Rời đi như thế... liệu có hơi thất lễ?
Hay chỉ là khúc dạo đầu cho một đoạn kịch tính hơn?
Có lẽ phải đi đến kết cục này,
thì mới đủ để hoài niệm về tôi,
đứa trẻ từng phiêu bạt giữa hoang vu gió cát.

(Nguyên gốc: 离场是否有点失敬 / 还是更轰烈的剧情 / 必需有这结果 / 才能怀念我 / 让我于荒野驰骋 – Lời bài hát 《野孩子》 (Dã Hài Tử / Wild Child) do Vương Tĩnh Văn trình bày.)

Ý nghĩa:
Ca từ khắc họa một tâm trạng lặng lẽ nhưng dữ dội bên trong, một sự rời đi không phải vì lạnh lùng, mà vì số phận đã cần như thế. Chỉ khi kết thúc xảy đến, người ta mới biết nhớ về "đứa trẻ hoang" từng cứng cỏi, từng cô độc mà vẫn chạy hết mình giữa bão cát cuộc đời.

____________

"Con vẫn ổn mà, vẫn ăn uống đầy đủ."

"Không nguy hiểm đâu, làm gì mà nguy hiểm. Chỉ toàn mấy vụ án lặt vặt thôi."

"Vâng vâng, mọi người đều rất quan tâm con, công việc được giao nhẹ nhàng lắm."

"Không sao đâu, con gọi điện chỉ để mẹ yên tâm thôi, thật sự là không sao."

"Con nhớ mẹ, chứ không nhớ ba. Ba có gì để con phải nhớ cơ chứ."

"Mẹ cũng mắng ông ấy vài câu đi, đừng chỉ biết nói con. Ông ấy uống cà phê đến mức mặt đen như than rồi kìa."

"Rồi rồi, con sẽ chú ý an toàn. Vài hôm nữa là về."

"Vâng, mẹ xem phim đi, con không làm phiền nữa. Giờ đang trong giờ làm việc."

"Thôi, con cúp máy đây. Yêu mẹ! Bye bye!"

Tôn Dĩnh Sa cất điện thoại. Bên cạnh, người đàn ông đưa cho cô một ly cà phê. Lúc này hai người đang đứng tựa vào lan can sau tầng hai của đồn cảnh sát.

Tôn Dĩnh Sa nhướng mày:
"Gì đây, nghe lén em nói chuyện rồi định dùng một ly cà phê để bịt miệng em à?"

Cô nhận lấy. Vừa chạm vào thành ly giấy, mặt lập tức nhăn lại như bánh bao bị bóp méo. Cô bĩu môi:
"Sao lại chỉ ấm ấm thế này? Trời dạo này nóng thế nào rồi hả Vương Sở Khâm, anh cố ý muốn hun em chín luôn phải không?"

Nghe vậy, khóe môi Vương Sở Khâm hơi nhếch lên. Nhìn đôi gò má của cô khiến ngực anh ngứa ngáy khó tả. Cuối cùng không nhịn được, anh đưa tay véo nhẹ một cái, đổi lại là một cú thúc cùi chỏ. Anh nghiêng người né gọn, cánh tay dài vươn ra, vòng qua cổ kéo cô vào trong ngực mình.

"Anh làm gì đấy! Buông ra!"
Sợ làm đổ cà phê, Tôn Dĩnh Sa không dám cử động quá mạnh, đành bất lực không thoát khỏi vòng tay anh.

"Vừa nãy em còn chủ động ôm anh. Anh ôm lại một cái thì có gì sai?"
Anh cúi đầu lại gần, giọng thấp mà đắc ý.

Vành tai Tôn Dĩnh Sa đỏ bừng lan nhanh. Cô hung hăng đẩy anh một cái, không nhúc nhích nổi, đành lật mắt nói:
"Nói cho rõ ràng, vừa nãy là em mất kiểm soát cảm xúc. Đổi lại là ai khác đứng đó, em cũng lao vào thôi. Chẳng qua đúng lúc anh đứng ngay trước mặt."

"Trước mặt em lúc đó không phải còn một gã đàn ông khác à? Sao em không lao vào lòng hắn?"
Giọng anh đầy chua chát, rõ ràng đang nói tới vị cố vấn tâm lý – giáo sư Trương.

Tôn Dĩnh Sa nghiêng đầu, liếc anh nửa con mắt, hỏi lại:
"Hay là giờ em thử qua đó xem nhé?"

"Em dám à?"
Sắc mặt anh lập tức sầm xuống, cánh tay vẫn khoác nơi cổ cô cũng vô thức siết chặt lại. Sa Sa bị nghẹt đến ho khẽ hai tiếng, anh hoảng hốt buông tay. Cô nhân cơ hội bật lùi hai bước, hừ một tiếng đầy chảnh, ánh mắt khinh khỉnh:
"Anh cứ xem thử xem em có dám hay không."

Cô vốn không chịu nổi đả kích, đây là chân lý mà trong những ngày qua tiếp xúc, anh đã nghiệm ra rất rõ. Thế nên anh không dám chọc nữa, chỉ đành thu lại ngọn lửa, đổi thái độ và bẻ lái câu chuyện.

"Xin lỗi."
Anh bỗng hạ giọng nói.

Tay Sa Sa đang cắm ống hút khựng lại. Cô nghiêng đầu liếc anh, vẻ mặt đầy cảnh giác:
"Làm gì thế?"

