Tôn Dĩnh Sa rốt cuộc vẫn không kịp gặp Lục Uyển Ninh lần cuối.

Hôm ấy, khi cô một lần nữa bước chân vào Tôn trạch, cả sân phủ đầy một thứ tĩnh lặng lạnh lẽo đến thấm xương. Nghiêm thúc cùng mấy nha hoàn hầu hạ mắt đỏ hoe, giọng thấp đi mà nói rằng bà đã đi trong đêm, đi rất yên lặng, tựa như chỉ là ngủ say, đến cả một lời trăn trối cuối cùng cũng không để lại cho người nghe.

Cô lảo đảo bước vào phòng, mỗi bước chân như giẫm lên bông gòn. Đèn trong phòng vẫn còn sáng. Lục Uyển Ninh nằm ngay ngắn trên sạp, tóc tai chải gọn gàng không một sợi rối, giữa hàng mày khóe mắt vẫn còn lưu lại vài phần hiền từ của những ngày xưa cũ, dường như chỉ cần chớp mắt một cái thôi, bà sẽ mở mắt ra, khẽ gọi cô một tiếng: “Sa Sa”.

Trước mắt Tôn Dĩnh Sa bỗng tối sầm lại, thân người gần như đổ xuống. May mà Vương Sở Khâm đứng phía sau kịp thời vươn tay đỡ lấy cô.

Cô quỳ sụp xuống trước sạp, bàn tay run rẩy phủ lên bàn tay đã sớm mất đi hơi ấm kia. Đầu ngón tay lạnh buốt, cứng đờ đến mức khiến lòng người tan nát. Khoảnh khắc ấy, cô chẳng còn nhìn rõ được gì nữa, trước mắt chỉ còn một màu trắng chết chóc. Cô hé miệng, muốn gọi một tiếng “mẹ”, nhưng bên môi chỉ trào ra một sợi âm thanh run rẩy. Chưa kịp thành tiếng, đôi mắt đã khép lại, cả người mềm nhũn ngã xuống.

Xung quanh lập tức rối loạn. Vương Sở Khâm gấp giọng gọi tên cô, có người hô hoán gọi đại phu, nhưng cô đã không còn nghe thấy nữa, như thể chìm sâu xuống một cái giếng tối hun hút, mọi âm thanh đều bị kéo ra xa.

Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã nằm trong căn khuê phòng cũ của mình. Màn giường hơi ngả màu thời gian, ngoài cửa sổ ánh nắng mỏng như tơ, gió mang theo một chút hương mai. Xuân Lam đứng bên giường, vành mắt đỏ hoe, vừa thấy cô mở mắt liền hoảng hốt chạy ra ngoài gọi đại phu, tiếng bước chân dưới hành lang dồn dập mà vụn vỡ.

Tôn Dĩnh Sa nhìn lên xà nhà, ánh mắt trống rỗng vô hồn. Một lúc lâu sau, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được, lăn dài xuống, thấm vào mép gối, loang ra một vệt nhỏ.

Cô biết, từ nay về sau, sẽ không còn ai trong đêm lặng lẽ đắp lại chăn cho cô nữa, cũng sẽ không còn ai mỗi lần cô về nhà, mỉm cười đón lấy cô mà nói một câu:
“Sa Sa, con về rồi.”

Trên đời này, cô đã không còn mẹ nữa.

Sau đó là tang sự.

Cô khoác trên người bộ đồ tang trắng toát, vải thô ráp cọ đến mức da thịt đỏ rát, quỳ trước linh đường suốt ba ngày ba đêm. Hai đầu gối sưng tím, chỉ cần cử động nhẹ cũng đau đến run rẩy. Cô từng ngã quỵ, tỉnh lại rồi lại chống người đứng lên, tiếp tục quỳ.

Tro hương lặng lẽ rơi xuống vai áo, xuống mái tóc, cũng rơi trên gương mặt tái nhợt đến gần như mất hồn kia.

Người đến viếng nối nhau không dứt, áo dạ đen, âu phục mũ Tây, cả gian linh đường tràn ngập những giọng nói trầm thấp và những tiếng thở dài giả lả. Ai điếu không thiếu, ánh mắt lạnh lùng cũng chẳng ít. Giữa một nén hương, một chén trà, người ta thì thầm bàn tán về vinh quang lẫn suy tàn của nhà họ Tôn.

Những lời xã giao phải nói, những món ân tình phải trả, tất cả đều do Vương Sở Khâm thay cô gánh vác. Thần sắc anh trầm tĩnh, lời nói chừng mực, ung dung đối đáp những cuộc tiếp đón và hàn huyên vốn dĩ thuộc về Tôn gia, chắn hết lớp bụi trần thế tục ấy ở bên ngoài, chỉ để lại cho cô trước linh vị một khoảng lặng sau cùng.

Thỉnh thoảng cô ngước mắt nhìn sang, đôi mắt ấy vẫn nhạt nhẽo và lạnh lẽo, tựa như chẳng có điều gì khiến anh lay động, nhưng khi ánh nhìn rơi xuống người cô, lại dịu dàng đến mức sắp tràn ra.

Anh biết cô phải trọn đạo hiếu, nên cũng không ngăn cản. Nhưng ngay ngày đầu tiên cô ngã quỵ, anh đã sai người đưa tới một đôi đệm bảo vệ đầu gối bọc nhung đen, nói:
“Quỳ thì vẫn phải quỳ, nhưng không thể để quỳ hỏng đầu gối.”

Ba ngày sau, tang lễ cuối cùng cũng khép lại. Tiền giấy cháy thành tro phủ đầy mặt đất, linh đường bị dỡ xuống, chỉ còn trơ lại vài cột xà hiu quạnh, ngọn đèn hồn trước án hương lay lắt như sắp tắt.

Khi xe rời khỏi Tôn trạch, cô ngồi trong xe, gương mặt vô cảm, ánh mắt trống rỗng như một cơn gió lướt qua đống hoang tàn, hoang vu và lặng lẽ đến tuyệt diệt.

Vương Sở Khâm rốt cuộc cũng đưa tay, kéo cô vào lòng. Cánh tay ấy mang theo hơi lạnh nhàn nhạt của thân nhiệt. Cô không giãy giụa, chỉ cứng đờ tựa vào anh.

Anh khẽ gọi cô:
“Em vẫn còn có anh.”

Một câu nói ấy, như nhẹ nhàng cắt đứt sợi dây trong lòng cô đã căng suốt quá lâu. Cô cắn môi, nơi đáy mắt dâng lên một tầng hơi nước, nhưng dù thế nào cũng không rơi được giọt lệ nào. Mệt mỏi quá rồi, đau đớn quá lâu rồi, đến cả sức để khóc cũng đã bị vắt kiệt.

