Xuân Lam ôm quần áo của Tôn Dĩnh Sa, đôi gò má đỏ bừng như thiêu như đốt, muốn tránh đi mà chẳng dám, chỉ đành đứng chôn chân ngay cửa đông sương phòng.
Qua khe cửa, một luồng hơi nóng ẩm ướt bị dục niệm hun lên tràn ra, quẩn quanh không tan. Âm thanh bên trong khi nhẹ khi nặng, đứt quãng truyền ra, mềm mại đến mức gần như tan chảy, lại xen lẫn vài phần khiến người ta khó mà nghe cho trọn.
Xuân Lam nghe mà tim đập rối loạn, đầu ngón tay cũng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Cô không dám nghe thêm, chỉ cúi đầu, siết chặt đống y phục trong tay, sợ để người khác nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của mình.
Vương Sở Khâm vốn dĩ không định chạm vào Tôn Dĩnh Sa. Anh chỉ cúi đầu, hôn nhẹ mấy cái, coi như dỗ dành. Nào ngờ cô khẽ ngẩng mặt lên, đầu ngón tay trước tiên dò dẫm chạm vào xương quai xanh anh, rồi men theo cổ trượt lên, cuối cùng vòng qua gáy, chủ động hôn lấy anh.
Cô bắt chước cách anh từng làm, vụng về nhưng rất dùng sức mút lấy đầu lưỡi anh. Giữa môi lưỡi là sự ấm nóng dính quện, lúc tách ra còn kéo theo một sợi bạc mỏng, khiến lòng người rối loạn không yên.
Vương Sở Khâm sững lại một thoáng, chút tự chủ cuối cùng trong mắt anh âm thầm rạn vỡ. Tim anh như bị ai đó nắm chặt, đột ngột co rút. Còn chưa kịp hoàn hồn, cô đã bất ngờ túm lấy vạt áo anh, dùng sức kéo nửa thân người anh vào trong nước.
Mặt nước ấm nóng bắn tung lên, đập vào thành thùng gỗ. Y phục anh bị nước thấm đẫm, dán sát vào người, thấp thoáng hiện ra đường nét rắn rỏi. Cô lại cười, giọng nói vương một chút đắc ý, một chút tinh nghịch. Mái tóc nửa ướt dính vào cổ, trong mắt như thắp lên lửa, đủ để đốt cháy cả vùng hoang vu sâu thẳm tận đáy lòng anh.
Cuối cùng anh vẫn không thể chống đỡ trước dáng vẻ ấy của cô, nũng nịu mà không giả tạo, bướng bỉnh mà không cứng nhắc. Đó là sự phóng túng anh ngầm cho phép, là một loại khiêu khích không thành lời, cũng là xiềng xích ngọt ngào mà số mệnh đã an bài để anh bị cô trói buộc.
Vương Sở Khâm nghiến răng, dứt khoát cởi bỏ y phục đã ướt sũng, bước theo cô vào trong chiếc thùng gỗ không mấy rộng rãi. Tiếng nước lại vang lên hòa cùng nhịp tim, cô dán sát vào anh, làn da hơi ẩm nóng hổi đến kinh người. Anh nén dục niệm, trước tiên đưa tay đỡ lấy vai cô, giúp cô xoay người lại để tránh chạm vào đầu gối vẫn còn hơi sưng đỏ vì bị phạt quỳ.
Ở trong nước, cô như mất đi trọng lượng, mềm nhũn tựa vào ngực anh, cả người nhẹ bẫng đến mức gần như không cảm thấy sức nặng. Bờ vai trắng mịn, phớt một sắc hồng mỏng do hơi nước hun lên. Hơi thở hai người quấn lấy nhau, gần đến mức khiến tim người ta hoảng loạn, giống như một đôi uyên ương bị số phận ngâm trong nước ấm, không biết nên chìm hay nên nổi.
Khi ngón tay của Vương Sở Khâm vừa thăm dò vào trong cơ thể cô, Tôn Dĩnh Sa khẽ run lên một nhịp, mặt nước cũng theo đó mà dao động vài vòng sóng lăn tăn. Làn nước khiến mọi thứ trở nên chậm rãi hơn, cũng trơn trượt hơn. Những đốt ngón tay anh chuyển động vài lần, liền bị hơi nóng và sự ẩm ướt giữ chặt, tựa như có ngàn vạn cánh môi nhỏ không tên đang quấn chặt, không cho anh rút lui.
Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhỏ ra mực. Cuối cùng, anh đỡ lấy hông cô, thắt lưng thúc mạnh một cái, đem sự nóng bỏng đã căng cứng đến phát đau chậm rãi đưa vào trong. Hai người đồng thời bật ra một tiếng rên trầm thấp.
Sự chật hẹp của cô vây khốn anh chặt chẽ, mỗi khi tiến vào một tấc lại có muôn vàn sợi tơ mềm dẻo quấn lấy, đẩy anh vào một loại ngọt ngào đến mức tàn nhẫn. Nơi đáy mắt Vương Sở Khâm hiện lên một tầng tia máu nhẫn nhịn, nhịp thở nơi đầu môi cũng đã loạn nhịp hoàn toàn.
Bỗng nhiên, Tôn Dĩnh Sa ghé sát tai anh, giọng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại nóng đến mức suýt thiêu đốt anh:
“Mẹ bảo… để anh cưới thêm một người thiếp nữa.”
Chỉ vỏn vẹn một câu nói, tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống, nhưng lại chẳng nỡ dập tắt ngọn lửa kia cho sạch sẽ, mà chỉ để lại một tầng nồng cháy âm ỉ như muốn bùng nổ.
Vương Sở Khâm không nói gì, chỉ cúi người ngậm chặt lấy môi cô. Đó không hẳn là một nụ hôn bình thường, mà giống như một sự kiềm chế và cảnh cáo hơn, giữa môi răng ẩn hiện vài phần đau đớn, tựa như cắn, lại tựa như oán trách. Lòng bàn tay anh áp sát bên hông cô, đốt ngón tay siết chặt trên làn da mịn màng, chạm vào vết đỏ tía trên gối cô liền cố ý tránh đi, nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, anh lại mãnh liệt đóng đinh cô lên sự nóng bỏng rực lửa của chính mình.