Điều anh muốn nói thực ra là:
Xin lỗi. Giá mà anh có thể xuất hiện trong cuộc đời em sớm hơn một chút. Giá mà anh có thể gặp được em sớm hai năm thì tốt biết bao.
Người ta chê em tóc ngắn không đẹp, không sao, anh có thể cắt ngắn hơn em.
Cuối tuần mẹ em không cho ra ngoài dự sinh nhật bạn, cũng không sao, anh sẽ mang bánh đến tận dưới nhà em.
Có nguy hiểm cũng không sao,  anh sẽ cùng em khống chế tội phạm, sẽ chắn trước mặt em và nói với mẹ em rằng:
Con gái của bà là một cô bé dũng cảm tuyệt vời. Cô ấy không hề sai. Rồi cô gái bé nhỏ này sẽ trở thành một người hữu ích.

Nhưng nói những điều ấy thì được gì chứ?
Ngay đến những ký ức từng trải qua cùng nhau, anh cũng quên sạch. Cô có một đoạn đau thương mà anh chưa từng hiện diện, còn những ký ức có bóng dáng anh trong đó vì sự lãng quên đơn phương của anh giờ chẳng khác nào một lưỡi dao, cứa vào chính cô.

Rốt cuộc, dù chủ quan anh không muốn làm tổn thương cô, nhưng khách quan mà nói, anh chẳng khác gì những "đao phủ" trong ký ức cũ đã từng làm cô đau đến vô hình.

Bất chợt anh hiểu ra vì sao từ từng câu chữ trong đoạn chat trước khi anh mất trí nhớ, đến những chi tiết nhỏ nhặt khi họ ở bên nhau sau đó, anh đều có thể rõ ràng cảm nhận được tình yêu sâu thẳm cô dành cho anh... thế mà cô vẫn có thể kiên định rời đi.

Anh thậm chí dám khẳng định:
Nếu không phải vì sự cố chấp đeo bám một chiều của anh, giờ đây cô hẳn đã có thể buông anh một cách dứt khoát, không còn vướng bận.

Bởi suốt chặng đường này, cô đã chịu đủ mọi tổn thương rồi. Não bộ của cô có lẽ đã hình thành phản xạ tự bảo vệ... Những đổi thay tang thương, vật còn người mất, đã tạo nên sự kiên cường trong cô, đồng thời cũng mài giũa nên sự nhạy cảm mỏng manh.

Khi yêu, cô không ồn ào phô trương.
Khi rời đi, cô cũng không khóc không làm lớn chuyện.

Tình yêu không thể quang minh chính đại.
Nỗi đau cũng phải nuốt xuống, lặng lẽ chịu một mình.

Có lẽ phải là vô số những tổn thương và uất ức chất chồng, mới có thể mài mòn sự phóng túng rực rỡ ban đầu của một con người, biến nó thành lặng im và nhẫn nhịn.

Vị đắng của cà phê chẳng thể che được vị chua nghèn nghẹn nơi ngực. Vương Sở Khâm khó nhọc nhấp một ngụm, rồi khẽ nói thêm một câu:
"Xin lỗi, Sa Sa."

"Anh không cố ý nghe lén."
Ánh mắt anh nhìn cô trở nên chân thành.
"Anh chỉ là... không yên tâm khi em ở một mình với đàn ông khác."

"Người ta là cố vấn tâm lý do chính sở cảnh sát thuê đấy, được chưa~"
Sa Sa vừa uống ly cà phê còn ấm vừa kéo dài giọng đáp.

"Nghề nghiệp không thể đại diện cho phẩm tính của một con người."
Anh nghiêm túc đáp trả.

Sa Sa sững lại. Trong đầu cô bất giác lại vọng về những câu nói kỳ quái của giáo sư Trương khi họ rời phòng họp.
Cô giả vờ lơ đãng, thử thăm dò:
"À đúng rồi... anh với giáo sư Trương trước đây từng quen biết à?"

Trong mắt anh đầy ắp nghi hoặc.
"Không quen. Sao tự nhiên em hỏi thế?"

Sa Sa lắc đầu, né ánh mắt anh, không nói thêm gì nữa.

Bữa trưa họ ăn ở sở cảnh sát.
Vương Sở Khâm nói muốn đưa cô ra ngoài ăn ngon một chút, nhưng cô không chịu. Ăn xong còn dư hơn một tiếng để nghỉ trưa. Thế là sau khi cùng cô chịu đựng một bữa cơm trưa "khó mà nuốt nổi" ở nhà ăn, công tử Vương lại nằng nặc đòi đưa cô về ngủ trưa.

Mà anh còn nói câu đó ngay trước mặt đồng nghiệp của Sa Sa — ngay tại nhà ăn, nơi chuyện tám nhảm lan nhanh hơn gió.
Lúc ấy, anh ngồi đối diện cô, vừa dùng đũa lơ đãng bới bới mấy món trong khay, vừa không chớp mắt nhìn cô mà hỏi:

"Ăn xong vẫn còn thời gian nghỉ trưa nhỉ? Em dậy sớm thế này, để anh đưa em về ngủ bù nhé?"

Anh nói câu đó với một âm lượng tự nhiên đến mức như đang hỏi xem khoai tây hầm ở căn-tin ngon hơn hay gà kho ngon hơn, khiến cả nhóm đồng nghiệp bên cạnh lập tức dựng thẳng hai tai lên.

Nghĩ mà xem, câu "để anh đưa em về ngủ bù" chẳng phải gần như tương đương với "về cùng nhau, ngủ cùng nhau" hay sao?
Công tử Vương chỉ dùng một câu nói hờ hững mà dễ dàng chiếm được một danh phận mà anh muốn.
Người duy nhất là người trong cuộc — Sa Sa lại hoàn toàn ngoài luồng.