Những ngày sau đó, cô sống trong trạng thái mơ hồ lạc lõng. Dù tỉnh hay ngủ, tất cả đều như bị che phủ bởi một tầng sương dày, không nhìn rõ, cũng chẳng chạm tới được bờ bến. Mỗi ngày vẫn sinh hoạt như thường lệ, chải tóc, trang điểm, từng cử động giơ tay nhấc chân đều chẳng khác trước kia là mấy, chỉ là thiếu đi vài phần sinh khí.

Vương Tiểu Vân thỉnh thoảng đến Tễ viên bầu bạn cùng cô, vừa ngồi xuống đã líu lo nói những chuyện vụn vặt chẳng đầu chẳng cuối. Nói đến sau cùng, cũng chỉ khẽ thở dài một tiếng. Tôn Dĩnh Sa ngồi bên cạnh, thần sắc nhạt nhòa, ánh mắt dừng trên một cành trúc tu sửa ngoài sân, nghe dường như không nghe, chỉ thỉnh thoảng gật đầu lấy lệ.

Cô không còn rơi lệ nữa, nhưng con người thì gầy đi từng ngày, hai má gần như đã hóp hẳn xuống.

Những ngày ở Tễ viên, kỳ thực cũng không thể gọi là khổ. Vương Sở Khâm chưa từng ép cô phải làm gì, cũng không buộc cô cười, không buộc cô nói, càng không hỏi những điều cô không muốn trả lời. Thỉnh thoảng anh trở về, ngồi đối diện cô, nhìn cô thêu khăn, nói vài câu không đau không ngứa. Có lúc cô không muốn nói chuyện, anh cũng chỉ lặng lẽ ngồi bên.

Nói cho cùng, ngược lại còn tự tại hơn những năm tháng ở Tôn trạch. Giữa họ, kính trọng như khách, cách nhau một lớp màn mỏng vô hình, chưa từng vén lên, cũng chưa từng cắt đứt. Trong sự đoan trang ấy thấp thoáng một chút ấm áp, nhưng cũng mang theo vài phần xa cách không dám chạm tới.

Đêm khuya tĩnh lặng, gió ở Tễ viên xuyên qua hành lang dài, thổi khiến bóng đèn lay động, in lên gương mặt nghiêng ngày một gầy đi của cô, trông tựa như một bức tranh không rõ là dịu dàng hay cô quạnh.

Cho đến một ngày nọ, buổi chiều ánh nắng nghiêng nhẹ, ngoài thư phòng bỗng lững lờ trôi tới một làn hương. Mùi hương ấy ngọt ngào, phảng phất hơi ấm mềm mại, là hương quế hoa, rất nhẹ, nhưng lại khẽ khàng kéo căng đáy lòng người.

Xuân Lam bưng vào một đĩa bánh nhỏ, hạ giọng nói:
“Thiếu phu nhân, là bánh hồ đào quế hoa.”

Tôn Dĩnh Sa vốn đang rũ mắt, vừa ngửi thấy mùi hương ấy, đầu ngón tay bất giác run lên, như có thứ gì đó vô tình chạm vào góc mềm nhất trong tim, hốc mắt cũng lập tức đỏ hoe. Cô đưa tay cầm lấy một miếng, bánh vừa vào miệng đã mềm mịn tan ra, hương quế thanh nhã quyện trong vị ngọt nhè nhẹ, nhai kỹ từng chút, vậy mà giống hệt mùi vị năm xưa do chính tay mẹ cô làm.

Cô ngẩng lên, giọng run run, khẽ hỏi:
“…Ai làm vậy?”

Xuân Lam ban đầu có chút do dự, ánh mắt dừng lại nơi khóe mắt còn vương sắc đỏ của cô một lát, cuối cùng vẫn nhỏ giọng đáp:
“Là tiểu thư Tiểu Vân cùng thiếu gia, bảo nhà bếp làm theo phương thuốc cũ, thử đi thử lại rất nhiều lần mới thành. Mấy đêm đó, tiểu thư Tiểu Vân với thiếu gia đều canh ở trong bếp, hỏng rồi lại làm…”

Nói đến đây, nàng liền dừng lại, không dám nói tiếp câu cuối. Lần cuối cùng làm thành công, Vương Tiểu Vân nếm được mùi vị quen thuộc ấy, vậy mà vừa bưng khay bánh lên đã đỏ hoe mắt, nước mắt rơi lả chả.

Tôn Dĩnh Sa ngẩn ngơ nhìn miếng bánh nhỏ trong tay. Rất lâu sau, sắc đỏ trong mắt dần nhạt đi vài phần. Cô gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, chỉ nhẹ nhàng đưa miếng bánh vào miệng, chậm rãi nhai vụn, rồi nuốt xuống.

Từ đó về sau, trên khay trà điểm tâm ở Tề viên, ngày nào cũng bày sẵn một đĩa bánh hồ đào quế hoa, vụn nhỏ như cũ, vị ngọt cũng như cũ. Ăn dần về sau, cô không còn đỏ mắt, cũng không còn rơi lệ, chỉ là lặng lẽ nhìn đĩa bánh thất thần, như thể nhìn thấy từng đoạn, từng đoạn ký ức cũ. Cuối cùng, cô nuốt trọn hương vị đẹp đẽ ấy vào trong, cũng đem những nhớ nhung không dám nghĩ sâu, từng miếng từng miếng, chôn xuống nơi sâu nhất trong lòng.

Đêm đó, Vương Sở Khâm vừa từ Thiên Tân trở về, người còn vương phong trần, trên mũi giày vẫn dính lớp bụi chưa kịp phủi. Anh nghiêng người tháo mũ quân đội, đưa tay day nhẹ giữa mày, đầu ngón tay còn mang theo hơi lạnh chưa tan của gió đêm bên ngoài.

Anh đi thẳng lên lầu hai. Nghĩ rằng Tôn Dĩnh Sa hẳn đã nghỉ sớm, anh cố tình đặt bước chân thật nhẹ, đẩy cửa phòng ra, chỉ định đứng nhìn cô qua ánh đèn một thoáng cho lòng yên ổn.

Không ngờ vừa liếc mắt, anh đã thấy cô tựa người bên cửa sổ, nửa thân trên nghiêng ra ngoài, mái tóc đen theo gió đêm hơi rối, cần cổ mảnh khảnh đến mức tưởng như chỉ cần một tay là nắm gọn. Trong khoảnh khắc ấy, tim anh như bị thứ gì đó siết chặt, đến cả nhịp thở cũng khựng lại.

Gần như theo phản xạ, anh lao tới, kéo mạnh cô trở lại, trở tay hất cô xuống giường. Quân phục còn chưa cởi, vạt áo vẫn mang theo cái lạnh của gió đêm, lực tay siết trên cánh tay cô đau nhói. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, ánh điên cuồng bị che giấu rất sâu nơi đáy mắt cuối cùng cũng vỡ ra.

