Màu thiên thanh theo mây khói, trôi cùng bóng trăng trên biển.
Trong ánh đèn nhìn về người ấy, mới hay người cô độc bước.
Ngoảnh đầu nhìn thế gian tắt dần một ngọn đèn khô,
Nửa đời sau chỉ chờ một nụ hôn.
Bài này nổi quá rồi, khỏi giới thiệu dài dòng =)))
______________
"Đưa em về ký túc trước đã," Sa Sa ra hiệu.
"Làm gì?" Vương Sở Khâm vừa đánh lái vừa cảnh giác mở lời: "Giờ anh là người có danh phận rồi đấy. Đi đâu theo đó. Em đừng hòng bỏ anh lại để về ngủ một mình."
"Anh bớt diễn hộ em cái được không?" Sa Sa đảo mắt, "Em về ký túc lấy chút đồ."
"Lấy gì? Đừng lấy. Anh bảo người mang về cho mình."
"Chuyện của mỹ nữ thì anh bớt xen vào, OK?"
"... Được, mỹ nữ."
Xe dừng trước cổng ký túc xá. Sa Sa vừa tháo dây an toàn thì người ở ghế lái đã nhanh chóng xuống xe, vòng một vòng mở cửa cho cô, còn nghiêm túc làm hẳn một động tác "mời vào".
"Anh bình thường lại hộ em cái, đáng sợ quá đi." Sa Sa liếc anh.
"Không làm được. Thấy em là anh hết bình thường rồi." Vương Sở Khâm nháy mắt một cái. Sa Sa nổi da gà toàn thân, vừa đi vừa trừng: "Anh nói cho tử tế, đừng ép em trong ngày đẹp trời lại phải cấu anh."
"Để lên giường rồi hãy cấu," anh cúi gần, giọng xấu xa.
Sa Sa bị hành vi lưu manh của anh làm đỏ bừng cả mặt, mạnh tay đẩy anh ra. Anh thuận theo lùi hai bước rồi lại dán lên, vòng tay qua cổ cô, nửa dựa nửa ôm, nhẹ bẫng bám lên vai cô từng bước từng bước đi vào.
"Anh làm gì~" Sa Sa nhỏ giọng lẩm bẩm. Anh vẫn dính lấy cô, giọng cũng mềm như kẹo: "Làm gì đâu, muốn dán vào mỹ nữ một chút, phạm pháp à?"
Mỹ nữ Sa Sa mặt đỏ tai hồng, đẩy kiểu gì cũng không nhúc nhích nổi anh, ngược lại còn bị anh đẩy đến cửa. Cửa chưa kịp quẹt thẻ thì từ trong có người mở ra. Xui làm sao, lại đúng đồng nghiệp đi ra, chị Giang bên hành chính, còn dắt theo cô thực tập nhỏ.
Sa Sa lập tức dùng khuỷu tay húc nhẹ sau lưng anh. Vương Sở Khâm miễn cưỡng đứng thẳng, vẫn y như cái bóng dính ngay sau lưng cô. Sa Sa gượng gạo gật đầu chào trước. Thầy trò bên kia hơi sững người, rồi nhanh chóng gật đầu lại, ánh mắt đồng loạt rơi vào người đàn ông phía sau Sa Sa.
Vốn kiểu chạm mặt chào hỏi thế này chỉ cần gật gật là nên tránh sang hai bên, vậy mà chị Giang, cái máy thu thập gossip tổng cục lại mở lời trước:
"Đội trưởng Tôn, đây là...?"
Sa Sa còn chưa kịp đáp thì sự căng cứng của người sau lưng đã truyền ngay qua lớp không khí. Anh đang đợi câu trả lời của cô.
Sa Sa chỉ do dự đúng một giây, rồi nghiêng đầu đáp gọn:
"Bạn trai tôi."
Thân thể phía sau thoáng chốc mềm ra. Hình như cô còn nghe được tiếng thở phào thật khẽ của anh.