Cô chẳng hề bắt được ẩn ý mà mọi người xung quanh đều hiểu ra ngay. Thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu, vừa gặm sườn vừa mơ hồ đáp:
"Anh muốn về thì về đi, em phải ở đây để cập nhật kết quả đầu tiên."

Trong lòng cô, phác thảo sơ bộ của vụ án đã có hình dáng, nhưng vẫn cần kiểm chứng từ nhiều phía.

Nhìn Sa Sa mỗi khi tập trung vào công việc là lập tức "bất chấp hết thảy", Vương Sở Khâm chỉ biết thở dài trong lòng.
Anh không khỏi cảm thấy bản thân dường như vẫn thiếu một chút sức hút, phải cố gắng thêm, sao lại thua cả một vụ án chứ?
Cô không về thì anh cũng sẽ theo cô. Thế thôi.

Giờ nghỉ trưa, các đồng nghiệp trong sở đều nghỉ ngay tại bàn làm việc của mình. Bàn tạm của Sa Sa lại nằm trong cùng khu với mấy cảnh sát nam. Đội trưởng Lý nghĩ đến chuyện "người trong biên chế" mà cô mang theo chẳng có chỗ nào hợp lý để nghỉ, nên mới chủ động bảo cô: phòng họp buổi trưa bỏ trống, có thể lên đó nghỉ ngơi.

Vương Sở Khâm lẳng lặng đi sau Sa Sa. Lúc nãy còn không thấy gì, giờ sắc mặt anh lại hơi khó coi.

Vừa vào phòng họp, anh đóng cửa, chống tay vào hông rồi hỏi ngay:
"Không phải chứ? Bình thường em ra ngoài hỗ trợ các nơi khác cũng ngủ trưa chung với một đám đàn ông ngáy ầm ầm như thế à? Em là con gái, chẳng lẽ người ta không bố trí riêng cho em chỗ nghỉ?"

Sa Sa không muốn dây vào câu hỏi này.
Cô đá chân chọn một chiếc ghế xoay tương đối thoải mái đưa về phía anh, rồi tùy tiện tìm một chiếc khác ngồi xuống, xoay một vòng, lưng tựa vào ghế, hai tay vòng trước ngực, chân gác thẳng lên bàn họp, điều chỉnh tư thế xong thì chuẩn bị nhắm mắt dưỡng thần.

"Tôn Dĩnh Sa!"

"Gì nữa!"
Sa Sa bực mình mở mắt, miệng liến thoắng phản công:
"Em đi làm chứ có đi thanh tra đâu! Người ta còn phải cung phụng em hương hoa nến để phục vụ năm sao chắc? Em bảo anh tự về đi ngủ thì không chịu, anh không có nhiệm vụ gì mà cứ đi theo em làm gì?"

"Thì để nhìn mặt em rồi bị em quạt cho chứ còn gì."
Anh nặng nề ngồi xuống chiếc ghế cô đá tới, giọng đầy uể oải đáp lại.

Một phần cơn giận của anh thực ra là tức chính bản thân ngày trước.
Mẹ nó chứ, lúc đó anh đúng là như thằng chết rồi không hơn không kém. Sao có thể để mặc cô chịu những chuyện như thế? Khi ấy anh vẫn là người đường đường chính chính ở bên cô cơ mà? Chuyện như thế cũng không bảo vệ nổi? Làm người yêu kiểu gì vậy?

Nhưng những lời ấy rơi vào tai Sa Sa lại chẳng mang nghĩa đó.
Cô lập tức ngồi thẳng, sắc mặt nghiêm khắc:

"Đúng là ủy khuất cho anh quá rồi. Loại dân thường như bọn em nói chuyện quen không biết làm vừa lòng người, làm sao sánh được mấy cô em khéo miệng ngoài thương trường của các anh. Anh đường đường là đại thiếu gia của nhà họ Tiêu, việc gì phải chịu khổ ở đây? Anh từ đâu đến thì về— anh– anh anh làm gì đấy, em cảnh cáo anh..."

Vương Sở Khâm bị cô chọc tức đến mức bật dậy lao thẳng về phía cô.
Giờ anh đang chống hai tay lên thành ghế của cô, toàn bộ người đổ về phía trước.
Anh bất ngờ nghiêng xuống gần, khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn đến mức khiến cô lập tức câm bặt.

Sa Sa đảo mắt nhìn quanh, cố ý dựa lưng sâu xuống ghế để kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Nhưng cô càng ngả ra sau, gương mặt anh lại càng hạ thấp theo, luôn giữ một khoảng cách gần đến nỗi hơi thở lẫn vào nhau.
Gần đến mức Sa Sa không dám mở miệng to, sợ phun nước bọt vào mặt anh.

"Em cứ chọc anh đi."
Anh nhìn cô chằm chằm, giọng trầm thấp:
"Chọc em đến phát điên rồi thì em cứ chờ mà... thủ tiết cho anh."

Sa Sa vốn có chút chột dạ, nhưng bị anh kích thêm một câu là bật lại ngay không thèm suy nghĩ:

"Nói cái trò gì vậy! Tôi mà thủ tiết cho anh? Người tôi có thể chọn thì nhiều là đằng khác! Tôi thủ tiết... cho ông chú hai nhà anh thì có...ưm..."

Môi anh áp xuống.

Nhưng anh không làm gì hơn.
Chỉ đơn giản dùng môi mình để chặn cái miệng sắc bén ấy lại.

