Khi Vương Sở Khâm trở về Tễ Viên, mưa đêm vẫn chưa dứt, ngoài cửa sổ tiếng nước rơi lách tách không ngừng. Xe vừa dừng hẳn, anh đã lấy chiếc hộp quà bọc nhung xám đậm ra trước, cúi đầu nhẹ nhàng lau qua một lượt, động tác chậm rãi, ung dung. Bên trong là một chiếc khăn lụa, sắc màu tươi sáng, pha chút vàng mơ và xanh biếc nhạt, Tôn Dĩnh Sa xưa nay vẫn thích những gam như thế, quá đậm thì cô chê già, quá nhạt lại chê thiếu sinh khí.
Cửa xe mở ra, tài xế che ô, hạt mưa gõ lên mặt ô nghe lách tách vụn vặt. Anh ôm hộp quà trước ngực, sợ văng dính dù chỉ một giọt nước, bước chân vội vã đặt lên lối đá xanh, đi thẳng vào huyền quan Tễ Viên. Ngô thúc ra đón, vừa định đưa tay nhận lấy chiếc hộp thì Vương Sở Khâm khẽ nghiêng người tránh đi, không đưa.
“Cô ấy ngủ rồi sao?”
Giọng anh dịu, nhưng thấp thoáng mấy phần gấp gáp.
Ánh mắt chú Ngô khẽ chao, hạ giọng đáp: “Phu nhân có ghé qua, mang mấy thang thuốc cho thiếu phu nhân, nói là để điều dưỡng thân thể… dễ thụ thai.”
Nói đến đây, vẻ mặt có phần khó xử, rồi vẫn bổ sung thêm: “Thiếu phu nhân chỉ uống được một ngụm thì… nôn ra, bây giờ cũng không cho Xuân Lam lại gần, một mình ngồi đó.”
Lời vừa dứt, sắc mặt vốn còn ôn hòa của Vương Sở Khâm lập tức lạnh xuống. Môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng băng giá. Anh không đáp, chỉ nhấc chân đi vào trong, bước rất nhanh, nhưng đến cửa phòng khách thì bỗng nhiên chậm lại.
Ánh đèn lay động, người trên sofa bị màn đêm bao phủ. Tôn Dĩnh Sa ngồi lặng lẽ, tóc có chút rối, hàng mày mắt rủ xuống, thần sắc đờ đẫn, như đang ngẩn ngơ, lại như đang giằng co với điều gì đó trong quá khứ, hoàn toàn không hay biết bóng người ngoài kia.
Ánh đèn hắt rõ gương mặt nghiêng của cô, làn da trắng lạnh cùng thần sắc nhạt nhòa ấy tạo nên một vẻ đẹp thanh lãnh gần như mong manh. Vương Sở Khâm đặt chiếc hộp quà nhỏ lên bàn trà, sau đó cởi áo khoác, chỉ còn lại áo sơ mi, anh xắn nhẹ cổ tay áo rồi bước tới.
Đoàn Đoàn là kẻ nhìn thấy anh đầu tiên, từ sofa lao xuống, thân hình bé xíu, cái đuôi vểnh cao, bộ lông xù xì quấn quanh anh chạy vòng vòng. Vương Sở Khâm cúi người bế nó lên, bàn tay đặt lên sống lưng mềm mại khẽ vuốt một cái. Nó không quậy, chỉ rúc trong lòng anh, khẽ khò khè một tiếng, như làm nũng, cũng như thay ai đó thở dài rất nhẹ.
Ánh mắt anh rơi vào chén thuốc đặt cạnh bàn. Vương Sở Khâm đưa Đoàn Đoàn cho chú Ngô, dặn một tiếng “trông chừng nó”, rồi một mình bước tới. Tôn Dĩnh Sa vẫn bất động, như bị nhốt trong một mạch suy nghĩ nào đó. Anh cúi người cầm chén thuốc lên, môi chạm vào miệng chén.
Mùi thuốc đắng ngắt, sắc mặt anh không đổi, ngẩng đầu, uống từng ngụm từng ngụm. Vừa định uống cạn ngụm cuối cùng, Tôn Dĩnh Sa bỗng hoàn hồn, ánh mắt siết chặt lại, như bị kim châm xuyên qua da, hoảng hốt đến mức gần như luống cuống.
Cô loạng choạng nhào tới, giọng gấp gáp run rẩy: “Đừng uống!” Vươn tay giật lấy, lực không hề nhẹ, chiếc chén sứ “choang” một tiếng rơi xuống đất, mảnh vỡ văng tứ phía. Thuốc bắn lên vạt áo anh, cũng bắn lên váy màu hành trắng của cô, loang ra một mảng đậm, như một đóa mực đột ngột nở tung.
Cô sững sờ nhìn, môi hé mở, giọng lạc đi:
“…Xin lỗi.”