Bên kia rõ ràng không nghĩ cô nói dứt khoát đến vậy, khựng ba giây rồi mới đáp lại:
"Ồ, bạn trai à? Được được, đội trưởng Tôn mắt nhìn người cũng tốt ghê."
Sa Sa chẳng còn tâm trạng nào để khách sáo, chỉ gật đầu cảm ơn rồi vừa lướt qua hai người vừa quay lại nói với Vương Sở Khâm:
"Anh về xe đợi đi, em lấy đồ rồi xuống liền."
"Không," anh phản xạ từ chối, "anh đi với em lên."
"Chân anh mọc hoa nên mới thích chạy dữ vậy?" Sa Sa cà khịa trong lúc quẹt thẻ.
"Người em có nam châm, đầu anh thì cứng, đương nhiên bị hút dính vào em rồi," anh cố tình ghé sát tai cô nói. Sa Sa vừa đẩy cửa vừa vung tay đập mạnh lên cánh tay anh, khiến anh "xệ" một tiếng.
"Anh phiền chết đi."
"Anh chỉ phiền mỗi mình em."
Cô nhỏ giọng mắng anh không biết xấu hổ, còn anh thì cười nhăn nhở, vừa đẩy vừa ôm cô vào trong. Đến khi cửa sắt đóng lại hoàn toàn, không thấy đôi trai gái dính nhau như keo nữa, chị Giang mới trợn tròn mắt quay sang cô thực tập tám chuyện:
"Ôi trời, đại tiểu thư nhà Cục trưởng Khưu kén chọn cũng có lý đấy. Bảo sao mấy anh trong bộ phận muốn giới thiệu người cho nó đều bị từ chối. Hóa ra là nhắm cao, tính làm phượng hoàng rồi."
"Dạ... sao chị nhìn ra được ạ?" Cô bé thực tập sợ danh tiếng ba Sa Sa nên chẳng dám tám, nhưng cũng sợ không đáp lại sẽ làm chị giận.
"Nhìn cái xe ấy," chị Giang hất cằm ra cổng, chỉ về chiếc Bugatti đang đỗ, rồi ghé lại nhỏ giọng giảng giải: "Cả thành phố có mấy chiếc? Không phải trèo cao thì là gì?"
Cô thực tập mím môi. Muốn nói rằng cảnh vừa rồi rõ ràng là phía nam bám lấy cô đội trưởng, chẳng thấy Sa Sa có ý lợi dụng gì. Nhưng sợ đắc tội nên chỉ có thể gật gật theo.
Bên này, Sa Sa dẫn Vương Sở Khâm lên tầng. Anh thuận miệng hỏi:
"Tầng mấy thế, bé yêu?"
"Ngay cả người yêu ở tầng bao nhiêu cũng không biết, hừ~ phải vote dịch vụ một sao thôi." Sa Sa liếc anh.
Anh bật cười, vươn tay khoác cổ cô, kéo nhẹ vào lòng mình, nghiến răng cười thấp một tiếng:
"Nói cứ như em từng nói cho anh ấy. Mau lại đây hôn một cái bồi thường."
"Ai nha đừng có quậy~" Sa Sa vừa đẩy vừa lầm bầm, "Giờ nhiều đồng nghiệp chưa ngủ đâu. Lát nữa người ta nghe thấy... buông ra ~"
Anh cúi xuống nói sát bên tai cô: "Vậy em thu lại cái đánh giá xấu trước đã." Vương Sở Khâm không những vẫn khoác lấy cổ cô không chịu buông, mà còn trực tiếp đè cô lên bức tường nơi chiếu nghỉ cầu thang, làm bộ như sắp hôn cô đến nơi.
"Được được được, thu lại ngay đây." Sa Sa biết chuyện "thu lại đánh giá xấu" chỉ là cái cớ. Lúc này toàn thân anh đều toát ra hơi thở phả ra từ người đàn ông đang động tình, trong đầu anh đang nghĩ mấy chuyện xấu xa gì cô đoán cũng ra đại khái. Chỉ đành tạm mềm giọng nhượng bộ, sợ anh cứng đầu nổi lên rồi làm liều thật.