Môi chạm môi, cảm giác mềm ấm khiến Sa Sa giật mình, theo phản xạ tránh ra sau. Nhưng phía sau là lưng ghế, phía trước là lồng ngực rắn như tường thành của anh.
Cô đưa tay đẩy, nhưng cánh tay anh đang chống trên thành ghế không nhúc nhích.
Cô vươn tay cấu vào cánh tay anh, lại kích thích khiến anh luồn cả hai tay dưới cánh tay cô...

Sa Sa chưa kịp phòng bị, chỉ thấy người xoay lảo đảo, giây tiếp theo anh đã siết eo cô, nhấc cả cô ra khỏi ghế, đặt mạnh xuống mặt bàn họp.

Cô xoay hông bật người muốn ngồi dậy, nhưng anh còn nhanh hơn dùng chính cơ thể mình ép cô nằm xuống.

Anh đang giận.
Giận đến mức đuôi mắt đỏ hằn, như bị lửa đốt.

Môi anh chỉ cách môi cô một đốt tay. Anh gần như nghiến răng, từng chữ cắn xuống:

"Em muốn chọn ai? Hả?
Một thằng to đùng như tôi đứng ngay trước mặt mà em không nhìn thấy? Em còn muốn chọn ai nữa?"

Dù đang nằm ngửa, vòng ngực của Sa Sa vẫn phập phồng rất rõ ràng. Khoảng cách quá gần khiến cô gần như không dám hít thở mạnh, sợ chỉ cần lồng ngực nâng lên một chút thôi là sẽ chạm vào anh, cái loại va chạm nói không nên lời ấy. Mà nhìn dáng vẻ mất kiểm soát của anh bây giờ, cô càng không dám chọc tức thêm.

Thứ nhất, về thể lực lẫn sức chiến đấu, cô tuyệt đối không đấu lại anh.
Thứ hai, dù là chuyện công hay chuyện tư, cô cũng không muốn lôi luật pháp ra để xử lý anh.

Thế nên cuối cùng, cô chỉ có thể nhỏ giọng, thở từng chút một mà khuyên nhủ:

"Anh né ra trước đi... trong này có camera."

Anh không nhúc nhích.
Lý do ấy đối với anh hoàn toàn không có sức răn đe.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế, hơi đè lên người cô, đôi mắt một tấc không rời.

Tư thế này... thật sự quá dễ khiến người ta nghĩ linh tinh.
Mà lại diễn ra ngay trong một nơi nghiêm túc như thế này.

Sa Sa buộc phải hạ thấp giọng, mắt trừng trừng cảnh cáo:

"Anh rốt cuộc có tránh ra không? Cố tình chọc tôi tức lên đúng không?"

Ánh mắt anh từ đôi mắt nâu nhạt của cô chậm rãi dịch xuống... cuối cùng dừng trên bờ môi đỏ đang hé mở kia.
Anh theo bản năng nuốt một ngụm, động tác đầy gợi ý.

Sa Sa lập tức hiểu ngay anh đang định làm gì.
Bởi vậy khi gương mặt anh bất ngờ áp sát, trong tích tắc cô liền đưa tay chắn lại —

Môi anh vì thế đáp thẳng vào lòng bàn tay mát lạnh của cô.

Thực tế thì... giống như anh đã biết trước cô sẽ phản ứng như vậy.
Anh không hề nổi giận.
Chỉ khẽ đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay có chút mềm mại xen lẫn những vết chai, rồi thong thả rời ra, đưa tay kéo cô đứng dậy khỏi mặt bàn họp.

Vừa đứng vững, Sa Sa lập tức hất mạnh tay anh ra.
Nể tình trong phòng có camera, cô cũng không muốn diễn một màn "cẩu huyết" cho người ta xem.
Chỉ lườm anh sắc bén một cái, rồi bước về ghế của mình, ngồi phịch xuống, gục đầu lên bàn bắt đầu nhắm mắt nghỉ trưa.

Không bị cô mắng vài câu hay đánh cho mấy cái, anh lại cảm thấy không quen.
Vừa rồi đúng là bị chọc tức đến mức đầu óc nóng bừng, chứ nếu lý trí hơn một chút, anh tuyệt không dám cưỡng hôn cô kiểu đó.
Dù sao... anh vẫn muốn đi theo nhịp của cô, từng bước chậm rãi.

Nhưng thái độ im lặng không một lời của cô bây giờ lại khiến anh từ cơn bốc đồng rơi ngay vào hoang mang.
Nếu cô nổi giận mà la anh vài câu, cùng lắm cũng chỉ là thẻ vàng.
Nhưng kiểu lặng thinh như thế này... giống như trực tiếp phán anh bị đuổi khỏi sân. Điều đó anh tuyệt đối không chấp nhận.

Sau khi hết giận, người đàn ông ấy lại bắt đầu tự hỏi phải dỗ thế nào để cô nguôi.
Tối hôm qua vừa chân thành hứa rằng sẽ không đi đường tắt, sẽ chậm rãi theo cô từng bước...
Không ngờ hôm nay chỉ cần anh nổi nóng một chút đã tự tát nát lời hứa của mình.
Cứ tưởng cô là người dễ bị kích, nhưng xem ra bản thân anh cũng chẳng khá khẩm hơn.

Thực ra phần lớn là do ký ức cơ thể quá mạnh.
Chỉ cần lại gần hơi thở của cô, anh liền mất kiểm soát: muốn dựa sát vào, muốn ôm, muốn chạm... muốn làm những chuyện thân mật còn vượt xa tất cả những gì vừa rồi.