Nước vẫn còn ấm, nhưng nhiệt độ cơ thể của họ thì nóng bỏng hơn nhiều.
Ban đầu, những nhịp chuyển động của anh vẫn còn chừng mực, như sợ làm cô đau, cũng như đang cố giữ lại cho mình một hơi tàn để tự chủ. Thế nhưng cuối cùng nhịp điệu ấy vẫn hoàn toàn rối loạn, sức lực dồn vào thắt lưng mãnh liệt thúc tới, chỉ một lần siết chặt đã mất đi sự kiểm soát. Mỗi một nhịp tiến vào đều sâu đến mức tưởng như chạm thấu vào tận xương tủy.
Tôn Dĩnh Sa dùng cả hai tay bám chặt lấy thành bồn gỗ để giữ vững cơ thể, nhưng vẫn bị những cú thúc ấy đẩy cho người ngả nghiêng ra phía sau. Mặt nước bị va chạm mạnh bắn lên những tia sóng nhỏ vụn, làn nước ấm nóng thuận theo xương quai xanh trượt xuống, làm ướt đẫm bầu ngực, ướt cả những lọn tóc mai và gương mặt đã bị tình dục nhuộm cho đỏ bừng.
Cô khẽ ngửa đầu, hơi thở mỏng manh, đuôi mắt ửng hồng vương chút dáng vẻ nũng nịu đến tội nghiệp, nhưng trong sự trầm luân ấy vẫn thấp thoáng nét quật cường khó tả.
Tôn Dĩnh Sa rốt cuộc không thể chịu đựng nổi tốc độ như bão tố ấy, nhịp thở đứt quãng, cô dùng chất giọng nhỏ xíu khẩn khoản cầu xin anh:
“Chậm lại một chút… a…”
Gân xanh nơi thái dương Vương Sở Khâm khẽ nổi lên, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì ức chế, hơi thở nóng bỏng tựa nham thạch. Anh quả thực đã chậm lại đôi chút, nhưng vẫn không hề buông tha cho cô. Lòng bàn tay anh không ngừng mơn trớn đôi bầu ngực mềm mại, đầu ngón tay day nhẹ lên nụ hoa hồng nhạt, tay kia lại nâng lấy hông cô, hết lần này đến lần khác nâng lên rồi lại nhấn sâu xuống, không ngừng chiếm lấy cô.
Cuối cùng, cả người cô thắt chặt lại như bị một lực đạo nào đó đột ngột vặn xoắn. Cô thốt lên một tiếng kêu lảnh lót mang theo vài phần tủi thân, khoái cảm mãnh liệt đoạt lấy cô, cuộn trào lên cao, cuốn cả người cô vào cơn run rẩy điên cuồng. Cô chỉ có thể yếu ớt tựa vào vai anh, hàng mi đẫm nước, vẫn còn vương lại những giọt nước nhỏ li ti.
Vương Sở Khâm bấy giờ mới dừng lại, thân thể cứng rắn vẫn còn vùi sâu trong cơ thể cô, cảm nhận rõ rệt từng nhịp co thắt liên tục nơi lối nhỏ như muốn khóa chặt lấy anh không rời. Nước trong thùng dần nguội đi nhưng chẳng thể ngăn nổi hơi nóng hừng hực tỏa ra từ hai cơ thể đang gắn kết. Đầu gối Sa Sa vô tình va phải thành bồn gỗ, cô khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
Vương Sở Khâm nghe thấy, cánh tay siết lại, ôm thật chặt cô vào lòng để tấm lưng mảnh khảnh của cô dán sát vào lồng ngực mình. Môi anh khẽ chạm vào sau gáy cô, để lại một chuỗi nụ hôn ẩm ướt cùng những dấu hôn hồng hào lốm đốm.
Anh trầm giọng lên tiếng:
“Chỉ mình em thôi đã muốn lấy mạng anh rồi, thêm một người nữa… e là đến hồn phách anh cũng chẳng còn.”
Tôn Dĩnh Sa nghiêng đầu, trán vẫn còn ướt nước, trong mắt ánh lên vẻ mệt mỏi mềm mại, nhưng vẫn cố chấp mỉm cười:
“Em thấy thể lực của anh thế này, một mình em là đã quá đủ để vắt kiệt anh rồi... a...”
“Em đừng nói nữa.”
Anh không cho phép cô nói hết câu, giọng điệu vừa trầm xuống vừa đanh lại.
Dư âm lời nói còn chưa dứt, đầu ngón tay anh đã ấn lên nụ hoa thầm kín vừa mới lắng dịu sau cơn triều, chậm rãi nhưng quyết liệt mơn trớn, mang theo một sự kiên nhẫn đến mức tàn nhẫn. Tôn Dĩnh Sa bị trêu chọc đến mức cả người run bắn, gần như muốn co người lại, vội vã đưa tay muốn giữ lấy tay anh, nhưng bàn tay ấy cứng như sắt đúc, chẳng hề lay chuyển.
Anh ghé sát vào vành tai cô, hơi thở vừa lạnh nhạt lại vừa nóng bỏng:
“Nói đi, em có cam lòng để anh cưới một người khác không?”
Sự nóng bỏng rực lửa ấy vẫn đang ngự trị bên trong cơ thể cô, dồn ép đến mức khiến cô bừng bừng hơi nóng; cùng lúc đó, nơi mẫn cảm nhất lại bị xoa nắn không ngừng, đẩy cô từ dư vị vừa tan biến trở lại với những cơn run rẩy sâu hơn, nóng bỏng hơn.
Mặt nước khẽ lay động, hơi thở anh phả bên tai cô, vương chút tàn nhẫn, và cả chút xót xa chẳng nỡ nói ra.