Hai người cứ thế dính nhau, vừa nũng nịu vừa quấn quít, bước lảo đảo đến cửa phòng ký túc tầng ba của Sa Sa. Cô móc chìa khóa mở cửa, anh đứng sau khẽ đẩy, ép cô bước vào. Quả đúng như cô dự đoán, đèn còn chưa bật thì cô đã bị anh giữ chặt vào mặt sau của cánh cửa mà hôn ngấu nghiến.
Dĩ nhiên người muốn hôn không chỉ có mình anh. Sa Sa cũng đang thuận theo ham muốn sâu kín trong lòng mình. Đôi nam nữ đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt, chỉ cần hôn nhau chưa được bao lâu là bầu không khí đã trở nên nguy hiểm. Cả hai vẫn còn chút lý trí sót lại, kịp thời dừng lại, rồi trong bóng tối ôm lấy nhau thật chặt, điều chỉnh hơi thở đang rối loạn.
"Lấy cái gì thì lấy nhanh, rồi mình về nhà mau, được không?" Trong màn đêm, anh dụi mặt vào vành tai cô, giọng trầm thấp khàn đặc vì dục vọng.
Sa Sa gật đầu trong ngực anh, khẽ dụi mặt vào ngực rồi tách ra, lần tới công tắc trên tường bật đèn lên. Ánh đèn trắng bật sáng khiến bầu không khí ám muội giữa hai người lập tức bị kéo về mức "bình thường một cách cố ý". Cô lục tung ngăn kéo bàn học, còn anh thì vòng quanh cái phòng ký túc nhỏ như lòng bàn tay của cô mà đi tham quan.
Sa Sa tìm được lọ cao bôi vết thương rồi nhét vào túi, quay lại thì thấy anh đang đứng cạnh giường cô. Vừa thấy cô, anh dùng mũi chân khẽ gõ vào chân giường bằng sắt, tò mò hỏi nhỏ: "Em ngủ cái giường này ban đêm trở mình không gây tiếng động à?"
Sa Sa hừ nhẹ: "Anh tưởng ai cũng như anh chắc? Ngủ một đêm trở mình tám trăm lần. Em ngủ ngoan lắm, gần như không nhúc nhích, sao mà kêu được."
Vương Sở Khâm chống nạnh cười, phản bác ngay: "Đúng rồi, em ngủ thì ngoan thật đấy. Em có biết vì sao anh phải trở mình tám trăm lần không? Đang ngủ ngon mà đưa tay ôm thì phát hiện trong lòng chẳng còn ai, lại phải lật người kiếm về. Em cứ như con lươn vậy, giữ không nổi, mắt anh vừa khép lại là em trôi khỏi tay anh. Một đêm anh phải mò em tám trăm lần đấy."
Sa Sa mặt đỏ bừng, vội đưa tay bịt miệng anh, hạ giọng mắng: "Anh bé cái mồm lại! Chỗ này cách âm kém lắm đấy!"
Anh giữ lấy bàn tay đang bịt miệng mình, hôn lên một cái rồi kéo xuống, vòng qua eo mình, khẽ kéo cô vào lòng. Anh cúi giọng, vẻ tủi thân lộ rõ: "Vậy em nói xem, tại sao ngủ mà cứ trượt khỏi tay anh?"
"Còn nói nữa à!" Sa Sa liếc anh, oán trách: "Ngủ với anh khác gì bị núi đè. Anh giống cái lò sưởi di động, áp vào một cái là em toát hết cả mồ hôi!"
"Hiểu rồi." Anh gật đầu, nghiêm túc phân tích: "Do điều hòa bật nóng quá."
Nói xong lại hỏi: "Em lấy đồ xong chưa? Mình mau về nhà ngủ. Tối nay anh chỉnh nhiệt độ thấp xuống chút, cho em biết có một cái 'lò sưởi thiên nhiên' để ôm là chuyện khiến người ta ghen tị đến mức nào."
