Hồi kịch khép lại, hai người vẫn còn chưa dứt dư vị. Họ thong thả bước đi, thỉnh thoảng khe khẽ ngân nga vài câu hát vừa rồi, tiếng nhỏ vụn, như lời thì thầm trong mộng. Ngân nga mãi, rồi cả hai bất giác bật cười, nụ cười nhẹ tênh, hơi men say phảng phất, say trong từng khúc từ, cũng say trong khoảng khuê trung đã lâu không chạm lại.
Vương Tiểu Vân khẽ thở dài, nói:
“Chẳng trách vở này lại thịnh đến vậy. Rốt cuộc vẫn là người hữu tình nên duyên, nắm tay nhau đi xa bay cao, coi như một kết cục trọn vẹn.”
Tôn Dĩnh Sa nghe vậy, chỉ mỉm cười nhạt, ánh mắt khẽ rũ xuống:
“Quả là rất đẹp. Chỉ tiếc… đẹp quá, mộng quá, chẳng mấy giống chuyện đời thực.”
Vương Tiểu Vân nhìn cô, trong giọng mang theo mấy phần nũng nịu không phục:
“Nhưng mình lại thích kết cục như thế. Hai người yêu nhau, dẫu quanh co đến đâu, cuối cùng vẫn có thể đi về một chỗ.”
Tôn Dĩnh Sa mím môi. Muốn nói lại thôi, lời đã chạm đầu lưỡi, rốt cuộc vẫn nuốt xuống.
Xe đã sớm chờ sẵn. Hai người đứng trước rạp hát một lát, bốn mắt nhìn nhau, lông mày cong cong, trong khoảnh khắc như quay về những năm tháng cũ khi còn chưa xuất giá, còn cùng nhau tô hoa điền, chia bánh ngọt.
Khi ấy, cứ dăm ba bữa lại rủ nhau nghe hát, dạo vườn, lén ăn quà ngọt, vô lo vô nghĩ. Những tâm sự con gái nhỏ được đem ra nói, nói đến đỏ tai, rồi lại cười đến không giữ kẽ.
Sau này mỗi người một bến, cuộc sống như tấm bình phong gấp lại, mở ra cũng chẳng còn dáng vẻ hoa niên thuở trước.
Rồi lại có một lần, tan hát đi ra, vừa hay gặp mấy kẻ công tử dầu mỡ chặn đường. Đêm hôm ấy đục ngầu một màu tối, nếu không có Vương Sở Khâm kịp thời xuất hiện, hậu quả ra sao, e là khó lường.
Từ đó, sự náo nhiệt của rạp hát trong lòng hai người đều phủ thêm một tầng e dè rất mỏng. Lần này chịu quay lại, cũng chỉ vì Vương Tiểu Vân xưa nay tính tình cứng cỏi, không muốn vì mang thai mà bị coi như chim lồng cá chậu.
“Còn muốn đi dạo đâu nữa không?” Tôn Dĩnh Sa hỏi.
Vương Tiểu Vân xoa xoa lưng, vẻ mệt mỏi hiện rõ:
“Thôi vậy. Bụng vừa lớn là mình đã buồn ngủ, đến thở cũng phải chọn tư thế.”
“Vậy thì đừng cố nữa, về nghỉ đi.”
“Vài hôm nữa mình đến Tễ Viên tìm cậu.” Vương Tiểu Vân ngoái đầu lại nói, khóe mắt vẫn còn vương ý cười.
“Bụng to thế mà còn chạy khắp nơi, người ngoài lại tưởng mình ngược đãi cậu.”
Vương Tiểu Vân cười cười, trông thật sự đã thấm mệt, vẫy tay một cái rồi lên xe trước.
Tôn Dĩnh Sa đứng nhìn xe nàng đi xa, lúc này mới quay người lên xe của mình, bước chân chậm rãi.
Bên đường chợt vang lên tiếng rao kẹo hồ lô, lảnh lót vụn vặt. Cô chợt nhớ tới đêm ấy, sau khi gặp đám kẻ xấu, trong xe tay hai người vẫn còn lạnh buốt.
Khi đó, Vương Sở Khâm đưa cô về đến cổng nhà, ánh đèn chập chờn, anh đưa tay chỉnh lại chiếc khăn lụa nơi cổ cô.
“Sa Sa…”
Anh gọi tên cô.