“Em điên rồi sao? Vì sao? Vì sao lại làm như vậy?”
Giọng anh khàn đặc, không còn là Vương Sở Khâm trầm tĩnh, kín kẽ thường ngày, mà là một người đàn ông bị hoảng sợ xé toạc mọi phòng tuyến.

Tôn Dĩnh Sa sững sờ nhìn anh. Trong đôi mắt hạnh còn vương nét kinh ngạc cùng tủi thân chưa tan, dường như lúc này cô mới hiểu ra anh đã hiểu lầm điều gì. Cô chống tay lên mép giường muốn đứng dậy, môi vừa hé, lời còn chưa kịp thốt ra, đã bị Vương Sở Khâm ôm chặt vào lòng.

Cái ôm ấy quá dùng sức. Vải quân phục thô ráp, nặng nề ép lên vai khiến cô đau âm ỉ, gần như không thở nổi. Anh vùi mặt vào hõm cổ vai cô, hơi thở mang đầy cái lạnh của gió đêm cùng sự run rẩy không giấu nổi.

“Em đừng dọa anh… Sa Sa, đừng dọa anh…”
Giọng anh trầm thấp, lời cầu xin nghẹn nơi cổ họng áp sát làn da cô, như lời mê sảng tự nói với chính mình, vừa lạnh lẽo vừa nóng bỏng.

Hốc mắt Tôn Dĩnh Sa bỗng nóng lên. Cô hít sâu một hơi, hai tay bị anh khóa chặt trước ngực không thể nhúc nhích, chỉ có thể nghiêng đầu khẽ khẽ, dùng cằm cọ nhẹ vào anh, giọng nhàn nhạt:

“Ngoài cửa sổ có chim sẻ.”

“Hả?”
Vương Sở Khâm sững người, sự gấp gáp vừa rồi còn chưa kịp tan, giọng nói vẫn mang theo chút hoảng loạn chưa thu lại.

“Chim sẻ.”
Ánh mắt cô hướng ra bệ cửa sổ. “Chúng làm tổ ngoài kia mấy hôm nay rồi.”

Vương Sở Khâm im lặng vài nhịp thở. Trên gương mặt anh vẫn còn nét bán tín bán nghi, giữa mày như đè nặng một bóng tối mờ mịt, nhưng tay vẫn giữ chặt nơi eo cô, không mạnh, song cố chấp đến lạ, như sợ chỉ cần buông lỏng, cô sẽ trượt khỏi kẽ tay, từ đó không sao nắm lại được nữa.

Tôn Dĩnh Sa nhìn bộ dạng ấy của anh, khóe môi khẽ động, có chút muốn cười, nhưng ý cười còn chưa kịp hiện lên, tim đã chua xót đến nghẹn. Cô đưa tay nắm lấy ngón cái của anh, kéo anh đi về phía cửa sổ. Vương Sở Khâm thuận thế cúi người, ôm trọn cô vào lòng, chóp mũi áp vào tóc cô, theo tầm mắt của cô cùng nhìn ra ngoài.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng nhạt nhòa. Dưới mái hiên quả nhiên có ba con chim sẻ non, cùng một con chim mẹ đứng canh bên cạnh. Bốn bóng nhỏ xíu cuộn mình trong tổ đan bằng cỏ khô, co cánh, rúc sát vào nhau. Thỉnh thoảng lông vũ khẽ rung lên, rồi lại cuộn thành một khối. Gió đêm thổi qua, cái tổ khẽ lay động.

Vương Sở Khâm lại dời ánh nhìn về phía Tôn Dĩnh Sa. Các khớp ngón tay anh hơi nới lỏng, nhưng vẫn chẳng nỡ buông. Vẻ mặt ấy giống như người vừa giật mình tỉnh khỏi ác mộng, mồ hôi lạnh còn chưa ráo, vẫn chưa dám hoàn toàn tin vào thực tại trước mắt.

Tôn Dĩnh Sa khẽ nghiêng đầu, nói:
“Em chỉ muốn xem xem chúng đã ngủ chưa thôi.”

Nhìn thấy sự bình thản nơi hàng mày khóe mắt cô, đến lúc này anh mới thực sự thở phào. Đám rối loạn hoảng hốt cuộn chặt nơi lồng ngực cũng dần lắng xuống đáy sâu, chỉ còn lại chút tro tàn mệt mỏi.

“Sau này đừng làm mấy chuyện nguy hiểm như vậy nữa.”
Anh nói khẽ, giọng không nặng, mang theo chút trách móc bất lực. Tôn Dĩnh Sa nhẹ nhàng gật đầu. Trong phòng bỗng tĩnh lặng hẳn, chỉ còn nghe thấy tiếng gió lướt qua rèm cửa khe khẽ.

Rồi Vương Sở Khâm đưa tay dắt cô về phía giường:
“Ngủ đi.”

Cô bị anh nửa đẩy nửa ôm ấn vào trong chăn, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy anh cúi người, cẩn thận kéo lại góc chăn cho cô, giọng nhàn nhạt:
“Ngoan, ngủ đi.”

Nhưng Tôn Dĩnh Sa lại không chịu. Cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh. Đôi mắt tròn xoe, trong veo như mắt mèo, không chớp lấy một cái, rõ ràng chẳng có chút buồn ngủ nào. Cô nói khẽ:

“Anh nhìn em thế này, sao em ngủ được.”

Vương Sở Khâm bị ánh nhìn ấy làm mềm cả tim, lại vừa sợ cái vẻ bướng bỉnh này của cô, khẽ nhíu mày nói:

“Nhưng ngày thường em chỉ vừa chạm gối là ngủ rồi mà.”

Nghe anh nói vậy, cô khẽ nhíu mày, dứt khoát kéo chăn lên cao hơn, vùi gần nửa khuôn mặt vào trong, chỉ để lộ một đoạn vành tai ửng đỏ. Giọng nói phát ra từ trong chăn, nghèn nghẹn, mang theo chút không cam lòng, lại giống như đang làm nũng:
“Không muốn để ý đến anh.”

Vương Sở Khâm nhìn cảnh ấy, vừa buồn cười vừa bất lực, khẽ hỏi:
“Em trùm kín thế này, thở có nổi không?”

Cô không đáp, chỉ nắm chặt góc chăn hơn. Anh vừa định nói thêm, thì từ trong chăn bỗng vang lên tiếng gọi khe khẽ của cô, rất thấp, nhưng nghe rõ ràng:
“Anh đi tắm đi, em đợi anh rồi cùng nghỉ.”

Vương Sở Khâm sững lại một thoáng, trong lòng như bị thứ gì đó khẽ khàng vuốt qua, mềm ra đến lạ. Ngay sau đó, anh quay người gọi:
“Xuân Lam.”