Sa Sa bị cái tính mặt dày của anh chọc cười, mắng anh một câu đồ lưu manh, rồi đẩy anh ra ngoài.
Không ngờ lúc xuống lầu, chị Giang và cô học trò nhỏ của chị vẫn còn đứng đợi xe bên đường. Có vẻ xe gọi vẫn chưa tới. Sa Sa bất đắc dĩ gật đầu chào, rồi dưới ánh nhìn soi mói như muốn khoan thủng hai người họ, cô đành cứng mặt ngồi vào ghế phụ cạnh anh.
Vương Sở Khâm vừa nổ máy vừa liếc cô hỏi nhỏ: "Sao thế? Hình như em không thích đồng nghiệp đó lắm?"
"Không đến mức thích hay không thích, chẳng qua không cùng bộ phận." Sa Sa vừa cài dây an toàn vừa nói, lại liếc kính chiếu hậu thấy chị Giang vẫn đang công khai nhìn chằm chằm sang phía này, cô đành nhỏ giọng than: "May mà mai không phải đi làm."
Anh đưa tay nhéo nhẹ má cô. Dù biết khi nói chuyện bình thường trong xe cũng đủ kín để không lọt ra ngoài, anh vẫn phối hợp hạ giọng theo: "Là sao?"
"Nếu mai đi làm, thì trong vòng nửa tiếng cả đơn vị... cộng thêm con chó của chú bếp ở căn tin... đều sẽ biết tối nay em đi qua đêm với một anh đẹp trai lái siêu xe."
Vương Sở Khâm bật cười, vừa lái xe ra khỏi bãi vừa cười vừa hỏi: "Thế mấy ngày nữa đi làm lại thì chị ấy sẽ quên lan truyền chuyện này à?" Nghe xong có khi anh lại mong ngày mai đi làm luôn.
"Không quên." Sa Sa nghiêm túc đáp: "Nhưng hai ngày là đủ để chị ấy tích thêm vài tin để lan truyền. Biết đâu còn có chuyện giật gân hơn che mất vụ tối nay."
Anh thu lại nụ cười, khẽ hỏi: "Em để ý chuyện đồng nghiệp biết quan hệ của chúng ta à?" Anh thật sự quan tâm suy nghĩ của cô. Anh muốn công khai đến mức muốn cho cả thế giới biết, nhưng cũng hy vọng được làm điều đó trong lúc cô sẵn lòng.
"Trước tối nay thì có." Sa Sa nghiêng mặt sang nhìn anh, bình thản nhún vai: "Tối nay thì kệ. Dù sao bố mẹ hai bên đều biết rồi. Người khác biết hay không, nhìn ra sao, nói thế nào... em chẳng có lý do gì để bận tâm nữa."
"Vậy bây giờ em đang để ý điều gì?" Gặp đèn đỏ, anh đạp phanh, nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sắc như muốn soi thấu tim cô.
Sa Sa cười tinh nghịch, cố ý chớp mắt: "Để ý anh chứ, bạn trai của em."
Anh cố nén khóe môi đang cong lên mà vẫn không giấu được ý cười, gật đầu đáp: "Được, tâm trạng tốt mà còn muốn trêu anh đúng không? Đợi đấy, về nhà xem anh xử em thế nào."
Sa Sa khẽ bật cười, liếc trắng mắt, mạnh miệng đáp: "Anh còn xử được kiểu gì? Lật qua lật lại chẳng phải cũng chỉ có thế."
Anh không nói thêm, chỉ im lặng mỉm cười, rồi tăng tốc.
—
Khi được anh bế từ phòng tắm ra, Sa Sa đã mệt đến mức mí mắt không mở nổi. Anh đặt cô xuống giường thật nhẹ, rồi từ đống quần áo hỗn độn trước cửa phòng tắm lục ra bộ đồ của cô, lại lôi từ túi áo ra lọ cao bôi vết thương cô mang từ ký túc xá về. Anh ngồi xuống mép giường, nhét lọ thuốc xanh xanh đó vào tay cô, rồi vòng tay ôm trọn cô vào lòng.