Rồi anh đã nói gì?
Cô chỉ nhớ, ngay giây sau đó, nơi chân trời bỗng nổ tung một chùm pháo hoa. Ánh sáng lóe lên trong khoảnh khắc, soi rõ gương mặt anh, đường nét sắc sảo như vẽ rồi lại vụt tắt, tiếng nói cũng bị nuốt chửng trong ánh lửa.
Cô không nghe rõ câu nói ấy.
Vậy mà lúc này, hình ảnh đó lại bất ngờ hiện lên trong tâm trí, như viên ngọc trầm dưới nước quá lâu, cuối cùng nổi lên mặt nước, ánh lên một vầng sáng dịu dàng.
—
Lần gặp thứ hai.
Hoàng hôn tháng Ba, hơi xuân còn lạnh. Gió thổi qua vẫn mang theo chút se sắt. Rạp hát vừa tan, trước cửa người người ồn ào, hàng rong lớn tiếng rao kẹo hồ lô, bánh quế hoa, náo nhiệt xen lẫn chút trống trải của buổi chiều tàn.
Tôn Dĩnh Sa cùng Vương Tiểu Vân theo dòng người chậm rãi bước ra, trước sau một nhịp. Vương Tiểu Vân vấn đôi búi tròn xinh xắn, làm nổi bật hàng mày ánh mắt lanh lợi. Tôn Dĩnh Sa thì tết hai bím tóc nhỏ, đuôi bím buộc chỉ nhung đỏ sẫm, khi bước đi khẽ khàng lay động.
Cổ cô quàng một chiếc khăn lụa trắng nhã nhặn, chất vải mỏng mềm, càng tôn làn da trắng như sứ. Đúng lúc này gió nổi lên, mép khăn khẽ bay. Vương Tiểu Vân trông thấy, vội đưa tay chỉnh lại giúp cô, đầu ngón tay còn khẽ vỗ hai cái bên cổ.
“Sa Sa nhà ta thật xinh.”
Nói rồi dường như vẫn chưa thỏa, cô lại đưa tay véo nhẹ má Tôn Dĩnh Sa, động tác mang theo mấy phần thân mật trẻ con.
Tôn Dĩnh Sa bị véo đến nghiêng đầu, rồi bật cười. Nụ cười ấy có chút bất lực. Hai cô gái cứ thế tay trong tay đi về phía trước, tà váy lay nhẹ, như dư âm của khúc hát còn chưa tan.
Vương Tiểu Vân miệng vẫn thao thao bàn về vai kép hát trong tuồng vừa rồi, giọng nói giấu không được vẻ say mê rất con gái. Nhưng ánh mắt lại bị những xâu kẹo hồ lô ven đường hút mất, cổ họng vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
Nói cho cùng vẫn là trẻ con. Hai người liếc nhìn nhau một cái, liền cười rồi tiến lại, mỗi người mua một xâu. Lớp đường bọc quả sơn tra, dưới ánh đèn ánh lên vẻ ướt át. Vương Tiểu Vân cắn trước một miếng, chua đến nheo cả mắt, vậy mà vẫn không nhịn được cười.
Ngọn đèn đường nơi đầu ngõ chớp tắt mấy lượt, ánh sáng đứt quãng. Chưa đi được bao xa, họ đã đụng mặt một tốp đàn ông say rượu chưa tỉnh hẳn, mặt mày bóng nhẫy, bước chân lảo đảo. Gã đi đầu vừa trông thấy hai người, ánh mắt liền sáng lên, nụ cười nhờn nhợt mang theo mùi bùn đất mục nát.
Gió đêm phả lạnh, lẫn trong đó là thứ khí tức nguy hiểm khó gọi tên. Đầu ngón tay Tôn Dĩnh Sa còn dính lớp đường kẹo, khẽ siết lại, nhẹ nhàng kéo tay áo Vương Tiểu Vân. Hai người bất giác chậm bước, như hai chiếc lá mỏng bị gió cuốn, vừa đi vừa dò xét, do dự có nên quay đầu tránh đi hay không.
Một kẻ trong bọn lảo đảo bước tới, chắn ngay trước mặt. Mùi rượu pha với mùi thuốc lào nồng nặc, ánh mắt đầy sự săm soi xấu xa:
“Ồ, tiểu thư nhà ai thế này? Xinh xắn quá. Đi theo bọn ông đây uống chén trà nào?”