Người làm nghe tiếng liền chạy tới, có người đưa khăn, có người cúi xuống nhặt mảnh vỡ. Tôn Dĩnh Sa cũng luống cuống lấy khăn tay, muốn lau giúp anh, nhưng vì quá hoảng quá rối, động tác chẳng được gọn gàng.
Vương Sở Khâm đột ngột cúi người, bế gọn cô lên, động tác dứt khoát mà không hề thô bạo.
Tôn Dĩnh Sa giật mình, hai tay theo bản năng vòng qua cổ anh, giọng run run: “Sao… anh thả em xuống đi…”
“Dưới đất toàn mảnh vỡ, nguy hiểm.” Anh đáp nhạt.
Cô còn muốn phản đối, anh đã bổ sung: “Quần áo chúng ta đều ướt rồi, lên lầu thay một bộ.”
“Em tự đi được.” Cô lại giãy nhẹ.
“Hôm nay anh ngồi suốt cả ngày, coi như vận động gân cốt.” Anh cười, nụ cười mang chút tinh nghịch, không phải trêu ghẹo, chỉ là muốn dỗ cô nhẹ lòng.
Cô bị nụ cười ấy làm cho khựng lại, ánh mắt rơi vào vệt thuốc trước ngực anh, sắc mắt trầm xuống: “Anh biết đó là gì không mà uống? Thứ đó anh uống được sao?”
Vương Sở Khâm chỉ thản nhiên nhìn cô: “Em uống được, sao anh lại không?” Anh còn liếm nhẹ môi, nhíu mày nói: “Nhưng thuốc này thật sự khó uống, em cũng đừng uống nữa.” Giọng rất khẽ, nhưng lại chạm thẳng vào một góc nào đó trong lòng cô.
Tôn Dĩnh Sa không nói gì, chỉ mím môi, bỗng nhiên ôm anh chặt hơn một chút, như là đáp lại, cũng như đang tìm kiếm một điểm tựa.
Anh bế cô lên lầu. Đèn hành lang sáng rực, soi gương mặt cô nửa sáng nửa tối. Vào phòng, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống, vừa định đứng thẳng dậy thì cô đã xoay người trước, tay vươn vào tủ áo, muốn lấy bộ đồ sạch cho anh thay, tiện thể thay luôn chiếc váy vẫn còn vương mùi thuốc của mình.
Đầu ngón tay vừa chạm vào vải, đã bị từ phía sau ôm chặt lấy.
Dáng người Vương Sở Khâm cao lớn, cô như bị nhốt vào một pháo đài vững chãi. Hơi ấm trầm ổn truyền qua lớp vải, vòng ôm như thế, cô chưa từng thoát ra được, mà cũng chưa chắc đã thật sự muốn trốn.
Anh thấp giọng bên tai cô: “Anh xin lỗi.”
Chỉ vỏn vẹn ba chữ, tim cô run lên, trong khoảnh khắc chẳng biết nên khóc hay nên cười. Rõ ràng là cô mất chừng mực, cuối cùng lại là anh cúi đầu dỗ dành.
Hốc mắt bỗng cay xè, như bị thứ gì đó mềm mại khẽ chạm. Cô đột nhiên nghĩ, giá mà Vương Sở Khâm có thể xấu xa hơn một chút, tàn nhẫn hơn một chút, thì cô còn có thể hận anh, oán anh, oán trời trách đất, còn hơn như bây giờ, đến cả oán cũng không biết đặt vào đâu.
“…Anh có thể đừng đối xử tốt với em như vậy được không.” Cô khẽ nói.
Vương Sở Khâm không trả lời ngay, nhưng lực tay ôm cô đã nhẹ đi mấy phần, khẽ xoay cô lại.
Tôn Dĩnh Sa đối diện anh, hơi ngẩng mắt lên. Hàng mi dài khẽ run, nhưng ánh nhìn vẫn thẳng thắn rơi vào mắt anh. Đôi mắt màu hổ phách ấy vẫn trầm tĩnh như xưa, nơi sâu thẳm giấu không được sự kiên định và dịu dàng, khiến lòng cô vừa chua xót lại vừa ấm áp.
“Em là vợ anh, anh không đối xử tốt với em, thì còn có thể đối xử tốt với ai?”
Anh nói câu ấy, giọng điềm tĩnh, mà lại khiến người ta động lòng đến thế.
Cô cắn nhẹ môi dưới, chỉ cảm thấy nơi cổ họng nghẹn lại một hơi, chẳng phân rõ là đắng hay ngọt. Sự tốt đẹp như vậy, thật quá nặng nề, bảo cô làm sao gánh nổi?
Vương Sở Khâm đưa tay, đầu ngón tay nhẹ lướt qua cánh môi cô đã bị chính anh cắn đến ửng đỏ, nơi đó vẫn còn phảng phất vài vệt hồng rất mảnh.