Xuân Lam bước nhanh tới, cúi tay đáp lời. Thấy sắc mặt thiếu gia nghiêm lại, tim cô bỗng thót lên, như linh cảm được điều chẳng lành, cả nhịp thở cũng theo đó mà gấp gáp hơn.

Ánh mắt Vương Sở Khâm dừng lại trên cánh cửa khép hờ, giọng nói mang theo sự lạnh lùng không cho phép phản bác:
“Ngươi ở lại đây trông chừng, đừng để cô ấy ở một mình.”

Chỉ mấy lời nhàn nhạt ấy, Xuân Lam lập tức hiểu ra. Cổ họng nghẹn lại, nước mắt trào lên, vội vàng gật đầu liên hồi:
“Vâng… thiếu gia cứ yên tâm, Xuân Lam sẽ ở đây canh chừng, không đi đâu cả.”

Nói xong, cô lau nước mắt, nhưng vẫn không nhịn được hít mạnh một hơi, giọng run run, nghẹn ngào khẽ nói:
“Thiếu phu nhân… người nhất định đừng nghĩ quẩn nhé…”

Trong chăn, Tôn Dĩnh Sa khẽ thở dài, chậm rãi thò nửa khuôn mặt ra:
“Ta không có ý tìm chết, đừng nghĩ lung tung.”

Thế nhưng Xuân Lam đã khóc đến thở không ra hơi, vừa dùng tay áo lau nước mắt, vừa gật đầu lia lịa:
“Vâng vâng… thiếu phu nhân, người đừng dọa nô tỳ nữa…”

Vương Sở Khâm cúi đầu nhìn hai người, nhất thời không biết nói gì. Anh không dám nấn ná thêm, xoay người rời phòng đi tắm. Lần tắm này vừa gấp vừa nặng nề, nước trong chậu sứ ào ào đổ xuống, hỗn loạn như một cơn hoảng loạn ngắn ngủi mà cuộn trào trong lòng.

Vừa xoa cánh tay, trong đầu anh vẫn không ngừng hiện lên cảnh vừa rồi, Tôn Dĩnh Sa thật sự chỉ muốn ngắm chim sẻ sao? Nghĩ đến đó, động tác trong tay cũng rối loạn, chỉ sợ chậm trễ dù chỉ một khắc, cô sẽ thật sự làm điều dại dột.

Nước còn chưa lau khô, anh đã vội khoác áo ngủ quay về phòng. Đẩy cửa bước vào, ánh đèn vàng nhạt lay động, chiếu lên hai người trong phòng. Tôn Dĩnh Sa ngồi ở đầu giường, ôm chặt góc chăn, Xuân Lam đứng bên cạnh, hốc mắt vẫn còn đỏ hoe. Hai người nhìn nhau, trông như hai đứa trẻ vừa làm sai chuyện.

Bước chân Vương Sở Khâm khựng lại, trong lòng vừa chua xót vừa buồn cười. Anh tiến lại gần, ánh đèn khiến đường nét trên gương mặt anh dịu đi mấy phần. Anh khẽ nói:
“Được rồi, ngủ đi.”

Xuân Lam khẽ đáp một tiếng, cúi đầu lui ra. Vương Sở Khâm nằm xuống bên cô, không vội tắt đèn, để lại một ngọn. Ánh sáng ấy cùng một vệt trăng ngoài cửa sổ nghiêng nghiêng đổ xuống, nhẹ nhàng phủ lên mái tóc và đường nét nghiêng nghiêng nơi gương mặt cô.

Thường ngày mỗi khi anh trở về phòng, cô đã ngủ say, mày mắt tĩnh lặng như mặt nước không gợn, khiến lòng người an ổn. Nhưng tối nay thì khác, cô tỉnh táo, nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt ấy dường như có lời muốn nói. Ánh nhìn ấy, không hiểu sao, lại khiến anh bỗng thấy hoảng.

Vương Sở Khâm theo bản năng quay mặt đi, cổ họng khẽ chuyển động, không dám thực sự đối diện với ánh mắt ấy. Anh sợ lớp bình tĩnh mỏng manh của mình, chỉ cần cô chạm nhẹ, sẽ vỡ tan.

Nhưng Tôn Dĩnh Sa lại cố tình đến gần hơn, mái tóc dài trên gối khẽ trượt xuống:
“Em sẽ không tìm chết.”

Giọng nói nhẹ đến mức gần như không có sức, nhưng lại cố chấp đến lạ.

Vương Sở Khâm khép mắt lại, khẽ đáp một tiếng:
“Ừ, anh tin em.”

Tôn Dĩnh Sa nhìn anh, tầng ẩm ướt trong đáy mắt không những chưa tan, mà còn dày thêm vài phần:
“Chết rồi cũng không gặp được mẹ… có lẽ bà đã đầu thai từ lâu rồi, không còn phải chịu bệnh tật giày vò, cũng có thể sống lại một kiếp mới, yên ổn hơn.”

Nghe cô nói vậy, hơi thở Vương Sở Khâm khẽ nghẹn lại, như có thứ gì đó chặn ngang lồng ngực. Anh đưa tay định vuốt tóc cô, nhưng rốt cuộc chỉ nhẹ nhàng đặt lên vai cô, giọng hạ rất thấp:
“Ừ… ở trên trời, bà ấy cũng chỉ mong em sống cho tốt, đừng chịu khổ nữa, sống vui vẻ an ổn.”

Lời còn chưa dứt, vành mắt cô bỗng đỏ hoe. Lớp trấn định gắng gượng cuối cùng cũng vỡ ra. Cô hơi nghiêng người về phía anh, trong giọng nói có chút gấp gáp, lại mang theo một tia yếu mềm khó nhận ra:
“Anh… có thể ôm em một chút không?”

Tim Vương Sở Khâm như bị thứ gì đó siết chặt, hơi thở cũng trầm xuống vài phần. Anh không nói gì, chỉ đưa tay kéo nhẹ, ôm trọn cô vào lòng.

Một lúc sau, căn phòng tĩnh lặng đến mức chỉ còn ánh đèn hắt lên tường lay nhẹ. Vương Sở Khâm tưởng rằng Tôn Dĩnh Sa đã ngủ, cúi đầu nhìn xuống, lại bắt gặp đôi mắt cô vẫn mở tròn xoe, khóe mắt không hề có ý buồn ngủ, gò má còn phảng phất sắc hồng ấm nóng.

Anh nghĩ là mình ôm cô quá chặt, vừa định nới lỏng, thì Tôn Dĩnh Sa bỗng nghiêng tới, khẽ hôn lên khóe môi anh một cái, như thăm dò.