Câu nói còn chưa dứt, bàn tay với móng tay ám khói thuốc đã chậm rãi vươn tới.
Vương Tiểu Vân lập tức sợ hãi, cả người nép sau lưng Tôn Dĩnh Sa, que kẹo hồ lô suýt chọc trúng. Tôn Dĩnh Sa không kịp nghĩ nhiều, ném kẹo đi, nắm chặt tay Tiểu Vân:
“Đi!”
Hai người rẽ vội vào con hẻm bên cạnh, gót giày gõ loạn trên nền đá xanh, âm thanh rối rắm như tiếng trống dồn. Đám đàn ông thấy họ chạy gấp, cười càng thêm hả hê, vừa đuổi vừa hô:
“Chạy đi! Càng chạy ông đây càng muốn bắt!”
Vương Tiểu Vân hoảng loạn, trượt chân, đầu gối đập mạnh xuống đất, kêu lên một tiếng đau đớn, nước mắt lập tức trào ra.
Một gã mắt nhanh tay lẹ đang định kéo tay cô, chưa kịp chạm tới thì chiếc túi nhỏ của Tôn Dĩnh Sa đã ném thẳng vào người hắn. Túi nhẹ, chẳng làm đau ai, nhưng cú ném dứt khoát, chẳng khác nào cái tát giáng thẳng vào mặt.
Cô kéo Vương Tiểu Vân đứng dậy, chắn trước người, nghiến răng, từng chữ rõ ràng:
“Tránh ra.”
Giọng cô không lớn, nhưng trong veo như sứ vỡ, chói tai. Đám kia sững lại một thoáng, rồi bật cười ngông cuồng hơn.
“Ô kìa, còn có tính khí nữa.” Một kẻ chửi thề, tiến lên túm lấy cánh tay Tôn Dĩnh Sa.
Cô vùng vẫy dữ dội, giọng lạnh lẽo, quyết liệt:
“Buông tôi ra!”
“Buông cô ấy ra!”
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ trong bóng đêm, như tiếng chuông gõ mạnh, lạnh lùng cắt ngang mọi ồn ào.
Mấy người quay đầu, chỉ thấy cách đó không xa là một thanh niên mặc âu phục, đứng thẳng người. Đèn đường chiếu từ phía sau, gương mặt khuất trong bóng tối, chỉ thấy đường nét cứng rắn, ánh mắt lạnh lẽo đến mức không dám nhìn thẳng.
“Mày là ai? Anh hùng cứu mỹ nhân à?” Gã kia gằn giọng, nhưng trong mắt đã lộ vẻ chột dạ.
Vương Sở Khâm sải bước tới, không nói một lời. Anh nhấc chân đá thẳng vào khớp gối đối phương. Gã kia chưa kịp kêu, đã “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống. Ngay sau đó, anh xoay người, một quyền giáng vào bụng kẻ khác, gọn gàng, dứt khoát.
Mấy tên kia vốn chỉ dựa vào đông người, lúc này thấy đối phương ánh mắt sắc lạnh, động tác tàn nhẫn, liếc nhìn nhau vài cái, lầm bầm chửi mấy câu rồi rút lui trong chật vật.
Trong con hẻm chỉ còn lại sự hỗn độn và bụi mờ chưa tan.
Tôn Dĩnh Sa vẫn đỡ Vương Tiểu Vân, sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở chưa đều. Vương Sở Khâm quay đầu nhìn cô một cái, vẻ lạnh lẽo nơi chân mày dịu đi đôi chút, nhuốm lên một tầng ấm áp, như tuyết rơi trên than hồng, chưa kịp tan, đã âm thầm tỏa nhiệt.
“Các em không sao chứ?”
Tôn Dĩnh Sa ngẩng lên nhìn anh, trong ánh mắt nhất thời khó phân là may mắn hay hoảng hốt, chỉ khẽ lắc đầu. Cô dìu Vương Tiểu Vân đứng vững, Vương Sở Khâm cũng bước tới, đỡ một bên tay em gái.
Lúc này Tôn Dĩnh Sa mới rảnh tay, cúi xuống xỏ lại chiếc giày gần như bị đá tuột. Nhưng vì dư chấn kinh hoàng, tay chân vẫn run nhẹ, thân người cũng khẽ lảo đảo.
