như thể đến từ tận sâu nơi linh hồn, "Tôi còn chưa từng được yêu... chưa từng cảm nhận... thì đã phải chết rồi. Còn chị, lại sắp có được tất cả những điều đó sao?"
Câu hỏi như mũi dùi băng, lạnh lẽo và sắc bén, đâm thẳng vào tầng sâu nhất nơi lòng Tôn Dĩnh Sa cất giấu cảm giác tội lỗi.
"Tôn Dĩnh Sa," cô gái ấy gằn từng chữ, "vì sao lại thấy chết mà không cứu?!"
"Vì sao?!"
Tôn Dĩnh Sa bật dậy từ giường, thở hổn hển. Mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lớp áo ngủ, dán chặt vào lưng cô như một lớp vải băng ướt lạnh. Trái tim trong lồng ngực cô đập dồn dập, như muốn phá tan xương sườn mà lao ra ngoài. Cô vội đưa tay ôm ngực, cảm giác như âm thanh trong giấc mơ vẫn còn văng vẳng quanh tim.
Ánh trăng ngoài cửa len qua kẽ rèm, vẽ lên mặt sàn một dải sáng trắng nhợt như máu đã bị pha loãng. Trong cái im lặng lạnh buốt ấy, cô có cảm giác cả căn phòng đã bị ngập trong một vũng nước băng giá.
Không khí lạnh lẽo ngấm ngầm len vào xương tuỷ.
Cô định đi uống nước, bàn chân trần vừa chạm xuống nền gạch liền lạnh buốt như giẫm lên lớp băng mỏng.
Cảm giác lạnh từ gan bàn chân chạy dọc lên đến tận đỉnh đầu. Chân cô mềm nhũn, không chịu nổi trọng lượng chính mình, ngã phịch xuống nền nhà.
Và rồi nước mắt trào ra.
Không âm thanh, chỉ có những dòng lệ nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên má, thiêu đốt làn da nhợt nhạt của cô.
Cô gái ấy... quả thực còn quá nhỏ. Mới chỉ mười tám tuổi.
Khi đó, Tôn Dĩnh Sa còn chưa vào ngành. Cô chỉ là một sinh viên đại học năm ba, về nước nghỉ đông.
Chính trong kỳ nghỉ ấy, cô gặp cô gái kia.
Cô gái ấy bị một người đàn ông lôi đi giữa phố, miệng anh ta cứ khăng khăng gọi cô là "vợ". Nhưng Tôn Dĩnh Sa đã thấy rõ trong tương lai, hắn sẽ đánh cô gái ấy, sẽ huỷ hoại cuộc đời cô.
Tôn Dĩnh Sa bước ra ngăn hắn lại, cố gắng dùng lý lẽ trì hoãn, tranh thủ thời gian báo cảnh sát. Nhưng chính vào lúc cô rời khỏi đó để gọi điện, gã đàn ông đã lợi dụng sơ hở mà lẩn trốn khỏi tầm mắt cô.
Khi cô đuổi theo bằng những mảnh ghép lờ mờ trong dự cảm, băng qua hành lang và cầu thang của toà nhà cũ kỹ, lên hết một tầng lại một tầng, chỉ đến khi chạm đến tầng thượng, cô mới thấy được máu.
Trên nền xi măng lạnh ngắt của tầng mái, vệt máu đỏ loang như hoa tuyết bị giẫm nát.
Cô lao lên, kịp lúc chứng kiến cảnh gã đàn ông đang chuẩn bị đẩy cô gái khỏi rìa mái.
Gió mùa đông thét gào, lạnh buốt, từng bông tuyết đâm vào da như kim nhọn.
Giữa cơn gió ấy, giữa tầng không hoang hoải và tĩnh lặng ấy, ánh mắt của cô gái ấy chạm vào ánh mắt của Tôn Dĩnh Sa tuyệt vọng đến rợn người. Như mặt băng sắp tan, lạnh giá và trong suốt, bên dưới là một đại dương nước mắt chưa từng đông cứng.
Tôn Dĩnh Sa không kịp chạy tới.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn cô bé rơi xuống như một giấc mộng gãy lìa.
Sợ bị kẻ kia phát hiện, cô không thể làm gì khác ngoài quay đầu bỏ chạy xuống cầu thang. Cô không hét lên, không khóc, chỉ nắm chặt tay, máu trong người lạnh đến đóng băng.
Nhưng ánh mắt ấy, màu xanh xám tuyệt vọng, vẫn đóng đinh trong lòng cô từ hôm đó.
Cô gái ấy, kể từ đó, đã trở thành một phần của cơn mộng dài, mãi không tan.
_________
Ngón tay run rẩy lướt tìm màn hình điện thoại, ánh sáng từ máy khiến Tôn Dĩnh Sa phải nheo mắt lại - 2 giờ sáng.