Vương Sở Khâm khựng lại, không mở miệng, cũng không né tránh. Thấy vậy, trong mắt cô lóe lên một chút do dự rồi lại lấy hết can đảm, cô hôn thêm lần nữa, còn vụng về học theo anh, đưa đầu lưỡi chạm nhẹ. Kết quả lại khiến ngọn lửa bị khơi sâu hơn, như tia lửa nhỏ trong tay, lập tức bén vào cỏ khô.

Sau đó, mọi thứ liền vượt khỏi tầm kiểm soát.

Nụ hôn của Vương Sở Khâm nồng nhiệt đến mức gần như thiêu đốt cả hơi thở của cô. Anh giữ cô trong vòng tay, hơi thở nặng nề như thủy triều đêm. Tôn Dĩnh Sa bị hôn đến ngẩn ngơ, nhưng vẫn rụt rè vòng tay ôm lấy cổ anh.

Thật ra cô thích cảm giác này, cảm giác được cần đến, cảm giác từng chút tan chảy trong vòng tay anh, lại được anh ôm chặt không buông.

Rất nhanh, cô cảm nhận rõ ràng giữa bụng mình chạm vào khát vọng nóng bỏng của anh. Nhiệt độ ấy áp sát khiến gò má cô càng thêm nóng, tim đập đến mức gần như loạn nhịp.

Vương Sở Khâm biết mình sắp mất kiểm soát, liền lại một lần nữa gắng gượng buông cô ra. Khóe trán rịn mồ hôi, giọng nói khàn đi:
“Đừng…”

Nhưng lần này, Tôn Dĩnh Sa chủ động nghiêng tới, hai tay vòng từ eo anh ôm chặt lấy, hơi thở phả sát khiến lồng ngực người ta nóng lên:
“Em muốn anh.”

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Vương Sở Khâm sẫm lại như mực sắp nhỏ giọt. Tôn Dĩnh Sa sợ anh chưa nghe rõ, lại hạ giọng nói thêm một lần nữa:
“Sở Khâm, em muốn…”

Lời còn chưa nói hết, anh đã cúi xuống hôn cô.

Không biết là ai động tay trước, áo ngủ nhẹ như tơ trượt xuống mép giường. Dưới ánh trăng, xương quai xanh của cô khẽ run, bầu ngực trắng nõn nhấp nhô theo nhịp thở. Đây là lần đầu tiên họ trần trụi đối diện nhau như vậy, lớp che đậy và dè dặt bỗng rơi rụng hết, chỉ còn lại hai con người hướng về nhau.

Tôn Dĩnh Sa bỗng thấy ngượng ngùng, theo phản xạ muốn đưa tay che trước ngực, nhưng Vương Sở Khâm nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt xuống, rồi cúi đầu hôn lên vai cô một cái. Giọng anh nóng rẫy:
“Rất đẹp.”

Đầu ngón tay Vương Sở Khâm chậm rãi thăm dò vào trong cơ thể Tôn Dĩnh Sa. Trước tiên là một ngón, như thử thách, khẽ chạm vào sự ấm nóng và mềm mại ấy. Sau đó anh lại cẩn thận đưa thêm một ngón nữa vào, tựa như đang dò xét một miền đất chưa từng đặt chân tới.

Anh cẩn trọng đến mức gần như dè dặt, như đang chạm vào một món đồ sứ mong manh, sợ chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là sẽ làm vỡ bầu không khí tĩnh lặng và diễm lệ trong phòng. Những cánh hoa mềm mại theo động tác của anh khẽ run lên, dòng mật ướt át men theo các đốt ngón tay trượt xuống, loang ra trên ga giường một vệt mờ ám.

Ánh mắt anh vừa cố chấp vừa rực cháy, khóa chặt trên người cô không chịu rời đi. Anh nhìn hàng mày cô khẽ cau vì khoái cảm, hàng mi run rẩy, cùng những tiếng rên khe khẽ gần như thì thầm tràn ra từ môi cô, đứt quãng mà vấn vít, khiến người ta không sao dứt ra được.

Hơi thở của Tôn Dĩnh Sa dần trở nên gấp gáp, lồng ngực khẽ phập phồng, đôi gò mềm mại rung lên theo nhịp thở, đầu nhũ hoa cứng lại, như hai nụ hoa còn khép kín, gợi mời được hái lấy. Anh không do dự, cúi đầu, môi lưỡi ấm nóng phủ lên, mút lấy điểm nhạy cảm ấy, đầu lưỡi chậm rãi vờn quanh, tham lam mà tỉ mỉ nếm trải.

Dường như vẫn chưa thấy đủ, ngón cái của Vương Sở Khâm khẽ khàng lướt qua nơi nhạy cảm nhất nơi hạ thân cô, vuốt ve qua lại, như đang trêu ghẹo một đóa hoa sắp sửa nở bung.

Dưới tác động kép ấy, Tôn Dĩnh Sa bật ra một tiếng thở gấp không thành lời:
“Không… không được…”
Thân thể cô bất giác cong lên, khoái cảm mịn màng dâng trào, men theo sống lưng lan thẳng lên não, mang theo sự ngọt ngào gần như ngạt thở.

Cô cắn chặt môi dưới, hai tay nắm chặt tấm ga giường đã bị vò nhăn bên dưới, cố kìm nén những âm thanh sắp trào ra, nhưng rốt cuộc vẫn vô ích. Thân thể cô run rẩy dưới sự vuốt ve của Vương Sở Khâm, như bị một cơn mưa xuân bất ngờ dội xuống, lúng túng mà không có đường lui, chỉ còn sót lại một chút tỉnh táo mong manh, chao đảo giữa hỗn độn.

Vương Sở Khâm chăm chú nhìn gương mặt gần như mất thần trí của Tôn Dĩnh Sa. Đôi mắt hạnh nhân phủ một tầng hơi nước, ánh nhìn lạc tiêu cự, đôi môi đỏ ướt, càng khiến cô trông yếu mềm đến mức khiến người ta không sao dời mắt.

Ánh đèn lay động, ánh mắt cô cuối cùng cũng chạm phải ánh nhìn của anh. Cả hai sững lại trong khoảnh khắc. Tôn Dĩnh Sa nhìn thấy nơi thái dương anh những đường gân xanh nổi lên mờ mờ, như đang dốc sức kìm nén một thứ xung động nào đó. Trong ánh mắt ấy có lửa, cũng có thứ đau xót không nói thành lời.

Đúng lúc ấy, thân thể cô khẽ run lên, thành trong mềm mại vô thức co lại, siết chặt lấy các đốt ngón tay anh, như níu giữ, lại như không nỡ để anh rời đi.