Vương Sở Khâm thấy vậy, đưa tay đỡ lấy cổ tay cô. Động tác tự nhiên, nhưng lực tay vững vàng. Cô sững lại một giây, không đẩy ra, để anh giữ mình đứng yên cho tới khi xỏ giày xong.
Giày đã chỉnh tề, tay anh vẫn chưa buông, như thể chưa thể yên tâm. Cuối cùng, cô khẽ mở môi, giọng thấp đến mức gần như tan trong gió:
“Đa tạ.”
Dứt lời, cô nhẹ dùng sức rút tay về, cúi đầu chỉnh lại vạt váy. Ánh mắt Vương Sở Khâm vẫn không rời.
“Đi thôi,” anh gật đầu, thần sắc trở lại bình thản, “Anh đưa hai em về.”
Vương Tiểu Vân lúc này mới cất tiếng, giọng còn sũng nước mắt, yếu ớt:
“Anh… sao giờ anh mới tới… thêm chút nữa thôi, em với Sa Sa chắc đã…”
Vương Sở Khâm khẽ hừ một tiếng, mày cau lại, trong giọng vừa trách vừa bất lực:
“Giờ mới biết sợ? Ngày thường nói vài câu đã chê anh nhiều chuyện. Rạp hát người đông mắt tạp, đã nói thì em lại chẳng chịu tin.”
Vương Tiểu Vân mắt đỏ hoe, giọng nghèn nghẹn:
“Em không dám nữa… ca ca, cảm ơn anh… là em sai rồi… xin lỗi…”
Nghe hai chữ “xin lỗi”, ánh mắt anh vẫn lạnh, nhưng giọng đã dịu đi đôi phần:
“Biết vậy là được.”
Nói thế, ánh mắt nơi khóe lại rơi lên người Tôn Dĩnh Sa đang hơi ngẩn ngơ bên cạnh. Cô vừa rồi cũng bị dọa không nhẹ, khoảnh khắc ấy sắc mặt trắng như giấy. Anh muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nhẹ giọng:
“Đi thôi.”
Tôn Dĩnh Sa cúi đầu, nhìn mũi giày lấm bụi, vạt váy cũng vương vết bẩn. Chợt thấy xâu kẹo hồ lô nằm xa xa trên đất, lớp đường vỡ nứt, sắc đỏ ánh lạnh, như một cơn kinh hồn chưa chịu tan.
Cô lặng lẽ theo sau hai anh em, trong lòng vẫn còn dư chấn. Khoảnh khắc ấy, nếu Vương Sở Khâm không kịp đến… cô không dám nghĩ tiếp, chỉ cảm thấy nỗi sợ hậu sinh vẫn lạnh lẽo siết chặt nơi ngực, như bàn tay vô hình khiến cô khó thở.
Xe chạy trong đêm, vững và chậm. Ở hàng ghế sau, Vương Tiểu Vân tựa đầu lên vai Tôn Dĩnh Sa, chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi, hơi thở đều đều, như cuối cùng cũng thoát khỏi cơn ác mộng.
Tôn Dĩnh Sa ngồi thẳng lưng. Ngoài cửa kính, ánh đèn vụt qua từng nhịp, cắt gương mặt cô thành từng mảng sáng tối, khó mà đoán được cô đang nghĩ gì.
Vương Sở Khâm phía trước nhìn cô qua gương chiếu hậu. Cuối cùng, cô cũng nhận ra, chậm rãi quay đầu. Bốn mắt chạm nhau.
Anh cất tiếng, giọng hạ rất thấp, từng chữ rõ ràng:
“Lần sau đi xem hát, đừng đi con đường đó nữa.”
Tôn Dĩnh Sa khẽ cong môi, nụ cười mang theo chút mệt mỏi và tự trào:
“E là… sẽ không có lần sau.”
Giọng cô vẫn bình tĩnh, chỉ có chiếc khăn lụa trong tay đã vô thức siết chặt, như cố kìm nén điều gì đó.
Mày anh khẽ nhíu lại, trầm giọng:
“Không phải lỗi của các em. Là mấy kẻ khốn kiếp kia. Về rồi, anh sẽ cho người tìm ra, xử lý cho đàng hoàng.”
Tôn Dĩnh Sa mím môi, không đáp, chỉ quay mặt nhìn ra ngoài cửa xe. Đêm sâu, sương dày, con đường lùi dần phía sau. Cổ họng khẽ động, cuối cùng vẫn không thốt ra lời.