"Anh làm gì vậy..." Cô nửa ngồi trong lòng anh, giọng mềm nhũn đầy mệt mỏi.
"Em không bôi thuốc cho anh à? Anh đầy nốt muỗi cắn đây này." Vương Sở Khâm cúi đầu dụi nhẹ vào cô, giọng mang theo ý nũng: "Vừa nãy vào nhà em còn nói tắm xong sẽ bôi thuốc cho anh."
"Thế ai bảo anh trong phòng tắm đã... này kia với em! Em mệt muốn chết rồi. Anh không có tay tự bôi à!" Cô bị anh giày vò đến kiệt sức, lời trách móc cũng chẳng còn sức dọa ai.
Anh nhẹ nhàng cạ vào vành tai cô, đầu lưỡi khẽ chạm vào dái tai, khiến người cô run bắn lên theo một phản xạ nhạy cảm.
"Chính em nói anh lật qua lật lại chỉ có thế," anh cười thấp giọng, "anh không chứng minh một chút là anh không chỉ có thế mà còn thế này... thì không được, đúng không?"
Cô đỏ bừng cả mặt, đưa tay ra véo anh, nhưng lực yếu mềm như gãi ngứa. Cô nhăn mặt phụng phịu: "Anh còn là người không? Cứ biết bắt nạt em hoài!"
"Khoản này thì anh chỉ thích bắt nạt mình em." Nói rồi, môi anh đã đè xuống, không chỉ môi mà cả người anh cũng nghiêng xuống theo. Bàn tay đang ôm eo cô men theo lớp áo choàng tắm định trượt xuống dưới. Sa Sa như bị điện giật, lập tức bật người ngồi dậy, thoát khỏi vòng tay anh.
"Rồi rồi rồi, bôi thuốc, chúng ta bôi thuốc!"
"Không buồn ngủ nữa à? Không mệt nữa? Không để anh tự bôi nữa?" Anh nhướng mày trêu.
Sa Sa mở nắp thuốc, cố tình đưa lọ cao mùi bạc hà lượn sát dưới mũi anh, miệng nghiêm túc: "Đây, trước khi bôi cho anh thì phải tỉnh táo lại chút. Trong đầu đừng suốt ngày toàn mấy thứ vàng vàng bậy bậy (Ý chỉ là cứ có ý muốn bậy bạ ấy ấy đó)."
Anh gật đầu, vừa cởi áo choàng tắm vừa đáp "được", khóe môi lại kéo dài đầy ám ý.
"Anh làm gì thế?!" Sa Sa tái mặt hoảng hốt, "vừa rồi anh... anh đừng có làm bậy nữa đấy, em cảnh cáo rồi đó!"
Anh quay lưng lại, để lộ tấm lưng với mấy nốt muỗi cắn sưng đỏ, giọng vô tội: "Anh làm gì được? Chính em nói sẽ bôi thuốc cho anh mà."
Sa Sa liếc anh một cái đầy nghi ngờ, trong lòng vẫn bán tín bán nghi chuyện anh có ngoan thật hay không. Cô dùng tăm bông chấm thuốc bôi lên từng nốt, vừa bôi xong, còn chưa kịp bỏ lọ thuốc vào ngăn tủ đầu giường thì anh đã rút hai tờ khăn ướt, nhẹ nhàng giúp cô lau từng đầu ngón tay.
"Sa Sa." Anh bỗng hạ giọng gọi.
"Gì?" Cô rụt tay lại, lùi vào giữa giường thêm chút nữa, ánh mắt cảnh giác: "Làm gì?"
"Thuốc này hết tác dụng rồi." Anh vừa nói vừa đứng dậy, nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống cô. Rồi bất thình lình, khi cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã cúi xuống nắm lấy cổ chân cô, kéo cô trượt về mép giường. Trước khi cô kịp chống cự, anh đã đổ người xuống, giam cô dưới thân mình.