Khóe mắt Tôn Dĩnh Sa vương lệ, giọng nói run rẩy đến vỡ vụn, tựa như một chú chim sẻ nhỏ ướt sũng dưới cơn mưa:
“Nếu anh… a… nếu anh thật sự muốn…”
Mặt nước dập dềnh, hơi thở của anh phả bên tai cô, vương chút tàn nhẫn, và cả chút xót xa chẳng nỡ nói ra.
Câu nói chưa dứt, ánh mắt Vương Sở Khâm đã thực sự trầm hẳn xuống. Bàn tay còn lại của anh vươn tới, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết lên đầu nhũ hoa đang căng cứng của nàng, như muốn ép cho ra một câu trả lời mới thôi.
Tôn Dĩnh Sa bị từng nhịp ép uổng ấy làm cho gần như phát điên, lý trí tựa như bị hơi nước nóng làm tan biến. Thân thể co rút theo bản năng, giữa làn môi tràn ra những tiếng nức nở vương đầy hơi sương:
“Anh Sở Khâm… em… em không chịu nổi nữa…”
Giọng nói của Vương Sở Khâm tựa như mài qua trái tim cô, nhất quyết không buông tha:
“Sa Sa, nói cho rõ ràng nào, hửm? Em có bằng lòng để anh cưới người khác không?”
Dứt lời, thắt lưng anh nâng lên, lại bắt đầu những nhịp thúc đầy mãnh liệt. Lòng bàn tay vẫn siết lấy bầu ngực mềm mại trơn ướt của nàng, các đốt ngón tay ghì chặt khiến nó biến dạng, lực đạo ấy vừa đau vừa tê dại. Tôn Dĩnh Sa cắn chặt môi, nước mắt bị ép cho rơi lã chã, cuối cùng cô cũng sụp đổ mà hét lên, giọng nói vừa mềm vừa loạn, còn mang theo tiếng nấc nghẹn:
“Không… không được… anh chỉ được có một mình em thôi…”
Nói xong, cơ thể cô bỗng chợt thắt lại, tựa như bị đẩy lên đỉnh ngọn sóng rồi lại bị sóng triều cuốn phăng đi. Cô khóc khẽ khàng, nước mắt lăn dài trên má rồi rơi vào làn nước ấm, tan ra thành những mảnh bạc vụn lấp lánh.
Vương Sở Khâm lúc này mới thực sự vừa ý. Anh cúi đầu hôn lên những vệt lệ trên gương mặt cô, hàng mày cũng theo đó mà dịu xuống vài phần, khẽ nói một câu gần như thì thầm:
“Được, anh nghe em.”
Thế nhưng thắt lưng vẫn không ngừng chuyển động, dường như anh chẳng nỡ buông tha cho cô, lực đạo sau lại càng sâu hơn trước. Giọng nói của Tôn Dĩnh Sa từ lâu đã chẳng còn rõ ràng, chỉ còn lại những tiếng thở dốc vỡ vụn hòa cùng tiếng nước xao động vương vấn khắp phòng tắm.
Nước bắn tung toé, hai cơ thể lại càng dán chặt vào nhau hơn, tựa như một nhành dây leo uốn lượn mọc lên từ làn nước ấm, quấn quýt, bao bọc, khăng khít đến mức không kẽ hở, chẳng thể tách rời.
Trong làn hơi nước mịt mù, chỉ thấy đuôi mắt cô đỏ bừng nóng hổi, khóe môi vẫn còn vương vấn ý vị của trận khóc vừa rồi; còn anh thì cúi đầu, như muốn nuốt trọn cô vào trong xương máu. Sự mạnh mẽ của anh và sự mềm mại của cô cứ thế đan xen, ngăn cách mọi giá lạnh của thế gian bên ngoài, chỉ còn lại bản năng gần gũi nguyên thủy nhất.
Cuối cùng, anh cũng buông mình trong sự thỏa mãn. Tôn Dĩnh Sa đã sớm mệt lử, cô tựa vào lòng anh, chìm dần vào giấc ngủ. Hai gò má bị hơi nóng hun lên một tầng hồng nhạt, ấm áp đến nhói lòng, lại vừa mong manh đến nao lòng.
Vương Sở Khâm cúi xuống nhìn cô một cái, đầu ngón tay khẽ lướt qua những sợi tóc còn ướt. Cô nửa mở mắt, giọng nói dính dấp vương đầy vẻ mệt mỏi::
“Anh xấu xa quá…”
Anh không nhịn được mà bật cười khẽ:
“Là anh không tốt.”
Thấy cô quả thực đã kiệt sức, mới xoay người gọi một tiếng:
“Xuân Lam.”
Xuân Lam vội vàng bước vào, cúi gắm mặt, không dám nhìn cảnh tượng trước mắt. Ngón tay cô hơi run rẩy, đang định đưa tay hầu hạ thì Vương Sở Khâm chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
“Để y phục đó, tôi tự làm.”
Xuân Lam sững lại một chút, vội vàng đặt khăn khô và đồ ngủ sang một bên. Nhác thấy Tôn Dĩnh Sa đang nhắm mắt trong lòng anh, dáng vẻ mệt mỏi mà bình yên ấy khiến cô lập tức cúi đầu sâu hơn, khẽ đáp một tiếng "Vâng" rồi lui ra ngoài.
Vương Sở Khâm tự lau khô mình trước, khoác đại y phục rồi cầm khăn quay lại bế cô. Anh nhấc bổng cả người Tôn Dĩnh Sa ra khỏi nước, động tác rất chậm. Cô khẽ mở mắt nhìn anh, giọng nhỏ xíu:
“Xuân Lam đâu rồi?”
“Để anh làm.”
Anh trầm giọng đáp lại, rồi lần lượt lau khô những vệt nước trên má, trên xương quai xanh, qua bờ vai, cánh tay và cuối cùng là cổ chân thanh mảnh. Từng tấc da thịt đều được lau chùi kỹ lưỡng, động tác ấy mang theo sự dịu dàng pha lẫn hối lỗi, tựa như đang cẩn trọng bù đắp cho điều gì đó.