Vương Sở Khâm vẫn nhìn cô, ánh mắt mềm đi, mang theo một chút xót xa khó giấu. Anh hạ giọng hỏi:
“Em có bị thương chỗ nào không?”
Cô lắc đầu, hàng mi dài rũ xuống. Đầu ngón tay lần theo góc khăn, như đang sắp xếp lại nỗi bất an. Qua vài giây, cô mới thấp giọng nói:
“Em không sao… cảm ơn anh, anh Sở Khâm.”
Hai chữ “anh” ấy nhẹ đến mức như một làn gió ấm, lướt qua nơi sâu nhất của đêm, rồi lặng lẽ rơi vào lòng anh.
Xe dừng trước cổng Tôn phủ.
Tôn Dĩnh Sa cúi đầu, nhìn Vương Tiểu Vân nghiêng đầu tựa vào vai mình, ngủ rất yên. Cô khẽ nín thở, động tác nhẹ đến mức gần như không chạm, định đưa đầu nàng ấy ra khỏi vai. Đầu ngón tay vừa chạm vào lọn tóc mai mềm mịn, người kia vẫn khẽ giật mình tỉnh giấc.
Ánh mắt Vương Tiểu Vân còn lơ mơ, chớp chớp vài cái mới nhận ra mình đang ở đâu.
“Tiểu Vân, tới rồi. Mình về trước nhé, mai gặp ở trường.”
Giọng Tôn Dĩnh Sa vẫn dịu dàng như cũ.
Vương Tiểu Vân gật đầu, nhưng đúng lúc nàng vừa đưa tay đẩy cửa xe, nàng ấy bỗng vươn tay, nắm lấy đầu ngón tay Tôn Dĩnh Sa.
“Sa Sa… xin lỗi. Lúc nãy… lẽ ra mình phải che chở cho cậu.”
Ánh mắt Tôn Dĩnh Sa bỗng mềm đi vài phần, trầm lặng mà ôn hòa:
“Đừng nói những lời ngốc nghếch ấy. Chúng ta bình an là tốt rồi.”
Nói xong, cô nhẹ nhàng rút tay về, cúi người kéo lại tấm chăn mỏng trên đầu gối Vương Tiểu Vân, còn cẩn thận vuốt cho phẳng phiu.
Vương Sở Khâm đứng bên cạnh xe, từ đầu đến cuối không nói một lời. Anh bước tới, sóng vai cùng cô, tiễn cô đến tận trước cửa.
Đèn trước cổng Tôn phủ ánh vàng nhạt, rơi trên mặt đá xanh như một lá vàng cũ. Tôn Dĩnh Sa quay người, lại gật đầu với anh một lần nữa, rồi nhấc chân định bước vào trong.
Vương Sở Khâm bỗng gọi một tiếng.
“Sa Sa.”
Cái tên ấy được thốt ra tự nhiên đến lạ, như một âm thanh đã lặp đi lặp lại trong lòng anh hàng nghìn lần, cuối cùng cũng tìm được đường thoát ra.
Tôn Dĩnh Sa khẽ khựng lại, ánh mắt vô thức quay về phía anh. Cô vừa định lên tiếng, thì anh đã đưa tay tới.
Đầu ngón tay anh lướt qua bên cổ cô, giúp cô chỉnh lại chiếc khăn lụa hơi xô lệch. Khăn lụa trơn mềm, khớp ngón tay anh lại lạnh; chạm vào da cô, cô không né tránh.
Gió không lớn, vậy mà một góc khăn lại vừa khéo lướt qua mu bàn tay anh, như một sự cho phép vô tình.
Cô ngẩng lên nhìn anh, thần sắc bình thản, nhưng trong khoảnh khắc ấy lại có điều gì đó khó giấu, phức tạp mà tĩnh lặng, lặng lẽ để anh tự quyết định có nên nói tiếp hay không.
Vương Sở Khâm đối diện ánh mắt cô, như vừa trải qua một trận giằng co trong lòng. Anh do dự giây lát, giọng trầm xuống, như ép qua cổ họng:
“Anh… có thể…?”
Lời vừa mở đầu, phía xa bỗng nổ vang một tiếng.
Ầm!