Anh lúng túng khẽ ho khan hai tiếng, còn cô thì vẫn nằm gục trên bàn, chẳng có chút phản ứng nào. Anh đành kéo ghế lại gần, vòng sang phía cô đang nằm, cúi người xuống nằm sát cạnh. Tôn Dĩnh Sa nhắm mắt trở mình sang bên khác; anh lại lập tức đứng dậy đổi sang đúng bên ấy.

Tôn Dĩnh Sa thở hắt một tiếng, không diễn được nữa, buộc phải mở mắt ngồi dậy, vẻ mặt lạnh nhạt hỏi thẳng:

"Anh rốt cuộc muốn làm gì? Em còn có ngủ trưa được không?"

Vương Sở Khâm lập tức kéo ghế lại sát hơn, cúi xuống, giọng chân thành:

"Xin lỗi, anh sai rồi. Em mắng anh đi?"

Cô không đáp, mắt chỉ liếc xuống sàn nhà.

Anh liền đứng bật dậy khỏi ghế, chủ động quỳ xuống bên chân cô đúng vào tầm mắt cô. Hai tay anh thành kính nắm lấy bàn tay đang đặt trên đầu gối cô. Trước tiên ngước lên nhìn cô, ánh mắt đầy ăn năn:

"Anh thật sự sai rồi, Sa Sa. Vừa rồi anh chỉ là giận quá, nhưng không nên làm những chuyện như thế mà chưa có sự đồng ý của em."

Không đợi cô phản ứng, anh hơi nghiêng đầu, gương mặt thoáng chút uất ức:

"Rõ ràng trước đây chúng ta là một đôi, nhưng anh có lỗi... anh vẫn chưa nhớ lại được quá khứ của hai đứa mình. Vậy nên anh không có tư cách ghen tuông vô cớ, càng không có tư cách làm những hành động thân mật hay tự nhận mình là bạn trai để quản em cái này cái kia. Là lỗi của anh, anh..."

"Tsk." Tôn Dĩnh Sa nhíu mày cắt ngang,
"Em đúng là hay uống trà xanh thật đấy, nhưng anh làm ơn đừng trà đến mức quá lố như vậy. Anh học cái kiểu này từ đâu vậy? Mùi vị nồng đến mức giả trân rồi đấy."

Người đàn ông đang quỳ trước mặt cô bật cười thành tiếng, thở dài, Diễn không nổi nữa.

Tôn Dĩnh Sa giật tay mình lại; nhưng anh lại nhân lực ấy đứng lên, hai tay chống lên mép bàn, người hơi nghiêng xuống nhìn cô, giọng trầm mà mềm:

"Anh thật sự sai rồi. Đừng giận nữa. Nếu giận quá thì... cắn anh hai cái cũng được."

Cô hừ nhẹ, liếc anh một cái, ném lại hai chữ "Ngủ đây." rồi nằm gục xuống bàn lần nữa, giống như hoàn toàn không để tâm. Vương Sở Khâm thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn kéo ghế ngồi sát cạnh cô, cũng cúi người nằm xuống theo.

"Nóng quá. Anh tránh ra tí." Cô lầu bầu.

"Ừ."
Anh ngoan ngoãn dịch người sang bên... chừng một phân.
Rồi còn nhỏ giọng đáp:
"Anh dịch rồi. Ngủ đi."

Sa Sa mở mắt liếc xuống khoảng trống giữa hai cánh tay họ, cái "dải ngân hà" rộng đúng một phân ấy rồi ngửa mặt trời một cái bất lực. Cô lười không muốn đôi co, chỉ nhắm mắt lại, ép mình thả lỏng.

Cô thực sự mệt. Vận não căng như dây đàn, cộng thêm tình trạng thiếu ngủ kéo dài, dù gục xuống mặt bàn chẳng hề dễ chịu, nhưng chưa đầy ba phút, hơi thở cô đã dần trở nên dài và mềm lại.

Vương Sở Khâm mở mắt nhìn cô, xác nhận cô đã chìm vào giấc ngủ.
Rồi không một tiếng động, anh lặng lẽ dời người trở lại, lấp trọn cái "một phân" mỏng manh ấy.

.....

Giữa giờ trưa, đội trưởng Lý bước vào, mang theo một tin bất ngờ đến mức ai cũng sững lại:
vụ án "nhặt xác" được lệnh lập tức chuyển giao về Tổng cục, phân cục không cần tiếp tục can dự.

Thực ra, từ góc nhìn của Sa Sa, vụ này giống như phần gân lá sau khi lá đã khô, các đường mạch đã hiện ra rất rõ ràng.

Người báo án đầu tiên là người giám hộ của một nữ sinh cấp ba. Cô bé qua đêm không về nhà, phân cục nhận báo án theo diện mất tích. Nhưng đến sáng, người ta tìm thấy em trên ghế dài của công viên. Khi được phát hiện, lời em khai là vì áp lực học hành lớp 12 quá lớn, nên ra ngoài uống rượu một mình; say đến mức không nhớ gì. Lúc được tìm thấy, quần áo chỉnh tề, ngoài cơn đau đầu do say rượu thì cơ thể không có dấu hiệu bất thường, bề ngoài không thể nhìn ra dấu vết bị xâm hại.

Người giám hộ vẫn không yên tâm, đưa em đi kiểm tra toàn diện.
Kết quả cho thấy: màng trinh bị rách, các vết rách tỏa hình tia và sâu đến tận đáy.