"Cả cái đầu đầy mấy thứ vàng bậy (suy nghĩ dâm đãng ý ý) của anh chẳng giảm được tí nào hết..." Anh vuốt nhẹ sống mũi cô, cúi xuống cắn lên môi dưới của cô, chặn lại mọi lời oán trách bằng một nụ hôn sâu.
—
Đáng tiếc thay, trong hai ngày nghỉ ngắn ngủi, chị Giang của tổ hành chính đã không gặp được chuyện gì giật gân hơn việc Sa Sa cùng bạn trai nhà giàu ra ngoài lúc nửa đêm. Thế là sáng thứ Hai, cả phân cục Tây Bắc đều truyền tai nhau: đội trưởng Tôn Dĩnh Sa, con gái Cục trưởng Khưu – đang hẹn hò một đại gia.
Thực ra chuyện này chỉ cần người trong cuộc không thừa nhận, thì dù lời đồn có sống động đến đâu cũng chỉ là thêu dệt. Nhưng đúng hôm thứ hai, việc từ cuối tuần đổ lại nhiều bất thường, Sa Sa chạy ngoài hiện trường cả ngày, chẳng có cơ hội thừa nhận, dĩ nhiên cũng chẳng có cơ hội phủ nhận.
Một người trong cuộc không phủ nhận, người còn lại thì càng "thừa nhận" theo cách rực rỡ, Vương Sở Khâm trực tiếp bảo tài xế lái chiếc Rolls-Royce Phantom biển tứ quý 8 của nhà họ Tiêu đường đường chính chính dừng ngay trước cửa phân cục để đón bạn gái tan làm.
Hôm ấy, anh ăn mặc chỉnh tề: sơ mi, cà vạt, vest nghiêm ngắn, trên tay ôm một bó hồng đỏ rực như còn đang nhỏ giọt ánh sáng. Anh đứng bên cạnh xe, dáng đứng ngay ngắn, nghiêm túc nhìn về phía cổng chính.
Giờ tan tầm, hơn trăm cảnh sát từ trong đổ ra, anh lại đứng ngược dòng người như một điểm sáng giữa khung hình, một tay cầm hoa, tay kia giữ điện thoại. Cả gương mặt và khí chất của anh đều toát ánh sáng của nam chính bước ra từ phim điện ảnh, khiến đồng nghiệp nào đi ngang cũng phải liếc nhìn.
Còn "nữ chính" vừa chạy ngoài đường cả ngày, Sa Sa lúc này đang ngồi trên chiếc xe Crown cũ của trụ sở, xóc nảy từ đầu ngõ đến cổng. Cô bước xuống xe, bụi bặm, nhếch nhác, ngẩng đầu theo ánh mắt của mọi người... liền thấy anh đang đứng giữa đám đông như phát sáng.
Có đồng nghiệp vẫy tay chào cô: "Đội trưởng Tôn." Cô đáp lại, giọng trong và lanh lảnh, khiến anh vô thức quay đầu.
Hai người đối diện nhau qua tầng tầng người đang hiếu kỳ. Họ nghiêng mắt tránh đi để cố nhịn cười... rồi lại không nhịn được mà nhìn nhau bật cười.
Chỉ vài bước ngắn ngủi để tiến lại gần nhau, nếu quay phim chắc phải đặt tám trăm cái máy.
Lần đầu tiên công khai đứng trước nhiều người như vậy, Sa Sa hơi choáng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Anh đưa hoa cho cô, cô cố gắng không để lộ vẻ ngượng ngùng mà nhận lấy, nhìn hoa rồi nhìn anh, cố nhịn cười: "Anh làm cái gì vậy? Em có bảo anh đến đón em đâu."
Anh cũng nhịn cười đáp: "Bố mẹ anh bảo anh đến đón em về ăn cơm."