Âm thanh bất ngờ, ánh sáng bùng lên rực rỡ, như có ai đó rắc một nắm bạc lên bầu trời đêm, soi sáng cả con phố trong khoảnh khắc chói lòa. Ánh bạc ấy ngắn ngủi, nhưng đủ làm người ta sững sờ.
Tôn Dĩnh Sa không nghe rõ anh nói gì. Chỉ khẽ nghiêng đầu, bị tiếng nổ và ánh sáng kia cuốn mất tầm nhìn. Giọng nói của Vương Sở Khâm còn vỡ vụn giữa không trung; anh thuận theo ánh mắt nàng, cùng nhìn về đóa pháo hoa còn chưa tan hẳn.
Hai người nhất thời không nói gì, cứ thế đứng cạnh nhau, nhìn pháo hoa nơi chân trời liên tiếp nở rộ. Đêm nay là dịp lễ trong thành, có lẽ vào độ Nguyên Tiêu, cả con phố đều ngập trong thứ ánh sáng náo nhiệt.
Anh đứng bên cạnh cô, không ai động, cũng không ai mở lời thêm. Một lúc sau, Tôn Dĩnh Sa khẽ gật đầu, như một cử chỉ xã giao, cũng như lời từ biệt.
“Em vào trong đây.”
Giọng cô bình thản, nhưng đáy mắt vẫn còn vương lại ánh pháo hoa vừa quét qua, chưa kịp tan hết. Cô xoay người, đẩy cửa bước vào, bước chân vững vàng, không để lại chút do dự nào.
Vương Sở Khâm đứng nhìn cánh cửa ấy khép lại từ từ. Anh đứng yên một lúc, câu nói ban nãy rốt cuộc vẫn không thể thốt ra.
“Anh có thể cùng em đi xem hát không?”
Câu ấy, anh giữ lại nơi cổ họng.
Để lần sau vậy.
Anh còn muốn nói thêm một câu nữa.
“Sau này em muốn đi xem hát, hay muốn đi đâu… anh sẽ đi cùng em.”
...........
Ánh nắng buổi trưa lặng lẽ rơi xuống hiên nhà, mang theo một tầng ấm áp mỏng như sa.
Tôn Dĩnh Sa ôm một cuốn sách, ngồi tựa trong chiếc ghế trúc. Trang sách lật khẽ, gần như không tiếng động, mọi thứ đều mang vẻ lười nhác, thong thả.
Ánh mắt cô thực ra không còn ở trên trang chữ. Tầm nhìn dừng lại nơi mép trang, treo lơ lửng trên một dòng chữ nào đó, giống như chiếc chuông gió trước hiên, chỉ chờ một tiếng vang khẽ.
Cô nhớ đến đêm hôm ấy, pháo hoa nở rộ giữa bầu trời dài thăm thẳm, tiếng nổ dồn dập như sóng, ánh lửa soi rõ gương mặt anh, vừa rành rẽ lại vừa mềm đi.
Khoảnh khắc đó, Vương Sở Khâm rõ ràng đã mở miệng nói điều gì, chỉ là rốt cuộc không để lời nói ấy rơi trọn vào tai cô.
Mãi đến mấy hôm trước, cô mới chậm rãi ghép đủ những chữ ấy trong đầu.
“Anh có thể cùng em đi xem hát không?”
Hóa ra, anh muốn nói câu đó sao?
Có nên hỏi lại anh không?
Ý nghĩ vừa nảy lên đã lặng lẽ trôi đi, rồi lại thấy thôi, đã cách nhau bao lâu rồi cơ chứ.
Cô cúi đầu, đầu ngón tay khẽ miết dọc theo mép trang sách, khóe môi không kìm được cong nhẹ.
Cùng Vương Sở Khâm đi xem hát? Chỉ cần tưởng tượng dáng vẻ anh ngồi yên trong phòng riêng, ánh mắt chuyên chú nhìn lên sân khấu, cô đã thấy buồn cười.
Ngay cả bản thân cũng không hay, nụ cười ấy đã khẽ khàng tràn ra, trong thứ ánh sáng tĩnh lặng của buổi trưa, nở ra không một tiếng động.
Đúng lúc đó, a hoàn Xuân Lam bưng một chén trà hoa nhài mới pha đến gần, nghiêng đầu hỏi:
“Thiếu phu nhân đang cười gì vậy ạ?”