Điều này nghĩa là, chỉ vì nạn nhân trước đó chưa từng có kinh nghiệm tình dục, nên dấu vết bị xâm hại mới có thể được phát hiện rõ ràng.
Nhưng điểm khiến người ta khó lý giải nhất chính là: nạn nhân hoàn toàn không biết mình bị xâm hại, cũng không có bất kỳ ký ức nào về việc đó.

Những người của phân cục tiếp tục lần theo manh mối. Từ hệ thống camera, họ mới kéo ra được cả một chuỗi vụ "nhặt xác". Trong vỏn vẹn ba tháng có thể kiểm chứng, đã có nhiều nạn nhân bị chuốc say trong quán bar rồi bị dẫn đi. Sáng hôm sau tỉnh lại ở những nơi khác nhau: ghế dài công viên, trạm xe buýt, ghế đá trước quảng trường... Nhưng điểm chung là tất cả đều không nhớ được chuyện gì xảy ra tối hôm trước.

Cảnh sát rà soát từng đoạn camera, bắt giữ những kẻ trong bar đã âm thầm bỏ thuốc gây ảo giác, hoặc đơn thuần chuốc say nạn nhân. Nhưng trong khi thẩm vấn, tất cả bọn chúng đều đưa ra lời khai tương tự nhau đến đáng sợ:
Nạn nhân đúng là do chúng dẫn đi, nhưng kẻ thực sự ra tay xâm hại... lại không phải chúng.
Bởi vì, giữa đường mang nạn nhân ra khỏi quán, chúng đều bị một người khác "cướp mất".

Một kiểu điển hình của "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng."

Từ lời khai, họ xác định được đặc điểm của người đàn ông "chặn đường cướp người": dáng cao lớn, thân hình rắn chắc, đội mũ lưỡi trai che quá nửa khuôn mặt, giọng trầm thấp. Mỗi lần ra tay đều tự xưng là cảnh sát, nói mình đến để "duy trì chính nghĩa".

Chỉ một chữ "cảnh sát" thôi đã đủ hù mấy kẻ có ý đồ đen tối kia chạy mất dép. Đã làm chuyện khuất tất thì ai còn dám đứng lại xác nhận thân phận thật giả của đối phương.

Còn vì sao các nạn nhân không báo án?
Bởi ấn tượng cuối cùng họ có chỉ dừng lại ở việc chính mình uống say trong quán bar — hoàn toàn không biết mình bị đưa đi, càng không nhận ra đã bị xâm hại. Sáng hôm sau tỉnh ở một nơi xa lạ, họ chỉ cho rằng uống say quá nên lăn ngủ bừa ngoài đường.

Hung thủ trong quá trình xâm hại cực kỳ cẩn trọng, không để lại bất kỳ tinh dịch hay vết tích sinh học nào trên cơ thể lẫn quần áo nạn nhân. Nạn nhân cuối cùng là trường hợp duy nhất có thể lấy được chứng cứ, vết rách màng trinh, chỉ vì trước đó chưa từng quan hệ.
Nếu cô bé không phải là người chưa thành niên còn trong diện được giám hộ, và người giám hộ không kịp thời báo án, thì e rằng vụ "nhặt xác" này vẫn còn có thể tiếp tục diễn ra êm thấm ngay dưới mí mắt cảnh sát.

Điểm bí ẩn lớn nhất của vụ án là:
Hung thủ làm cách nào khiến tất cả nạn nhân đều hoàn toàn không biết mình bị xâm hại?

Dù có say đến mức "đứt phim", thì cũng không thể mất sạch mọi ký ức như bị xóa trắng hoàn toàn. Chính vì vậy, mỗi nạn nhân đều không thể cung cấp dù chỉ một mẩu manh mối về kẻ phạm tội. Điều này khiến việc phá án của phân cục gần như rơi vào thế bế tắc và cũng là lý do Sa Sa được cử đóng vai mồi nhử, dẫn rắn ra khỏi hang.

Họ chuẩn bị bao lâu, bố trí bao lâu, cuối cùng cũng đã dụ được "con rắn" xuất hiện,
vậy mà có kẻ xách túi từ bên ngoài bước vào nói:
"Đừng động vào. Để tôi bắt."

Đội trưởng Lý lộ rõ vẻ lúng túng, mở lời:
"Xin lỗi đội trưởng Tôn, để cô uổng công rồi. Không biết bên thành phố X của các cô thế nào, chứ cái chốn nhỏ như bên tôi... có miếng lợi nào rơi xuống thì không nhặt phí lắm."

Sa Sa hiểu ngay hàm ý sau lời ông nói.
Một vụ án sắp đến bước "nước chảy đá lộ" mà bị chuyển đi thì chẳng khác nào công lao sắp vào tay lại bị người khác hớt mất. Đổi là ai cũng khó chịu. Nhưng chuyện này không thể nói trắng ra, cô chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ lên cánh tay ông, trấn an:

"Chỗ nào cũng vậy thôi, không khác mấy. Đừng nghĩ nhiều. Quan trọng là vụ án cuối cùng phải được giải quyết. Mình đã làm hết sức, thế là đủ để không thẹn với lòng rồi."