Anh mặc cho cô chiếc áo ngủ thêu họa tiết kim tuyến chìm, bế cô từ đông sương phòng trở về phòng ngủ. Trong vòng tay anh, cô ngủ say đến mức chẳng biết gì, hơi thở nhẹ nhàng và chậm rãi. Trán cô tựa vào xương quai xanh của anh, vương vấn hơi ấm và hương thơm sau khi tắm vẫn chưa tan hết.
Vương Sở Khâm cúi người, nhẹ nhàng đặt Tôn Dĩnh Sa xuống giường, cẩn thận tém lại góc chăn cho cô. Gương mặt cô khi ngủ thật bình lặng, đôi chân mày hơi nhíu lại cũng dần giãn ra theo động tác của anh. Anh nhìn thêm một lúc, đôi mắt thâm trầm u tối, rồi xoay người, bước chân nhẹ đến mức không phát ra tiếng, đi về phía thư phòng.
Trong thư phòng, Phùng Khải có vẻ đã đợi từ lâu. Anh ta báo cáo ngắn gọn công sự trong quân đội, sau cùng hạ thấp giọng:
“Đêm qua, trên đường chuyển từ trại giam đến cục quân pháp, Phương Liên Tang đã bị Tiểu Kha kết liễu bằng một phát súng sau gáy. Máu bắn tung tóe cả một đoạn đường, chết ngay tại chỗ. Có kẻ đã tuồn tin cho tòa soạn, bên ngoài đã truyền tai nhau rầm rộ, các trang nhất đều dùng tiêu đề 'Bị người Nhật giết người diệt khẩu'."
Vương Sở Khâm nghe xong chỉ khẽ gật đầu, một tia lạnh lẽo lướt qua tâm trí. Rất tốt, mọi thứ đều đang đi đúng theo kế hoạch.
Phùng Khải đứng đối diện, thần sắc có chút do dự, tựa như lời nói đã đến đầu môi lại chẳng dám mạo muội thốt ra.
“Nói thẳng đi.”
Giọng Vương Sở Khâm không nặng không nhẹ, nhưng ánh mắt đã lạnh đi vài phần.
Phùng Khải hạ mắt, đáp:
“Dạ… là chuyện liên quan đến nhạc phụ của ngài, Tôn Đạo Hợp.”
Gương mặt Vương Sở Khâm không hề gợn sóng, nhưng đầu ngón tay anh lại chậm rãi mơn trớn chiếc chặn giấy bằng vàng trên bàn. Tựa như vô ý, lại tựa như đang cân nhắc điều gì, ánh đèn trong thư phòng lay động, bầu không khí vì câu nói ấy mà đột nhiên trở nên căng thẳng.
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, anh nhàn nhạt lên tiếng: “Tiếp tục đi.”
Phùng Khải cúi đầu, giọng nói càng thêm khẽ khàng: “Tôn lão gia lại đến sòng bạc, lần này nợ một con số không nhỏ. Lần trước phu nhân đã đem mấy món trang sức đi cầm cố, số bạc đổi được vẫn không đủ để lấp đầy lỗ hổng đó.”
Chân mày Vương Sở Khâm khẽ động, rồi nhanh chóng trầm xuống. Anh hỏi:
“Còn thiếu bao nhiêu?”
“Hai ngàn bạc.” Phùng Khải cúi đầu, căn phòng im ắng đến lạ kỳ. Gió bên ngoài lại thổi tới, cuốn lấy góc rèm, mang theo một làn hơi lạnh mỏng manh tựa như lời thì thầm không nên nghe thấy, khẽ khàng lẩn khuất trong phòng.
Đầu ngón tay Vương Sở Khâm xoay nửa vòng trên chiếc chặn giấy, giọng điệu hờ hững không rõ vui buồn: “Bù vào đi.”
Ngừng một chút, anh dặn thêm: “Cho người trông chừng kỹ vào, đừng để ông ta đến trước mặt phu nhân, cũng đừng làm cô ấy kinh động.”
Phùng Khải đáp một tiếng “Rõ” rồi lui ra ngoài.
Vương Sở Khâm một mình ở lại thư phòng thêm chốc lát mới khẽ thở dài, tiếng thở dài chỉ dành cho riêng mình nghe. Sau đó, anh mới đứng dậy trở về phòng ngủ. Trong phòng vẫn còn thắp một ngọn đèn nhỏ, bóng dáng nhỏ nhắn trên giường đang chìm sâu trong lớp chăn đệm, ngủ rất yên bình.
Anh tiến lại gần, cúi đầu khẽ tựa vào trán Tôn Dĩnh Sa, một cái chạm nhẹ nhàng như một sự thăm dò, rồi mới đưa tay vén góc chăn lên. Anh không vội nằm ngay mà ngồi bên mép giường ngắm nhìn cô một lúc, chắc chắn cô không tỉnh giấc mới chậm rãi nằm xuống, từ phía sau ôm cô vào lòng, cánh tay vòng qua eo, lồng ngực áp sát vào lưng cô.
Thế nhưng chẳng hiểu sao cô vẫn tỉnh giấc. Hàng mi khẽ rung rinh, tựa như bị cái ôm kia đánh thức khỏi giấc nồng. Cô xoay người lại, đôi mắt còn chưa mở hẳn, đôi tay đã vô thức vòng lấy cổ anh, gò má cọ cọ vào người anh, giọng nói vương đầy vẻ ngái ngủ: “Anh đi đâu vậy?”
Vương Sở Khâm sững lại một giây, đáp: “Phùng Khải tới, có chút việc.”
Tôn Dĩnh Sa không đáp lời, chỉ vùi mặt sâu thêm vào lòng anh. Vương Sở Khâm cúi đầu nhìn cô, nhận thấy đôi chân mày cô khẽ nhíu lại, hàng mi vẫn còn vương chút hơi ẩm, rõ ràng là vừa rồi ngủ không được yên giấc.
Anh định đưa tay vuốt ve đôi mắt cô, nhưng tay còn chưa kịp nâng lên, cô đột ngột lên tiếng: “Có phải em...”