Tôn Dĩnh Sa thu lại mạch suy nghĩ, quay đầu nhìn cô:
“Ta có cười sao?”
“Có mà. Thiếu phu nhân cười lên, cả gian phòng như sáng hẳn ra.”
Xuân Lam cười nói, trong ánh mắt vừa có chút trêu chọc, lại vừa có mấy phần chân thành.
Làm Tôn Dĩnh Sa bật cười khẽ một tiếng, giọng mang theo nửa thật nửa đùa trách yêu:
“Cái miệng này của em, như thể quệt mật vậy.”
Xuân Lam lập tức đứng thẳng lưng:
“Thiếu gia cũng nói thế.”
Lời vừa dứt, từ đầu kia sân bỗng vang lên một tiếng mèo kêu rất khẽ.
“Tiếng gì vậy?”
Tôn Dĩnh Sa khẽ động mày.
Xuân Lam nghiêng đầu khó hiểu:
“Tiếng gì ạ? Em không nghe thấy.”
Tôn Dĩnh Sa lập tức đặt sách xuống, men theo hướng âm thanh bước tới. Vừa rẽ qua cột gỗ chạm hoa, trước mắt bỗng sáng lên. Cô nhìn thấy trước tiên là một bóng người nửa ngồi xổm, tay áo hơi nhăn, đầu ngón tay vừa đưa lên môi, chữ “suỵt” còn chưa kịp thành tiếng thì đã chạm phải ánh mắt cô.
Không phải ai khác, chính là Vương Sở Khâm.
Anh nửa ngồi, dáng vẻ như đang làm chuyện mờ ám, bên cạnh là một cục lông xám nhạt, đôi tai nhỏ khẽ động, đuôi quét nhẹ trên nền đất.
Xuân Lam thấy vậy hoảng hốt vội tiến lên hành lễ:
“Thiếu gia đã về rồi ạ!”
Tôn Dĩnh Sa sững lại một thoáng, rồi ý cười dâng lên nơi mày mắt:
“Anh chẳng phải nói, ngày mai mới về sao?”
Vương Sở Khâm đứng thẳng người, chẳng buồn phủi bụi, khóe mày cong nhẹ, như đang cười chính mình tính toán không kín, chỉ hạ giọng nói:
“Về sớm hơn dự định.”
“Còn đây là…?”
Cô cúi đầu nhìn con mèo.
Anh không đáp, chỉ dứt khoát nhét cả cục lông mềm ấy vào lòng cô. Con mèo cũng chẳng giãy giụa, cứ thế cuộn mình lại, như thể vốn dĩ đã thuộc về cô từ lâu.
Lúc này, Ngô thúc từ bên cạnh bước tới, giọng nửa đùa nửa thật, lại như cố ý nói cho Tôn Dĩnh Sa nghe:
“Thiếu gia nghe nói hôm trước thiếu phu nhân ở nhà tiểu thư Tiểu Vân có nhắc muốn nuôi mèo, liền nhớ mãi. Tiểu thư Tiểu Vân còn bảo thiếu gia keo kiệt, không cho phu nhân nuôi.”
Vương Sở Khâm nghe vậy liếc Ngô thúc một cái, khóe môi vẫn giữ nụ cười, đưa tay đẩy nhẹ:
“Nói ai keo kiệt thế?”
Ngô thúc từ nhỏ đã theo anh lớn lên, cười cười không tránh, phủi vạt áo, vẫn ung dung nhìn cặp vợ chồng trẻ.
Tôn Dĩnh Sa nhìn họ chủ tớ trêu đùa, nơi đáy mắt dâng lên một tia ấm áp. Cô cúi đầu, khẽ vuốt tai con mèo nhỏ, dịu giọng nói:
“Tiểu Vân nói năng nhanh miệng, thích đùa thôi, anh cũng để tâm làm gì?”
Lời vừa dứt, Vương Sở Khâm đã tiến lại một bước, bóng anh phủ lên nửa bờ vai cô. Anh không nói ngay, chỉ cúi xuống, đưa tay đặt lên mu bàn tay cô, để các khớp ngón tay của hai người cùng chạm vào lớp lông mềm mại ấy.
“Chỉ cần liên quan đến em, anh luôn để tâm.”
Giọng anh như một nhát gõ rơi thẳng vào lòng, không tiếng động mà vang sâu.