Đội trưởng Lý vốn không ngờ một cô gái trẻ như vậy lại có thể rộng lượng và thông suốt đến mức ấy. Nhưng nghĩ lại tuổi còn nhỏ, năng lực ai cũng thấy, vậy mà đến giờ vẫn chỉ là người bị điều đi điều lại các nơi... chắc chắn những chuyện "làm áo cưới cho người khác" cô đã trải qua không ít. Trong lòng ông bất giác dâng lên chút đồng cảm, liền vỗ vai cô:

"Thôi, không nói nhiều nữa, đội trưởng Tôn. Chuyện này đúng là bên tôi làm không thấu tình đạt lý. Việc cấp trên tôi không quản được, nhưng việc cấp dưới thì tôi còn tiếng nói. Cô không phải được điều sang đây hai tuần à? Vậy tuần còn lại cô cứ coi như đi du lịch đi. Thích đi đâu thì đi, thích làm gì thì làm, không cần điểm danh ký tên gì cả. Có tôi chống lưng, không sao."

Đội trưởng Lý nói khí thế như vỗ sóng. Sa Sa chỉ mỉm cười khẽ xua tay, cũng không từ chối thẳng. Dù gì thì mặt mũi người ta vẫn cần giữ lại cho vài phần.

Rời khỏi văn phòng đội trưởng Lý, Sa Sa thấy Vương Sở Khâm đang đứng ở hành lang ngoài kia nghe điện thoại. Vừa thấy cô, anh hơi hất cằm với cô một cái, rồi tiếp tục cuộc gọi. Anh nói tiếng địa phương X thị, chắc là chuyện làm ăn. Sa Sa chỉ nghe loáng thoáng một câu:

"Tôi còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, cậu tự xử đi, tôi không có thời gian lo."

Nói dứt là anh cắt máy.

"Xong rồi à?" Anh cất điện thoại, nhìn cô.

"Có gì đâu mà nói," cô vừa đi song song với anh vừa đổi đề tài, "bên thương trường có việc gì cần anh xử lý? Trợ lý của anh đâu?"

"Anh cho cậu ta về trước rồi."
Anh lại khéo léo vòng câu chuyện trở lại:
"Gì mà 'không có gì để nói'? Tiến độ vụ án không rõ ràng à? Chẳng phải đã rất rõ rồi sao?"

Sa Sa bật cười, nhướng mày trêu:
"Rõ thế nào? Anh nói thử xem."

"Em đấy, định kiểm tra anh, một kẻ ngoại đạo à?" Anh nhìn cô cười, tâm trạng rõ ràng tốt lên vài phần. Hứng chí muốn khoe mẽ trước mặt cô, anh cố ý nhận lời:
"Vậy anh múa rìu qua mắt thợ chút nhé?"

Sa Sa đi trước vài bước, rồi quay người lại, hai tay khoanh sau lưng, bước lùi về phía anh. Nụ cười trên môi có chút tinh quái, mềm mại mà sắc sảo:

"Em xin rửa tai để nghe đây."

Anh cố nhịn cười, khẽ hắng giọng một tiếng rồi bắt đầu phân tích bằng vẻ nghiêm túc đến mức có phần khoa trương:

"Trước tiên, có thể xác định kẻ tình nghi chính là người các em đã tóm được. Anh đoán hắn từng hoặc hiện tại có liên quan đến công việc trị liệu tâm lý hay thôi miên. Trước khi xâm hại nạn nhân, hắn tiến hành thôi miên sâu, dùng thôi miên để gợi lại trong lòng nạn nhân những ký ức họ vốn né tránh, hoặc những ký ức đủ sức khơi dậy cảm xúc mạnh."

Nói đến đây, anh thoáng liếc sang cô, trong mắt ánh lên một tia xót xa khó che giấu, rồi lại dời ánh nhìn đi để giữ giọng điệu khách quan:

"Những cảm xúc chấn động ấy khiến nạn nhân hoàn toàn không nhận thức được quá trình bị xâm hại. Đáng sợ hơn là hắn lợi hại đến mức thôi miên khiến nạn nhân sau khi tỉnh lại mất sạch ký ức về toàn bộ sự việc như thể có ai đó dùng cục tẩy xóa đi từng đoạn một."

"Thông minh đấy." Sa Sa gật đầu tán thưởng, rồi hỏi tiếp: "Nhưng anh cũng nói rồi, nạn nhân chẳng nhớ gì cả. Vậy giờ bọn em định tội hắn bằng cách nào?"

"Thứ nhất, những nạn nhân trước đó không có bất kỳ ký ức nào về việc bị xâm hại, mà sau từng ấy thời gian, dù có đi kiểm tra lại cũng khó mà tìm ra dấu vết. Từ góc độ y học, nếu không có bất kỳ dấu vết nào của tinh trùng hay tinh dịch và cũng không có tổn thương cơ thể, thì gần như không thể xác định người đó từng bị xâm hại hay đã phát sinh quan hệ tình dục.

Thứ duy nhất các em có thể đưa ra làm bằng chứng," anh ngừng một chút rồi nói tiếp, "có lẽ là báo cáo kiểm tra cơ thể của nạn nhân cuối cùng. Tôi tin đó là một lần sơ suất của hắn. Tôi không xem hồ sơ vụ án, nhưng cũng đoán được: nạn nhân chưa thành niên ấy chắc hôm đó ăn mặc quá chín chắn, hoặc bản thân tướng mạo đã hơi trưởng thành, khiến hắn hiểu nhầm tuổi và ra tay, từ đó mới để lại chứng cứ.

Anh đoán sau lần xâm hại đó, vì chột dạ nên hắn đã rời khỏi thành phố một thời gian. Hắn quan sát trong bóng tối rất lâu, thấy cảnh sát địa phương không động tĩnh gì mới dám quay lại gây án. Chỉ là hắn không ngờ các em lại dựng cho hắn một màn 'mời vào rọ, rồi bắt gọn trong rọ' như thế."