Cuối cùng, làn sóng khoái cảm cuộn trào như vỡ đê, hoàn toàn nhấn chìm Tôn Dĩnh Sa. Cao trào đầu tiên đến vừa lạ lẫm vừa dữ dội, đẩy cô lên một đỉnh rung rẩy chưa từng chạm tới. Mất tiếng, thất thố, nhưng hoàn toàn không thể chống cự, như một đóa hoa nở rộ, tự nguyện hướng về ánh sáng, từng tấc từng tấc bung mở, mặc cho dục vọng dẫn dắt.

Vương Sở Khâm ghé sát bên tai cô, khẽ khen:
“Giỏi lắm…”
Cuối câu vẫn còn vương hơi thở gấp chưa kịp lắng xuống.

Tôn Dĩnh Sa co người lại, khẽ run rẩy, dư vị vẫn còn chưa tan. Trong phòng chỉ còn lại nhịp thở gấp gáp và tiếng tim đập của hai người, hòa lẫn với hơi nóng không chịu rút lui của đêm, lặng lẽ khắc cả sự hoang đường lẫn dịu dàng của khoảnh khắc ấy vào tận xương máu.

Khi làn sóng ấy cuối cùng cũng dần lắng xuống, cô ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh. Trong đôi mắt ấy, có thẹn thùng, có khát khao, sâu hơn nữa là một tầng cảm xúc chìm đắm không sao gọi tên, vừa sáng rực vừa nguy hiểm, như những mảnh vàng vụn lấp lánh dưới đáy ngọn lửa.

Vương Sở Khâm khẽ bật cười một tiếng, nụ cười chỉ thoáng qua, nhưng giọng nói như vừa bị ngọn lửa nơi cổ họng thiêu đốt. Anh đưa tay nắm lấy thân thể đã nóng rực, cứng căng của mình, cọ xát qua lại nơi cửa huyệt đã ướt át. Sự trêu chọc gần như tàn nhẫn ấy khiến thần kinh cô căng lên, đồng thời cũng đốt cháy chính anh, hơi thở gấp gáp, sự kiềm chế bị thiêu rụi đến tận cùng, chỉ còn lại ánh lửa bản năng của dục niệm.

Hai chân Tôn Dĩnh Sa vô thức quấn chặt lấy eo anh, như thể muốn giữ anh lại. Cô run rẩy, đầu ngón tay ghim sâu vào bả vai anh. Vương Sở Khâm cúi xuống hôn cô, môi lưỡi quấn quýt, giữa những nhịp thở vụn vỡ có tiếng rên khe khẽ, mềm yếu như mang theo một chút nức nở.

Cuối cùng, anh chậm rãi tiến vào. Thành trong chật hẹp, ướt nóng từng tấc từng tấc nuốt lấy thân anh. Nhưng cô quá nhỏ, quá khít, chỉ vừa mới vào đến đầu, Tôn Dĩnh Sa đã đau đến nhíu mày, môi vừa tái vừa đỏ. Anh cũng bị ép chặt đến khó chịu, không kìm được bật ra một tiếng gầm khàn thấp, mồ hôi mỏng rịn nơi thái dương.

“Đau à? Em nhẫn một chút đã,” Anh cúi sát bên tai cô thì thầm, “đợi quen rồi anh mới động.”
Giọng nói mang theo sự dỗ dành, hơi thở nóng đến mức như muốn làm bỏng làn da nơi cổ cô.

Tôn Dĩnh Sa khẽ gật đầu, hàng mi run rẩy dữ dội. Vương Sở Khâm cúi xuống ngậm lấy đỉnh ngực cô, nhẹ nhàng mút hôn, đầu lưỡi từng vòng từng vòng quấn lấy, lòng bàn tay xoa nắn bầu ngực mềm mại, dùng cách dịu dàng nhất để phân tán sự chú ý của cô, cũng để dỗ chính mình nhẫn thêm một chút nữa.

Khi nhịp thở đứt quãng dần dần bình ổn lại, đầu ngón tay cô hờ hững đặt lên vai anh, lòng bàn tay thấm đầy mồ hôi lạnh li ti.

Môi cô hé mở khẽ khàng, giọng nói nhẹ đến gần như mộng mị:
“Có thể… có thể động rồi.”

Khoảnh khắc ấy, Vương Sở Khâm cuối cùng cũng đưa toàn bộ thân mình vào trong cơ thể cô. Tôn Dĩnh Sa ngửa cổ lên, đường cong trắng muốt ấy gần như khiến anh phát cuồng. Anh cúi xuống liếm hôn làn da mịn màng ấy, vừa là xót xa, vừa là khát vọng vỡ bờ, trong lời cho phép ấy, tất cả được buông thả, tuôn trào không giữ lại chút nào.

Ngay khoảnh khắc ấy, Tôn Dĩnh Sa mới thực sự nhận ra rằng là Vương Sở Khâm đã hoàn toàn chiếm hữu cô.

Động tác của anh dần trở nên gấp gáp hơn, lực đạo mạnh đến mức như muốn nghiền nát cô từng tấc, nghiền đến khi chỉ còn lại những run rẩy và tiếng rên bị dồn nén không sao kìm giữ. Mỗi lần tiến sâu đều chạm tới nơi sâu kín nhất, bí mật nhất trong cô, thế nhưng cứ đúng lúc cô sắp vỡ vụn, anh lại cố tình dừng lại, để lại cho cô một hơi thở lơ lửng giữa không trung, cùng nỗi khát khao đầy ắp không có chỗ tràn ra.

Giọng Tôn Dĩnh Sa càng lúc càng rối loạn, trong đó có cơn đau ngọt ngào, có khoái cảm không sao che giấu. Bầu ngực bị Vương Sở Khâm ép chặt vào lồng ngực anh, mềm mại đến biến dạng, đầu ngực cọ qua làn da thô ráp của anh, khơi dậy từng đợt tê dại li ti, như lửa nhỏ cháy âm ỉ.

Bên tai cô, Vương Sở Khâm không ngừng, khẩn thiết gọi tên cô:
“Sa Sa… Sa Sa…”

Anh chỉ gọi tên cô, không phải ai khác, không phải một bóng hình thoáng qua nào. Chỉ có cô. Trong đêm lặng lẽ không tiếng động này, hai chữ ấy nghe đến lạ lùng lay động. Tôn Dĩnh Sa mở to mắt, đã chẳng còn tâm trí nghĩ ngợi điều gì khác, cứ thế này đi.

Thân thể cô bỗng siết chặt lại, như thể sắp vỡ tan. Cô cắn môi, nhưng vẫn không thể ngăn được tiếng run rẩy trào ra từ cổ họng. Làn sóng khoái cảm như thủy triều bất ngờ dâng cao, cuốn qua tứ chi bách hải. Thành trong không sao khống chế nổi sự co rút, gần như tham lam quấn chặt lấy anh, tựa như muốn khóa chặt anh vĩnh viễn trong cơ thể mình, không cho rời đi nửa bước.