Giọng anh cũng dịu đi: “Hửm?”
Sa Sa cắn môi, như thể phải dùng rất nhiều sức lực mới thốt ra được thành lời: “... Quá không hiểu chuyện rồi không?” Giọng điệu ấy khiến trái tim người nghe chợt thắt lại.
Trái tim anh bỗng chốc mềm nhũn, anh khẽ tựa trán mình vào trán cô, ngón tay nắn nhẹ đôi gò má hơi ấm nóng. Vẫn mềm mại như thế, hệt như khi cô còn nhỏ, khiến anh yêu chiều chẳng nỡ buông tay.
“Đừng nghĩ ngợi nữa, ngủ đi.” Anh nói.
Tôn Dĩnh Sa cuối cùng cũng “vâng” một tiếng, âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Đôi tay cô vẫn đặt trên cổ anh, những đốt ngón tay siết nhẹ chẳng nỡ buông rời.
..........
“Phận làm trưởng tử, con phải biết thế nào là hiểu chuyện.”
Câu nói ấy đã đeo bám anh từ thuở còn thơ bé, qua miệng của biết bao nhiêu người. Cha nói, bà nội nói, mẹ thầm thì bên tai, ngay cả ông quản gia già đã hầu hạ trong phủ nhiều năm, mỗi lần dâng trà rót nước cũng không nén nổi tiếng thở dài: “Thiếu gia, cậu phải biết điều đi thôi.”
Mấy chữ ấy đè nặng trên đầu anh như một ấn triện bằng đồng trĩu nặng, áp chế anh từ nhỏ đến lớn, không một ai cho phép anh được quên đi.
Vương Sở Khâm là trưởng tử nhà họ Vương, sinh ra trong một thế gia quân phiệt, ngay từ lúc biết đi đã bị gửi gắm bao kỳ vọng. Sống lưng phải thẳng, đôi đũa phải cầm cho ngay, lời nói không được lấp lửng, ánh mắt chẳng thể khinh suất, càng không được phép hèn nhát. Đứa trẻ nhà khác có thể lăn lộn ăn vạ, nhưng anh thì không. Tóm lại một câu, nhà họ Vương không nuôi dưỡng nên một người con trưởng vô dụng.
Năm mười hai tuổi, rốt cuộc anh cũng trốn học một lần, cùng vài người bạn cùng khóa lén lút lẻn vào quán Tụ Hân, chỉ để nhìn thử xem người phụ nữ phương Tây khiêu vũ trông như thế nào. Lúc bấy giờ, tim anh đập nhanh đến lạ, vành tai nóng bừng, máu chảy râm ran nơi thái dương như thể mình vừa gây ra một chuyện gì đó tày đình lắm.
Thế nhưng ánh đèn bên trong tối mịt, khói thuốc nồng nặc, người phụ nữ kia uốn lượn lả lướt, xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi. Anh chỉ cảm thấy khoang mũi tràn ngập mùi phấn sáp dính dấp nồng nặc, đầu óc mụ mị đi, nhưng trái tim vẫn cứ đập loạn nhịp, khiến lòng người không khỏi bồn chồn không yên.
Trớ trêu thay, chính lần đó anh bị phó quan của cha bắt quả tang ngay tại trận. Người kia chẳng nói chẳng rằng, chỉ tiến lên một bước, túm chặt lấy cổ áo anh. Lực đạo mạnh đến mức khiến sau gáy anh tê dại, anh còn chưa kịp mở lời thanh minh đã bị áp giải một mạch về lại Vương gia.
Nơi đại sảnh, Vương Túc Đường đứng quay lưng về phía anh, mãi lâu sau mới xoay người lại. Trong ánh mắt ấy đầu tiên là sự lạnh lẽo, rồi sau đó là nỗi thất vọng tràn trề.
“Nói đi, con còn nhớ mình mang họ gì không?”
Cổ họng Vương Sở Khâm nghẹn đắng như bị ai thắt chặt, chỉ thốt ra được hai chữ: “Con nhớ.”
“Vậy thì quỳ cho ngay ngắn.” Giọng của cha không cao, nhưng mang theo một sức nặng ép người đến nghẹt thở.
Chiếc roi da vụt xuống mang theo tiếng gió rít, quất mạnh lên bả vai còn chưa nảy nở hết của cậu thiếu niên. Anh run bắn cả người vì đau, răng cắn chặt đến mức răng hàm cũng cảm thấy ê buốt. Những lằn roi đỏ tía kéo dài từ vai xuống tận thắt lưng, bỏng rát như lửa đốt, đau đến mức tầm mắt anh có đôi chút tối sầm lại.
Sau trận đòn, anh bước ra ngoài trong vô định. Đi ngang qua những chiếc đèn lồng giấy bóng dầu nơi góc phố, đi qua cả con hẻm nhỏ lát gạch vụn. Gió đêm vương chút se lạnh, mồ hôi trên trán anh vẫn không ngừng rịn ra, vết thương trên lưng đau thấu tận xương tủy.
Anh dừng lại trước cửa một tiệm nhỏ đang khép hờ nửa cánh cửa gỗ, dứt khoát ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu gối, trán tì lên cánh tay, trông chẳng khác nào một chú chó nhỏ vừa bị thương.
Sau lưng có người đi qua, có tiếng trẻ con đùa nghịch, cũng có tiếng người xì xào bàn tán, nhưng anh chẳng muốn bận tâm, chỉ muốn được yên tĩnh một lát.
Đau cũng được, phiền cũng chẳng sao, anh đều không thốt ra được thành lời. Trong đầu chỉ thấy nóng hừng hực và căng tức, giống như có một luồng uất nghẹn bị dồn nén mà chẳng có nơi nào để giải tỏa. Lần đầu trốn học đã bị tóm sống. Điệu nhảy kia chẳng có gì hay ho, ánh đèn thì loang loáng làm hoa cả mắt, mùi nước hoa lại nồng nặc đến chết người, đổi lại là một trận đòn đau đớn, thật chẳng đáng chút nào.