Vương Sở Khâm liếc nhìn cô, giọng trầm mà chắc:

"Còn chuyện định tội... trong lòng em chẳng phải đã biết rõ rồi sao? Chính em đã nói: một khi chuyện đã xảy ra, nhất định sẽ để lại dấu vết.

Nhiều lần gây án, nhiều lần xuất hiện trên camera, hắn không thể nào tránh được tất cả. Dù có tránh, hắn cũng không thể đưa ra chứng cứ ngoại phạm để phản bác những gì các em đang nắm. Hơn nữa các em còn tìm bác sĩ tâm lý hỗ trợ nữa.

Tuy hiện tại vụ án chưa có chứng cứ trực tiếp để kết tội ngay, nhưng trong lòng em... chẳng phải đã nắm đến chín phần mười rồi sao?"

"Đầu óc anh đúng là không đùa được." Sa Sa chân thành giơ ngón cái khen ngợi.

"Nhưng trông em lại chẳng vui lắm. Sao vậy, còn khó khăn gì nữa không?" Anh nhận ra biến chuyển rất khẽ trong cảm xúc của cô. Trong thâm tâm, anh thậm chí mong là có khó khăn thật. Loại rác rưởi xã hội như tên kia mà chỉ bị nhốt vài năm thì nhẹ tay quá. Với Vương Sở Khâm, loại người như thế phải có cách xử lý tương xứng, chứ không phải để lại vô ích mà tốn thêm tài nguyên xã hội.

Sa Sa lắc đầu, mỉm cười theo kiểu công thức, giọng thản nhiên như không:
"Khó hay không thì có gì khác đâu. Vụ án đã được chuyển đi, không còn thuộc phạm vi của bọn em nữa."

Vương Sở Khâm hơi bất ngờ, nhưng chỉ thoáng chốc đã hiểu ngay. Anh dùng vai khẽ chạm vào vai cô, đợi cô nhìn sang mới nháy mắt trấn an:
"Cuối cùng phá được trong tay ai cũng chẳng quan trọng. Dù sao anh biết công lao là của em. Tối nay anh thay mặt... đại bộ phận quần chúng mời em một bữa để cảm ơn."

"Hả? Ai cần anh mời chứ? Mặt anh lớn dữ ha, còn 'thay mặt đại bộ phận quần chúng' nữa?" Cô bật cười vì tức đến nỗi không nhịn được, giơ chân đá anh một cú. Anh né nhanh như chớp.

Cô đuổi theo hai bước, nhất quyết phải đá trúng anh mới cam. Anh thì cố ý trêu cô: né trái, né phải, tuyệt không để cô đạt được ý đồ. Cứ thế mà vừa đùa vừa cãi nhau đi đến gần cửa ra.

Đến lúc ấy anh mới đứng yên, còn không quên trêu:
"Được, được, cho em đá một cái. Nhẹ thôi đấy! Đá gãy thật thì cả đời sau phải nuôi anh đó."

Sa Sa bật cười lớn, vung tay nện một cú cực mạnh vào cánh tay anh, miệng không tha:
"Anh mơ."

Cô xuống tay mạnh đến mức Vương Sở Khâm phải ôm lấy tay, "Shh" một tiếng, khiến cô liếc anh một cái đầy khinh bỉ:
"Đồ yếu đuối."

Anh làm bộ đưa tay định khoác lên cổ cô, cô lập tức bật người tránh sang bên nhưng lại vô tình va phải người phía sau.

Là Giáo sư Trương, chuyên gia tâm lý đang chuẩn bị quay lại tổng cục. Sa Sa vội xin lỗi. Anh ta liếc cô một cái đầy ẩn ý, rồi lại liếc sang Vương Sở Khâm bên cạnh cô. Không nói gì, chỉ gật đầu xã giao rồi đi lấy xe.

Chỉ một cái liếc ấy thôi, Sa Sa lập tức nhớ lại câu anh nói với cô buổi sáng.

"Đừng để bản thân vướng vào ràng buộc tình cảm với cậu ta. Hãy coi đây như lời khuyên chân thành của một người bạn mới quen dành cho cô."

Sa Sa theo phản xạ quay đầu nhìn Vương Sở Khâm. Anh cũng đang nhìn cô, thấy nụ cười bên môi cô khựng lại, liền cau mày hỏi cô sao thế. Sa Sa lắc đầu bảo không có gì, nhưng ánh mắt vẫn vô thức dõi theo bóng người kia đang dần đi xa.

Một cảm giác khó chịu thoáng dâng lên trong lòng Vương Sở Khâm. Anh không kìm được, đưa tay xoay mặt cô lại, giọng không vui lộ rõ:
"Nhìn gì chứ? Hắn có đẹp bằng anh không?"

"Đừng có gây chuyện." Cô gạt tay anh ra. Khóe mắt lại thấy Giáo sư Trương đã ngồi vào ghế lái, chuẩn bị nổ máy. Cô do dự vài giây, rồi quay lại nói vội với Vương Sở Khâm:
"Anh chờ em ở đây một lát, em có chuyện cần hỏi anh ấy một chút."

Nói xong cô không đợi anh phản ứng, liền chạy như một làn gió về phía chiếc xe.

Mặt Vương Sở Khâm lập tức sa sầm xuống.

Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>

5 5 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Có thể bạn sẽ thích

[SHATOU|豆浆油条] SỮA ĐẬU NÀNH & QUẨY NÓNG

[SHATOU|一觉醒来师叔变男友] NGỦ MỘT GIẤC, SƯ THÚC THÀNH BẠN TRAI

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x