Vương Sở Khâm nằm đè lên người cô, bất động, như thể cũng bị trói buộc. Anh cảm nhận rõ ràng cái hang nhỏ đang co thắt theo cơn cực khoái, từng đợt nóng bỏng trào ra, làm ướt cả cô, cũng ướt cả anh. Dục vọng vẫn còn cứng rắn trong cô, như ngọn lửa chưa kịp tắt, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng cháy trở lại. Anh cúi xuống hôn cô, rất nhẹ.

“Sa Sa, em ổn không?”
Anh hỏi khẽ, giọng căng chặt, dường như vẫn còn vương lại dư âm tình triều chưa tan, đầu ngón tay dịu dàng vuốt ve bên hông cô, như muốn xoa dịu những run rẩy nhỏ bé kia.

Tôn Dĩnh Sa rụt rè “vâng” một tiếng, vành tai đỏ bừng. Cô không dám nhìn anh, né tránh đôi mắt quá đỗi rực sáng ấy. Nhưng Vương Sở Khâm lại đưa tay đặt lên đùi cô, khẽ ấn xuống, dục vọng còn ướt át chậm rãi rút ra. Cô khẽ run lên, môi không kìm được bật ra một tiếng nức nở.

Vô tình cúi mắt nhìn xuống, cô thấy thứ vẫn còn cứng rắn kia của anh, gân xanh quấn quanh, lấp lánh lớp ẩm ướt mập mờ dưới ánh trăng. Hình ảnh ấy rơi vào đáy mắt, khiến tim cô hẫng đi một nhịp. Cô hoảng hốt nhắm mắt lại, không rõ là vì thẹn thùng, hay vì một khát khao còn sâu hơn nữa.

Vương Sở Khâm thu trọn vẻ đáng yêu của Tôn Dĩnh Sa vào mắt, anh lại bật cười, tiếng cười trầm thấp giấu nơi lồng ngực:
“Ngại rồi sao? Vừa rồi đâu có rụt rè như thế.”

Nói rồi, anh cúi xuống, làn môi lướt qua vành tai cô. Chút ấm nóng ấy khiến cô không nhịn được mà rụt cổ lại, định khép chặt đôi chân nhưng đã bị anh chặn đứng. Lòng bàn tay anh áp lên vùng da mềm mại bên trong đùi cô, đầu ngón tay lướt qua nơi hoa mỹ còn đang ướt đẫm tình ý, chỉ một cái chạm khẽ cũng đủ đốt cháy chút dè dặt cuối cùng của cô.

“Anh… đừng nói vậy…”
Giọng cô nức nở, nhịp thở hỗn loạn. Cô đẩy nhẹ vào lồng ngực anh, nhưng cái đẩy ấy mềm nhũn chẳng khác nào đang làm nũng. Anh nhất quyết không buông, ngón tay siết lại khóa chặt cổ tay cô, ý cười nơi đáy mắt càng sâu thêm, ẩn chứa một sự tình tứ dịu dàng:
“Trốn cái gì?”

Ánh mắt Vương Sở Khâm di dời từ khóe mắt đỏ hoe sũng nước sang hàng mi đang run rẩy, rồi dừng lại ở nơi thầm kín vẫn chưa kịp khép lại. Nơi ấy như một đóa hoa đang hé nở, là lời mời gọi không thành tiếng, cũng là sự kháng cự yếu ớt nhất.

Anh đột nhiên cúi người, nếm trải sự ngọt ngào nơi tư vị tình ái đã thấm đẫm. Tôn Dĩnh Sa run rẩy theo phản xạ, muốn đẩy cái đầu đang vùi sâu giữa hai chân mình ra, ngón tay vừa chạm vào làn tóc anh đã lại mất sạch sức lực. Vương Sở Khâm say mê nhấm nháp, Sa Sa cả người nhũn ra, khẽ thốt lên một câu yếu ớt:

"Đừng mà..."

Vương Sở Khâm nhận ra phản ứng của cô, anh ngẩng đầu, đưa tay vén lọn tóc ướt dính trên má cô ra sau tai. Anh nhìn sâu vào mắt cô, trầm giọng hỏi:
“Em không thích sao?”

Cô lắc đầu, giọng nói vừa nhẹ vừa loạn:
“Không phải… chỉ là… lạ quá…”

Anh không nói gì thêm, chỉ dùng sự nóng bỏng đã căng cứng đến cực hạn của mình một lần nữa tiến vào cơ thể cô. Chỉ là trong sự lặng yên ấy, anh lại tiến gần hơn, cẩn thận và chậm rãi, như thể đang dò bước vào vùng nước sâu mà anh sợ làm cô hoảng sợ. Tôn Dĩnh Sa bật ra một tiếng thở gấp, các ngón tay vô thức siết lấy ga giường, toàn thân căng lên.

“A... Anh chậm thôi…” 
Giọng cô run run, nửa như van xin, nửa như tự thuyết phục chính mình. Trong sự thẹn thùng lại thoáng chút dung túng và cả sự khẩn khoản không tự chủ. Đôi chân cô theo bản năng khép lại, nhưng điều đó trái lại càng khiến Vương Sở Khâm cảm nhận rõ rệt hơn sự ấm áp và bao bọc đến nghẹt thở, tựa như cô đang sợ hãi nhưng cũng rất đỗi luyến lưu.

Vương Sở Khâm nhướng mày, giọng mang ý cười:
“Chậm à?”

Giọng điệu tuy là trêu chọc nhưng động tác quả thực đã chậm lại. Từng nhịp, từng khoảnh khắc đều rõ ràng đến mức khiến người ta không thể trốn tránh cảm giác đang dâng lên, nóng, sâu, và cố ý để cô cảm nhận thật kỹ sự ma sát nóng bỏng giữa hai cơ thể đang hòa làm một, từng chút, từng chút một.

Trong sự tiết chế ấy, có thứ gì đó còn đáng sợ hơn cả vội vàng: sự chăm chú, sự chiếm giữ đầy kiên nhẫn, và một cảm giác rằng, từ khoảnh khắc này trở đi, họ đã không còn đứng ở hai bờ nữa.

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm thăm thẳm, bóng rèm khẽ lay. Hơi thở của Tôn Dĩnh Sa dần trở nên rối loạn, lồng ngực phập phồng dữ dội, sắc đỏ trên gương mặt không tan, như một đóa hoa sắp tàn mà chưa chịu tàn, nở ra trong u tối với vẻ đẹp mê muội.

“Quá… quá sâu rồi… anh đừng cứ…”
Cô cố gắng nói gì đó, nhưng một làn khoái cảm dữ dội hơn lại dâng lên, cắt ngang lời nói, biến thành một tiếng thở gãy vụn.