Tôn Dĩnh Sa không rút tay, cũng không đáp lời, chỉ để khoảng cách ấy kéo dài thêm một chút. Cô ngước mắt lên, vừa hay chạm phải ánh nhìn của anh, trong đó tràn đầy dịu dàng.
Sự dịu dàng ấy khiến cô vừa hoảng, lại vừa không nỡ dời mắt. Cô chậm rãi cúi đầu, khẽ “ừ” một tiếng. Con mèo nhỏ như hiểu được, cũng “meo” lên một tiếng.
Hai người đồng thời bật cười. Vương Sở Khâm vòng tay qua vai cô, hơi dùng lực, hai người một mèo cùng nhau vào nhà.
Vừa bước qua cửa, người hầu đã tất bật tháo áo ngoài, dâng trà ấm. Tiếng bước chân vụn vặt dẫm khắp đại sảnh thành những hồi âm nho nhỏ. Vương Sở Khâm được hầu hạ thay y phục, chẳng bao lâu đã xuống lầu.
Vừa rẽ khỏi đầu cầu thang, anh đã thấy Tôn Dĩnh Sa ngồi ở một góc sofa, thân người hơi nghiêng về phía trước. Con mèo xám nhỏ cũng đầy tò mò, nhìn trái ngó phải, chiếc đuôi khẽ lắc, thu hút ánh nhìn của vợ anh.
Cô cũng nghiêng đầu theo, đuôi mắt cong cong, đôi mắt hạnh đen trắng phân minh, trông thật sự có mấy phần giống con mèo ấy. Từ xa nhìn lại, một người một mèo, như đang lặng lẽ bắt chước nhau, cả hai đều chăm chú đến xuất thần.
Bỗng con mèo nhảy khỏi sofa, lao xuống đất, đưa móng vuốt ra cào lên mặt nhung của ghế.
Tôn Dĩnh Sa luống cuống, hai tay giữ lấy đôi chân trước bé xíu ấy, thần sắc thoáng hoảng hốt:
“Không được cào sofa… đồ đạc trong nhà này đều là của anh Sở Khâm.”
Cô còn cúi xuống nói nhỏ với con mèo, giọng nhẹ như đang dỗ trẻ con:
“Không được nghịch nhé.”
“Ở Tễ Viên phải ngoan một chút, nghe lời. Nếu không, cả em lẫn ta đều bị đuổi ra ngoài đấy, biết chưa?”
Giọng nói nhỏ và mỏng, đuôi câu khẽ khàng giữ giữa môi răng, như sợ bị ai đó nghe thấy.
Con mèo chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Nụ cười vẫn còn nơi khóe môi Vương Sở Khâm chợt thu lại, giữa mày lóe lên một tia trầm sắc. Đúng lúc ấy, người hầu tiến lên bẩm báo bữa tối đã dọn xong.
Anh bước tới, chậm rãi cúi xuống, đỡ Tôn Dĩnh Sa vẫn đang nửa ngồi đứng dậy, bàn tay vững vàng nâng lấy cánh tay cô:
“Ăn cơm thôi.”
Tôn Dĩnh Sa khựng lại một thoáng, cúi đầu bế con mèo xám lên, khẽ “ừ” một tiếng. Cô theo anh bước đi, con mèo trong lòng khe khẽ kêu, âm thanh mềm mại như làm nũng.
Vương Sở Khâm cúi mắt nhìn, đưa tay chạm nhẹ vào chóp mũi con mèo, đầu ngón tay rất khẽ, giọng nói lại nghiêm túc lạ thường:
“Biết rồi, mày cũng phải ăn cơm. Nhớ cho kỹ, ở Tễ Viên phải nghe lời phu nhân. Nàng vui, thì bữa nào mày cũng có đồ ngon.”
Những lời ấy nói ra không nhanh không chậm, rơi vào tai như tiếng đèn dầu khẽ reo trong đêm xuân, nói cho con mèo nghe, mà cũng là nói cho Tôn Dĩnh Sa.
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…






Ễ~~~~ có lẽ nào có lẽ nào nhà Sa bị thất thế rồi Khâm đề nghị cưới Sa, nên có cảm giác 2 người chưa nói chuyện yêu đương lắm. Sa nói “nhà của Sở Khâm”, với “bị đuổi ra ngoài” á 🧐🧐🧐
Kiểu hiểu chuyện đến đau lòng