Đang mải mê suy nghĩ, bỗng nhiên trước mắt hiện ra một khuôn mặt tròn trịa, nhỏ nhắn và trắng trẻo, hệt như một quả trứng gà vừa mới bóc vỏ. Cô bé ấy mặc một chiếc sườn xám nhỏ màu xanh hồ thủy, cổ áo và ống tay đều viền trắng tinh khôi, đính những hạt châu nhỏ xíu, trên vạt áo còn đeo một chiếc khóa bạc nhỏ nhắn.
Cô bé cũng ngồi thụp xuống, nghiêng đầu sang một bên chỉ để nhìn rõ khuôn mặt anh. Vương Sở Khâm sững sờ trong giây lát, theo bản năng ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của cô.
Đôi mắt ấy tròn xoe, trong veo như muốn nhỏ ra nước, hàng mi tựa hồ vương chút sương đêm, lấp lánh những tia sáng li ti. Dáng vẻ đáng yêu kia xem chừng cũng trạc tuổi Vương Tiểu Vân.
Vương Sở Khâm lạnh mặt quay đi, anh chẳng muốn để một người lạ trông thấy vẻ chật vật và đau đớn trên gương mặt mình, càng không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt một cô nhóc tì. Anh khẽ cử động, định bụng đứng dậy, nhưng vết thương trên lưng đau đến xé lòng, vừa mới phát lực đã phải hít vào một ngụm khí lạnh vì đau đớn.
Cô bé chớp chớp mắt, lại nhích về phía trước một chút, tà váy quệt lên phiến đá xanh. Cô chậm rãi chìa tay ra trước mặt anh, lòng bàn tay mở rộng. Bên trong là một viên kẹo, giấy gói thắt chặt mang sắc đỏ ấm áp, thấp thoáng tỏa ra chút vị ngọt thanh tao.
“Anh ơi, cái này cho anh.” Giọng nói của cô bé mềm mại như kẹo bông, lại bồi thêm một câu: “Cái này ngọt lắm đó.”
Vương Sở Khâm không đưa tay ra nhận, chỉ mím môi, đưa mắt nhìn sang hướng khác mà chẳng thốt một lời. Thế nhưng, nơi góc mắt khi anh quay đi vẫn thấp thoáng thấy bàn tay nhỏ bé trắng ngần đang nâng niu viên kẹo ấy.
Thấy anh không nhận, trong đôi mắt cô bé lướt qua một tia sốt ruột nho nhỏ, lại thấp giọng dỗ dành: “Kẹo này ngon lắm ạ.”
“Tôi không...” Anh vừa thốt ra được hai chữ đã bị cô cắt ngang.
Chẳng đợi anh kịp phản ứng, cô bé dứt khoát nắm lấy tay anh, ấn viên kẹo vào lòng bàn tay anh. Những ngón tay cô ngắn ngủn, dùng sức nhét viên kẹo vào như thể muốn đem cả chút hơi ấm rực rỡ này trao hết cho anh.
Bản thân cô bé cũng từ trong túi móc ra một viên kẹo khác, xé vỏ rồi bỏ vào miệng, chậm rãi nhấm nháp. Giọng nói vương chút vị ngọt ngào nũng nịu:
“Em không lừa anh đâu, anh ăn đi.”
Vương Sở Khâm nhìn viên kẹo trong tay, chết lặng hồi lâu không nhúc nhích. Anh ngước mắt nhìn cô, hỏi:
“Tại sao em lại cho anh?”
Cô bé ngậm kẹo, chớp chớp đôi mắt, nụ cười rạng rỡ như chẳng biết sợ hãi điều chi trên đời:
“Bởi vì trông anh có vẻ đang đau lắm ạ.”
Ngày hôm sau tan học, Vương Sở Khâm vẫn ngồi trên chiếc xe kéo như thường lệ, vật vờ đi qua con phố ấy. Những vệt nước mưa trên đường đá đã khô đi một nửa, để lại những vết sẫm màu loang lổ. Anh lại thấy gian hàng đó, sau lớp kính trưng bày là vài sấp vải nỉ nhập khẩu vắt hờ hững, bên cạnh đặt mấy món đồ sứ trang trí nhỏ nhắn, thanh tao mà mịn màng, tỏa ra ánh sáng trầm mặc dưới lớp thủy tinh.
Lại vài ngày trôi qua, anh tình cờ bắt gặp cô bé ấy lần nữa. Hôm nay cô đang dắt tay một phu nhân trang nhã, tóc búi gọn gàng, y phục mang sắc thái nhã nhặn, mỗi cử chỉ đều toát lên phong thái của một gia đình nề nếp. Phu nhân đi vào trong tiệm, cô bé ở lại ngoài cửa, trên người diện một chiếc sườn xám nhỏ màu vàng nhạt, càng tôn lên làn da trắng nõn nà.
Chẳng hiểu vì sao, Vương Sở Khâm lại bảo phu xe dừng lại. Anh nhảy xuống xe kéo, bước chân có phần vội vã tiến về phía cô. Cô bé ban đầu thoáng ngẩn ngơ, rồi sau đó đôi lông mày cong lên, cười rạng rỡ như mầm non vươn lên sau cơn mưa bóng mây, cất tiếng gọi ngọt ngào: "Anh ơi!"
Vương Sở Khâm cúi người nhìn cô: "Em đang chơi gì thế?"
Sa Sa ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, tay giơ một chiếc chong chóng bằng giấy màu, ánh mắt lấp lánh, vừa nghiêm túc vừa có chút đắc ý nói:
"Cha cho em đấy, anh xem này, gió thổi là nó quay, đẹp lắm."