Không chần chừ, cô bấm gọi cho Vương Sở Khâm.
"Tiểu Đậu Bao?" Giọng anh có chút khàn, mang theo hơi thở còn đọng lại của giấc ngủ, "Muộn thế rồi... có chuyện gì vậy em?"
"...Anh phải đến gặp em thôi." Giọng cô như nghẹn lại nơi cổ họng, từng âm vang lên đứt đoạn, đầy nứt vỡ, "Vương Sở Khâm... anh có thể đến đây không?"
Không một lời đáp, bên kia chỉ vọng lại tiếng quần áo sột soạt, rất khẽ.
Chưa đầy hai mươi phút sau, chuông cửa vang lên.
Tôn Dĩnh Sa chạy ra mở cửa bằng đôi chân trần.
Bên ngoài, Vương Sở Khâm đứng đó, tóc rối bời, trên người còn vương lại hơi lạnh của gió đêm. Anh nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của cô, gương mặt tái nhợt, và bàn chân trần nhỏ bé đặt trên nền nhà lạnh ngắt, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt.
"Ôi, 'Tiểu Khóc Bao'..." Anh thở dài một tiếng, chẳng buồn cởi giày, cứ thế mang dép lê từ ngoài bước vào, dang tay kéo cô ôm chặt vào lòng.
Lồng ngực anh ấm áp, như một ngọn lửa vừa được nhóm lên giữa trời đông giá. Anh ôm lấy cô, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu mềm mại của cô, tay siết chặt hơn, giọng trầm và dịu như đang dỗ dành một con thú nhỏ bị hoảng sợ:
"Đã xảy ra chuyện gì? Nói anh nghe."
Tôn Dĩnh Sa vùi mặt vào lồng ngực anh, để mùi hương quen thuộc của gỗ tuyết tùng bao trùm lấy mình, từng chút một xua tan giá lạnh từ cơn ác mộng. Nhưng cơ thể cô vẫn run rẩy không thôi.
Cô chậm rãi, ngắt quãng kể lại giấc mơ băng giá, kể về cô gái với giọng chất vấn như dao cứa, kể về mùa đông năm ấy bị chôn vùi trong sâu thẳm ký ức, vết sẹo chưa từng lành:
"...Khi đó... cô ấy mới mười tám... Em nhìn thấy gã đàn ông kia trói cô ấy, định đánh cô ấy... Em gọi cảnh sát, em đuổi theo... nhưng lúc em tới được tầng thượng... thì hắn đã..."
Cô nghẹn lại. Cơ thể co rúm, run bần bật như thể từng lời nói ra đều xé rách vết thương cũ.
"Cô ấy nhìn em... ngay trước khi rơi xuống... ánh mắt đó... tuyệt vọng đến lạnh người... Cô ấy nói em thấy chết mà không cứu... Trong mơ... lúc nào cô ấy cũng nói câu đó..."
Vương Sở Khâm im lặng lắng nghe, vòng tay ôm cô càng lúc càng chặt hơn, như muốn dùng hơi ấm của mình hong khô hết nỗi sợ, chắp vá từng vết rạn trong lòng cô.
Anh nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, chờ cho cơn xúc động lắng xuống rồi mới nâng khuôn mặt cô lên, ngón tay dịu dàng lau đi những giọt lệ vắt ngang đôi má trắng bệch.
Ánh mắt anh sâu thẳm, vững vàng như đất, dịu dàng như nước:
"Sa Sa, nhìn anh." Giọng anh trầm lắng, mang theo thứ sức mạnh không thể lay chuyển, "Em không sai. Một chút cũng không sai."
"Em nhìn thấy nguy hiểm và lập tức báo cảnh sát. Em đuổi theo, cố gắng can thiệp. Trong khoảnh khắc đó, em đã làm mọi điều có thể." Anh dừng lại, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lướt dọc gò má lạnh ngắt của cô, ánh mắt chưa từng rời khỏi mắt cô dù chỉ một giây. "Thảm kịch ấy là do ác quỷ gây ra, không phải do em. Nếu là anh... có lẽ thậm chí chẳng nhận ra điều gì bất thường, hoặc chỉ cần do dự một khắc... cũng đã quá muộn."
"Chính em đã nhìn thấy. Chính em đã dũng cảm đứng ra."
Anh cúi đầu, để trán mình chạm nhẹ vào trán cô, hơi thở ấm áp hòa quyện, như thể đang dùng cả linh hồn mình để sưởi ấm linh hồn cô:
"Đừng tự trách mình nữa, Tiểu Đậu Bao. Đó là định mệnh. Là số phận của cô bé ấy."
Và rồi anh cúi xuống, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên hàng mi run rẩy của cô, một nụ hôn đầy dịu dàng và tha thứ.