Vương Sở Khâm hất tóc ra sau, bàn tay trượt xuống nâng lấy vòng eo và mông cô, nhẹ nhàng đỡ lên, kéo Tôn Dĩnh Sa áp sát hơn vào mình. Vật cứng rắn trong cơ thể cô khẽ xoay động, cọ chạm đúng điểm nhạy cảm nhất, khiến cô run lên bần bật, như bị dòng điện đánh trúng.

“Anh đừng… đừng trêu em nữa…”
Giọng cô gần như là van xin. Cô muốn quay đầu đi, nhưng cằm đã bị anh nhẹ nhàng giữ lại, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt anh sâu thẳm khôn cùng, như muốn nhìn thấu từng chút thẹn thùng xen lẫn khát khao của Tôn Dĩnh Sa.

“Vậy em nói xem...”
Vương Sở Khâm trầm giọng hỏi,
“...muốn anh làm thế nào?”

Anh dừng động tác. Tôn Dĩnh Sa cắn chặt môi, dường như phải gom hết can đảm mới thì thầm được một câu:
“Chỉ… chậm hơn một chút thôi…”
Giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Nơi thầm kín vì nhạy cảm mà khẽ co thắt, quấn quýt lấy anh không rời.

Vương Sở Khâm cuối cùng cũng không trêu cô nữa. Anh cúi xuống hôn lên môi cô, nụ hôn mang theo cả sự gấp gáp lẫn đắm chìm, đầu lưỡi điên cuồng quấn lấy, cướp đoạt không cách nào kìm lại. Động tác lại bắt đầu, mỗi lần đều tiến sâu đến tận cùng, đẩy Tôn Dĩnh Sa lên một đỉnh cao khác, gần như nghẹt thở.

“Đừng siết chặt thế, thả lỏng ra nào…”
Vương Sở Khâm khẽ dỗ dành, giọng anh vương chút ý cười, cũng vương cả vẻ khàn đặc của dục vọng.

Những tiếng rên rỉ của Tôn Dĩnh Sa bị anh chặn lại nơi khóe môi, kẽ răng, vỡ vụn, gấp gáp, không lối thoát. Đôi tay cô vòng chặt lấy cổ Vương Sở Khâm, giống như người sắp chết đuối đang cố bám víu vào khúc gỗ trôi duy nhất, đâu còn tâm trí nào mà “thả lỏng”, cô vốn chẳng thể buông lỏng dù chỉ một phân một ly.

Đóa hoa kiều diễm non mềm ấy dưới sự giày vò mãnh liệt của tình ái đã ướt đẫm mật ngọt như tưới sương đêm, làm cho mỗi một lần va chạm càng thêm mượt mà và nóng bỏng. Khoái cảm như những đợt sóng cuộn trào, đánh tan mọi ý thức, khiến tâm trí cô tan ra thành một màn sương mờ ảo.

Tôn Dĩnh Sa lại một lần nữa bị đẩy lên cao trào, cơ thể theo bản năng căng cứng, đường mật co rút chặt hơn, những tiếng rên khe khẽ tràn ra nơi khóe môi, ngọt ngào như tiếng khóc nức nở, gần như là cầu xin.

Đến cuối cùng, Vương Sở Khâm cũng mất đi sự điềm tĩnh thường ngày, động tác của anh trở nên dồn dập và mãnh liệt. gần như là đẩy vào trọn vẹn rồi rút ra trọn vẹn. Những giọt mồ hôi rịn ra nơi thái dương rơi xuống bờ xương quai xanh và lồng ngực trắng ngần của cô, tan ra thành một vệt ấm nóng. Anh nghiến răng thấp giọng, ôm chặt lấy Tôn Dĩnh Sa, lại một lần nữa dấn sâu đến tận cùng, cuối cùng cả người run lên một cái, giải phóng chính mình, cảm nhận dòng chảy ấm áp lan tỏa trong cơ thể cô.

Trong đêm tối, Vương Sở Khâm nằm phủ lên người cô, hơi thở hai người quấn quýt, vuốt ve qua gò má và hõm cổ của nhau. Gió đêm ngoài cửa sổ khẽ lay động, rèm cửa khẽ rung, ánh đèn lung linh huyền ảo hắt lên chiếc cổ trắng ngần khẽ ngửa ra sau của cô và nhịp thở vẫn còn dồn dập của anh.

Anh cúi đầu, đôi môi áp sát bên tai Tôn Dĩnh Sa, giọng nói mang theo một sự dịu dàng gần như chấp nhất:
“Sa Sa, em vẫn còn có anh.”

Ngay khoảnh khắc lời nói rơi xuống, anh lại cúi xuống hôn cô. Cánh môi chạm khẽ vào hơi thở vẫn còn run rẩy, tựa như chẳng nỡ rời xa, lại tựa như muốn hòa tan tất cả lời định nói vào nụ hôn sâu ấy.

“Anh không thể sống thiếu em, Sa Sa.”

Câu nói ấy như một nhịp trống nện mạnh vào tim Tôn Dĩnh Sa. Ánh trăng nghiêng nghiêng rọi qua khung cửa sổ hé mở, phản chiếu khóe mắt hơi ửng đỏ của cô, trong làn nước mắt ấy ẩn chứa cả sự yếu mềm lẫn vẻ kiên cường. Chút chấp niệm không thể buông bỏ cùng tình thâm cẩn trọng của anh, cũng theo đó mà hiện lên rõ mồn một giữa màn đêm tĩnh lặng này.

______

Tôi phải tự khen mình sau khi chuyển ngữ xong chương này =))). Xin lũi vì đã tự sướng như vậy =))))

Phải nói là từ lâu lắm rồi, mới có cảm giác thành tựu sau khi dịch xong 1 chương H, mà cảm giác này của t từng có chính là ở "Hổ Mùa Thu".

Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>

5 17 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
3 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Giao Huỳnh
2 tháng trước

Quá đỉnh luôn trời ơi kkkkkk ý là nó vừa ngại vừa cuốn á, iu addd

kangie_20898
kangie_20898
2 tháng trước

Nhẹ nhàng mà mật ngọt 😊😊😊 Ad dịch mượt mà thanh thoát quá. Cảm ơn ad

Lần cuối chỉnh sửa 2 tháng trước bởi kangie_20898
Như Huỳnh
2 tháng trước

Hay quá bà. T cũng phải công nhận, H ở Hổ mùa thu cũng đúng đỉnhhh. Bà dịch tuyệt quá

Có thể bạn sẽ thích

[SHATOU|豆浆油条] SỮA ĐẬU NÀNH & QUẨY NÓNG

[SHATOU|一觉醒来师叔变男友] NGỦ MỘT GIẤC, SƯ THÚC THÀNH BẠN TRAI

3
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x