Những cánh chong chóng giấy bắt đầu xoay tròn, màu sắc loang ra thành từng vòng, như được ánh mặt trời thắp sáng. Vương Sở Khâm nhìn gương mặt cô, bỗng chốc cảm thấy cô thật giống chiếc bánh bao mà dì Lâm dưới bếp vẫn hay hấp, vừa tròn vừa trắng, chỉ là không biết bên trong là nhân ngọt hay nhân mặn. Ma xui quỷ khiến thế nào, anh đưa tay véo nhẹ một cái, cảm giác chạm vào đầu ngón tay là một sự mềm mại vượt xa cả trí tưởng tượng.
"Sao em lại ở đây?" Anh hỏi.
"Cửa tiệm này là do cha em mở mà." Cô bé đáp lời dứt khoát, bị anh véo má cũng không hề giận dỗi, chỉ chớp chớp đôi mắt.
Vương Sở Khâm "ồ" một tiếng, thu tay về, không hỏi thêm gì nữa. Tiếng rao của những người bán hàng rong bên đường vang lên không ngớt, đằng xa còn có người gõ chiêng bán thuốc. Anh dứt khoát ngồi xổm bên cạnh cô, khuỷu tay tì lên đầu gối, cúi đầu lắng nghe cô kể những chuyện vụn vặt.
Mỗi tiếng "anh ơi" cô thốt ra đều ngọt lịm như mật, lại vương chút thanh âm trong trẻo của trẻ thơ. Cô kể hôm nay đã thuộc được bao nhiêu trang sách, được khen ngợi ra sao, rồi kể về chiếc túi thơm mẹ khâu vẫn còn vương hương hoa sen, tiếp đó là những chuyện kỳ lạ trong giấc mơ đêm qua, mơ thấy chú chó nhỏ biết bay, lại có người bán kẹo hồ lô dưới đáy ao... Những câu chuyện cứ thế trôi đi vô định, tựa như cơn gió tháng Sáu, khẽ chuyển mình một cái đã bay xa tít tắp.
Bất chợt, Sa Sa nghiêng đầu hỏi: "Hôm nay anh đã đi những đâu rồi?"
Vương Sở Khâm sững lại trước câu hỏi, rồi khẽ cười trầm thấp. Anh bắt đầu kể cho cô nghe về những chuyện ở trường, về việc thầy giáo lại quên tên một ai đó khi lên lớp, về việc anh lén vẽ một hình nhân nhỏ lên góc sách của bạn cùng bàn, nét vẽ vừa xấu vừa xiêu vẹo mà lại khiến cả đám cười nghiêng ngả.
Anh lại nhắc đến cây hòe già bên cạnh sân tập, khi gió thổi qua, hoa vàng rụng đầy vai, sắc vàng có chút tầm thường nhưng cũng thật náo nhiệt. Càng nói anh càng say sưa, giọng điệu toát lên sự nhẹ nhõm và tự tại hiếm hoi của một thiếu niên. Chẳng biết tự bao giờ, lời nói bỗng trở nên nhiều hơn hẳn.
Cô bé nghe một cách say mê, chốc chốc lại ngước nhìn anh, đôi mắt đen trắng rõ ràng, ẩn hiện sự tò mò ngây ngô. Cô hết hỏi cái này đến hỏi cái kia, vậy mà Vương Sở Khâm không hề thấy phiền lòng, ngược lại còn cảm thấy nỗi u uất trong lòng như bị gió thổi bay đi quá nửa, chuyện gì cũng muốn kể cho cô nghe.
Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, phu xe chạy lạch bạch tới, hơi thở còn chưa kịp ổn định, mồ hôi rịn trên thái dương, hạ thấp giọng thưa:
"Thiếu gia, nếu không về ngay, phu nhân và lão gia sẽ lo lắng lắm đấy ạ."
Vương Sở Khâm tựa như bị ai đó khẽ đẩy một cái mới bừng tỉnh. Anh đứng thẳng lưng, nhìn cô bé vẫn còn đang ngồi xổm bên cạnh, khóe môi khẽ cử động, thoáng hiện vẻ lưu luyến chẳng nỡ rời đi.
Anh "ừ" một tiếng, gật đầu với cô bé, giọng nói cũng dịu xuống: "Anh đi đây."
Cô như sực nhớ ra điều gì, vội vàng từ trong túi áo móc ra một viên kẹo. Giấy gói có chút nhăn nhúm, những góc cạnh màu xanh nhạt bị vò đến mức hơi bạc màu, trông là biết đã cất giữ không chỉ một ngày. Cô cẩn thận đặt viên kẹo vào lòng bàn tay anh, ngước nhìn, giọng nói nhẹ nhàng:
"Anh ơi, cho anh ăn kẹo này."
Vương Sở Khâm cúi đầu nhìn viên kẹo, lần này anh không từ chối nữa, mà ngay trước mặt cô, anh bóc lớp giấy gói, bỏ viên kẹo vào miệng. Vị ngọt lịm trào dâng, tan chảy nơi đầu lưỡi. Anh nói:
"Được, lần sau anh cũng sẽ mang kẹo cho em."
Những ngày sau đó, nếu tan học mà thấy xe kéo vật vờ đi qua, anh sẽ dứt khoát nhảy xuống, hoặc đơn giản là tự mình rảo bước dọc theo con phố để đến gặp cô. Cô sẽ ngồi trước cửa tiệm ấy, bên cạnh là chiếc ghế đẩu nhỏ đã cũ mòn nhưng sạch bóng. Thấy anh đến, đôi mắt cô sẽ cong lên như vầng trăng khuyết, nụ cười rạng rỡ như chẳng thể giấu giếm được niềm vui.
Anh cũng bắt đầu nhớ mang theo thứ gì đó cho cô, khi thì miếng kẹo lạc, lúc thì chiếc bánh vừng, hay là nửa cây kẹo táo. Mỗi khi nhận lấy, cô đều vô cùng cẩn thận, vui mừng đến mức múa tay múa chân, vừa ăn vừa nhìn anh.
Có đôi khi họ chỉ ngồi lặng yên như thế, cô ở bên cạnh anh chậm rãi nhấm nháp viên kẹo, vị ngọt tan ra nơi khóe môi. Vương Sở Khâm cảm thấy một sự tự tại hiếm có, dường như những tâm sự thường ngày đè nặng trên vai cũng có thể tùy ý trút bỏ hết tại nơi đây.