"Hả?" Sa Sa sa sầm mặt trách: "Anh cũng phải báo trước một tiếng chứ." Cô còn muốn chỉnh trang lại chút đỉnh.
"Anh nhắn em rồi, nhưng em đâu có trả lời." Ánh mắt anh sáng trong, giọng lại như mang chút ấm ức.
"Em bận cả ngày còn gì." Cô trách nhẹ.
"Anh biết em bận, nên mới ngoan ngoãn đứng đây đợi." Dưới vô số ánh nhìn săm soi, anh chẳng ngại nắm lấy tay cô, giọng mềm đi thấy rõ: "Giờ về nhé?"
Sa Sa nhìn bộ vest chỉnh tề của anh, rồi nhìn bộ đồng phục nhăn nhúm của mình, vừa đi theo anh vừa nhỏ giọng hỏi: "Em có thể về tắm cái rồi thay bộ khác được không?"
Anh ngoái đầu, nhướng mày: "Nhà mình chẳng phải em nói thế nào thì là thế ấy sao?"
Cô đỏ mặt, lấy bó hoa gõ vào vai anh, còn anh chỉ cười rực rỡ như vừa thắng cả thế giới.
Vừa mới ngồi vào xe, điện thoại trong túi Sa Sa đã bắt đầu rung liên tục. Cô lấy ra mở khóa, trong nhóm công việc của tổ, Lý Nhã và Hà Giai đang điên cuồng spam tin nhắn, qua cả màn hình cũng nghe được tiếng thét kiểu "chuột đất" của hai người đó. Sa Sa phải dùng đến những lời hứa như bao đường, bao cơm, bao chè, bao ăn khuya, bao hát karaoke... đủ kiểu "cắt đất bồi thường" mới đổi lấy điều kiện để họ chịu tha cho cô một lần.
Trong nhóm bốn người, chỉ có Lệ Tử là từ đầu đến cuối im lặng. Sa Sa thoát khỏi cửa sổ chat nhóm thì thấy cậu ấy gửi tin riêng cho cô, vỏn vẹn bốn chữ: Chúc cô hạnh phúc.
Người đàn ông đang chống cằm lên vai cô, nghiêng đầu nhìn lén màn hình lúc này tặc lưỡi mấy tiếng, giọng nửa cười nửa trêu: "Chúc~ cô~ hạnh~ phúc~... Hơ, diễn, đúng là biết diễn."
"Anh làm cái gì~" Sa Sa cấu eo anh, vừa cất điện thoại vào vừa kéo dài giọng trừng mắt với anh, "Cậu ấy là đội viên của em. Anh sao lại nói cạnh khóe như thế."
"Anh biết cậu ta là đội viên của em. Không phải cái cậu mỗi lần đi kiểm tra bài cũng bám theo em, ra ngoài gặp cái quán xào phở cũng nhớ phải mang về cho em một phần đấy à?" Anh trợn mắt, giọng chua lè.
"Bao giờ thế?" Sa Sa nghĩ nát óc cũng không nhớ ra anh đang nói chuyện gì, bèn níu tay anh hỏi: "Cậu ấy khi nào mang phở xào cho em? Sao em không nhớ gì hết?"
"Chuyện mấy thằng đội viên không quan trọng thì em không cần nhớ." Anh đưa tay kéo cô vào lòng, vòng tay siết nhẹ sau gáy, nghiêm túc căn dặn bên tai cô: "Em chỉ cần luôn nhớ ai mới là bạn trai em."
Sa Sa sững lại một thoáng, rồi gật đầu rất nghiêm túc, mỉm cười khẽ đáp: "Được."
Em nhất định sẽ nhớ.
Còn người mà sẽ quên đi... lại là anh đấy, A Khâm.
_______
Yeahhh, end cuốn 1 rồi quý dzị. Chắc cuốn 2 sẽ tách riêng chứ ko làm chung đâu, vì tác giả làm bìa cho cả 2 cuốn =)))
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…