"Anh ở đây rồi."
Tôn Dĩnh Sa siết lấy áo anh, như thể người chết đuối bấu víu lấy khúc gỗ cuối cùng giữa biển đêm.
Vòng tay anh, giọng nói anh, là ánh sáng mỏng manh nhưng không hề tắt lịm, rạch một đường ranh rẽ mộng đen dày đặc mà cô đã sa lạc bao năm.
Cô tham lam hấp thụ hơi ấm từ anh, từng ngụm từng ngụm như uống cạn mùa xuân. Những ngón tay đã tê cóng vì lạnh, khẽ khàng hồi lại cảm giác khi chạm vào làn da nóng hổi và chắc chắn của anh.
Và rồi, trong hơi thở mờ sương, tiếng khóc của cô cuối cùng cũng hóa thành im lặng.
______
Chiều hôm sau, Tôn Dĩnh Sa chủ động hẹn gặp Dương Vãn Vãn để bắt đầu liệu trình trị liệu tâm lý.
Thực ra, bình thường cô vẫn luôn ngồi một mình trong phòng tham vấn, lặng lẽ như một cái bóng.
Bóng cây hoè già ngoài cửa sổ in đậm lên ô kính, luôn luôn là phông nền cô độc của bóng lưng ấy.
Nhưng hôm nay, có một điều gì đó khác hẳn.
Vương Sở Khâm ngồi ở chiếc ghế đơn trong góc phòng, sau khi nhận được sự cho phép của bác sĩ Dương. Ánh mắt anh gần như không rời khỏi cô lấy một giây, chuyên chú đến mức tưởng như cô là một món đồ sứ mỏng manh, chỉ cần một cái chớp mắt cũng đủ để cô rơi trở lại vực sâu.
Anh lặng lẽ quan sát Tôn Dĩnh Sa trò chuyện cùng bác sĩ Dương, thỉnh thoảng ánh mắt cô lạc về phía anh, như một thứ phản xạ vô thức, khiến anh thoáng ngỡ ngàng.
Rời khỏi phòng tham vấn, nắng hè hừng hực như dòng nham thạch phun trào, hun nóng mặt đường, rát bỏng đến phát đau.
Vương Sở Khâm đón lấy áo khoác của Tôn Dĩnh Sa một cách tự nhiên, vắt lên khuỷu tay, rồi mở ô che nắng cho cô. Anh luống cuống bước tới gần, dùng thân hình cao lớn của mình chắn lấy luồng nhiệt đang thiêu đốt.
"Nóng..." Tôn Dĩnh Sa khẽ phàn nàn, cảm thấy khoảng cách giữa hai người quá gần, vô thức bước nhanh lên phía trước, kéo giãn khoảng cách.
Nhưng Vương Sở Khâm lập tức rướn người theo sau, chiếc ô vẫn cố chĩa về phía cô, đến mức một nửa vai anh đã phơi dưới nắng rát.
Tôn Dĩnh Sa dừng chân, quay đầu lại nhìn anh trong ánh nắng chói chang. Rồi như thể chấp nhận định mệnh, cô ngoan ngoãn lùi lại vào trong vòng che chắn ấy, sát ngay cạnh anh.
"À đúng rồi, Vương Sở Khâm," giọng cô vang lên, mang theo vẻ trịnh trọng như ra mệnh lệnh, "Tối nay anh phải ngủ với em."
"Hả?" Vương Sở Khâm sững lại, suýt đánh rơi cả ô.
"Ngủ với em!" Cô lặp lại, nhìn ánh mắt bối rối của anh, bèn giải thích: "Em và bác sĩ Dương có trao đổi. Bọn em đều nghĩ rằng... vì em không nhìn thấy tương lai của anh, nên rất có thể... anh có thể giúp em chặn lại những giấc mơ xấu."
Cô dừng một chút, rồi nói thêm:
"Ý là anh có thể giúp em che chắn khỏi ác mộng."
"Ồ~~" Vương Sở Khâm ngay lập tức hiểu ra. Bao nhiêu hình ảnh mờ ám lướt qua trong đầu ban nãy đều tan như mây khói. Anh vừa rồi thậm chí còn ngẩn ngơ tự hỏi: "Chuyện này... có phải hơi sớm quá không?" Nhưng giờ đây, chỉ còn lại cảm giác xót xa.
Anh gật đầu, giọng trở lại với sự điềm đạm vốn có:
"Được. Tối nay đến chỗ anh nhé? Anh có một căn hộ ngay gần đây."
Tôn Dĩnh Sa giơ tay làm ký hiệu "OK", đồng thời cũng hất ra khỏi tay anh bàn tay đang định nắm lấy tay mình, bàn tay còn ấm như bếp lửa.
"Nóng quá, Vương Sở Khâm. Không nắm tay."
______
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…