Anh kể về tính tình nóng nảy khó lường của cha, kể về những nhát thước kẻ đau điếng của thầy giáo ở trường, kể về việc mẹ cứ ép anh uống những thang thuốc bổ đắng ngắt đến tê đầu lưỡi chỉ để anh cao lớn khỏe mạnh hơn. Những tâm sự thầm kín chưa bao giờ dám thổ lộ cùng ai, chẳng hiểu sao khi đứng trước mặt cô, anh lại có thể nói ra hết thảy, nói xong cũng không thấy hổ thẹn, chỉ cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Có một lần, anh nhìn cô, chợt nhớ ra một chuyện. Nghĩ lại cũng thật nực cười, đến tận bây giờ anh vẫn chưa biết tên cô là gì, liền hỏi: "Em tên là gì?"
Cô bé vừa mới há miệng định trả lời, bỗng nhiên từ trong tiệm có tiếng ai đó gọi vọng ra: "Sa Sa."
Cô bé theo bản năng đáp lại một tiếng "Dạ", rồi quay người lại mỉm cười với anh, dịu dàng nói: "Em tên là Sa Sa."
Cái tên ấy rơi vào tai anh, tựa như rơi vào nơi mềm yếu nhất trong tim, cứ thế mà tan chảy ra.
Về sau, cả gia đình Vương Sở Khâm có một chuyến đi xa. Sau khi trở về, cha anh đột ngột quyết định gửi anh đến trường dòng ở Bắc Bình. Ông phát hiện anh thường xuyên lui tới căn tiệm nhỏ kia, liền hạ lệnh cho gia nhân canh giữ nghiêm ngặt, bảo rằng đó là "kiểu la cà vô phép tắc".
Đêm trước ngày khởi hành, anh đã leo cửa sổ trốn ra ngoài. Gấu áo bị bậu cửa móc rách một mảng nhưng anh chẳng hề bận tâm, chỉ biết mải miết chạy. Chàng thiếu niên chạy đến mức mồ hôi đầm đìa, trong lòng chỉ canh cánh một tâm niệm duy nhất: được gặp lại cô thêm một lần nữa.
Đầu phố vẫn là con phố ấy, trên con đường lát đá xanh cũ kỹ đến xỉn màu, anh thận trọng bước đến trước cửa tiệm "Tạp hóa nhà họ Tôn". Thế nhưng, cánh cửa gỗ kia đã khóa chặt, ổ khóa hoen gỉ tối tăm, trên cánh cửa cũng đã phủ một lớp bụi mỏng.
Anh đứng thẫn thờ ở đó, hồi lâu không nhúc nhích, trong lòng vẫn không cam chịu mà tự nhủ: Có lẽ chỉ là vì muộn quá rồi, cô ấy đương nhiên không ở tiệm, chắc chắn đã về nhà từ lâu.
Nhưng anh vẫn cứ đứng đó, nhìn đăm đăm ra góc phố, như thể đang trông chờ một bóng dáng nhỏ bé đột nhiên chạy ra, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên gọi anh một tiếng "Anh ơi". Thế nhưng, chỉ có một cơn gió thổi qua, cuốn theo vài mảnh giấy vụn và lá khô, chẳng để lại bất cứ điều gì.
Trở về nhà, anh lại chịu thêm một trận đòn đau. Nằm trong phòng, anh chỉ thấy lồng ngực bí bách đến nghẹt thở. Anh mở chiếc hộp sắt cũ nơi góc bàn ra, bên trong đặt toàn bộ số kẹo mà cô đã tặng. Những lớp giấy gói đủ màu sắc, nhăn nhúm cả lại, nhưng dường như vẫn còn vương vấn vị ngọt năm nào.
Rốt cuộc vẫn phải rời đi, đến mặt cuối cùng cũng chẳng thể gặp lại. Khi ấy còn quá nhỏ, chưa hiểu hết sức nặng của hai chữ biệt ly, anh thậm chí còn chưa một lần gọi tên cô, càng chưa kịp nói cho cô biết, tên thật của anh là gì.
Nhiều năm sau đó, anh mới có dịp trở lại thành phố này. Chiếc hộp sắt ấy đã sớm bị người trong nhà vứt bỏ từ lâu, chỉ còn lại trong ký ức một cái tên mờ ảo mà ấm áp, tựa như viên kẹo tan vào đáy tim, chẳng bao giờ thốt ra được thành lời nữa.
"Anh trai, đây là bạn thân nhất của em, Tôn Dĩnh Sa, cứ gọi cậu ấy là Sa Sa là được ạ." Vương Tiểu Vân mỉm cười dẫn người đến trước mặt anh, giọng điệu vẫn mang nét nhảy nhót và tự hào của một thiếu nữ.
Cô bé nhỏ năm xưa từng đưa kẹo cho anh, cứ thế hiện ra ngay trước mắt.
"Tôi là anh trai của Tiểu Vân, Vương Sở Khâm."
Giọng anh không cao, nhưng mỗi chữ thốt ra đều rành mạch rõ ràng, như thể cố tình để cô nghe thấy. Lần này, cuối cùng anh cũng đã có thể cho cô biết tên của chính mình.
________
Hóa ra iu từ bé rồi chứ ko phải cưới xong mới iu nha =))
Nghiệp quật tôi chê con hàng Gặp Rồi dài, mở cái word ra thấy 20 trang muốn cất mẹ vào luôn =))))
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…






quào :3 hoá ra là anh iu em từ thuở bé xíu :3 cưng quá hihi ngọt tiếp cho tui huhu
Vừa đọc vừa thấy thanh cuộn còn dài bất giác thương bạn dã man 😆😆😆
Đọc đã quá, cảm ơn ad
Hồi trước cứ nghĩ là nhất kiến chung tình, hoá ra là yêu em từ bé
Dễ thương, ngọt ngào, ấm áp, đừng sóng gió gì hết 🙏🙏🙏