Ngay giây sau, anh cúi người hôn xuống.
Lần này, không báo trước, không dò xét. Như nén chặt quá lâu cuối cùng cũng tìm được lối thoát, lửa vừa chạm đã bùng lên.
Cô bị anh hôn đến hơi choáng váng, theo phản xạ đưa tay vịn lấy vai anh. Bờ vai ấy rắn rỏi mà rộng lớn, vừa chạm vào đã bị anh vòng tay siết chặt hơn, kéo cô ép sâu vào lòng. Lực anh không nặng, nhưng tuyệt nhiên không chừa đường lùi, như thể muốn khảm cô vào tận xương tủy, không cho cô đi xa thêm dù chỉ một bước.
Ban đầu, nụ hôn còn phảng phất mùi thuốc nhàn nhạt, đắng chát, như những cảm xúc vừa nuốt xuống cổ họng vẫn chưa kịp tan ra. Nhưng dần dần, vị đắng ấy bị hơi thở của hai người hòa quyện, làm ấm, nghiền nát, hóa thành một chút ngọt ẩm, bò lên khóe môi, quấn lấy đầu lưỡi.
Cô khẽ lùi nửa tấc, bên môi vẫn còn lưu lại hơi ấm ban nãy, trong nhịp thở gấp gáp khe khẽ gọi:
“Anh Sở Khâm…”
Giọng nói mềm nhẹ, đến chính cô cũng không ngờ mình lại yếu ớt và luống cuống đến vậy.
Ngực hai người áp sát qua mấy lớp vải mỏng, cô nghe rõ nhịp tim anh, gấp gáp mà trầm nặng, va vào nhịp tim rối loạn của chính mình, đập đến mức khiến lòng người hoảng hốt.
Bỗng nhiên, cô muốn hỏi Vương Sở Khâm: đây có phải là yêu không? Vậy em có thể yêu anh không? Em có tư cách để yêu anh hay không?
Ngón tay khẽ run, nhưng vẫn đưa lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má anh. Đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua làn da nóng rực ấy, câu hỏi kia rốt cuộc vẫn không thể thốt ra.
Vương Sở Khâm cúi đầu, lại một lần nữa hôn lấy cô, lần này sâu hơn, gấp gáp hơn, gần như mang theo sự tham luyến. Cô theo bản năng khẽ run lên, nhưng không lùi lại, chỉ nhắm chặt mắt, để luồng tình ý gần như bỏng rát ấy cuốn trọn lấy mình.
Hơi thở cô dần gấp gáp, nhịp tim trong lồng ngực như muốn phá vỡ xương sườn. Cô thấy trời đất quay cuồng, tưởng như sắp ngất đi, chỉ có thể vươn tay nắm chặt vạt áo trước ngực anh, như nắm lấy một sợi dây cứu mạng, sợ rằng chỉ cần buông tay là sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng. Còn tay Vương Sở Khâm đặt sau lưng cô, nhẹ nhàng vuốt ve, lặng lẽ truyền cho cô sức mạnh.
Nụ hôn còn chưa dứt, môi anh đã chậm rãi trượt sang má cô, thấp giọng nói một câu:
“Sa Sa, anh yêu em.”
Một câu nói rất nhẹ, lại nặng nề cắm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong tim cô. Tôn Dĩnh Sa khẽ hít vào một hơi, hàng mi run run như cánh bướm vỗ nhẹ, cuối cùng cũng trút được lớp gánh nặng đè trên vai.
Cô không muốn truy xét trong chữ “yêu” ấy có bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần sâu. Chỉ cảm thấy như vậy là đủ, đủ để ngay lúc này, cô cam tâm tình nguyện sa vào.
Cô nhắm mắt, kiễng chân hôn lại anh, mang theo mấy phần vội vã. Đầu ngón tay lần mò tháo cúc áo sơ mi của anh, nhưng vì run rẩy mà mãi không mở ra được.
Vương Sở Khâm giữ lấy tay cô, ôm cô chặt hơn, nụ hôn cũng nặng thêm vài phần. Môi lưỡi quấn lấy nhau, gần như muốn tan vào tận máu thịt. Hai trái tim áp sát đến thế, gần đến mức nghe rõ hơi thở hơi loạn của đối phương, nhưng lại như vẫn cách nhau một lớp sương mờ.
…………
Hôn lễ của Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa tuy được quyết định vội vàng, nhưng vẫn được tổ chức vô cùng thể diện.
Địa điểm chọn tại một tòa nhà Tây ba tầng vừa được trùng tu trên đường Hà Phi thuộc khu tô giới Pháp. Thân nhà xây bằng đá xám trắng, gam màu lạnh mang theo nét cầu kỳ và dè dặt rất ngoại quốc. Bệ cửa sổ chạm khắc tinh xảo, tựa như những phù điêu dây leo nơi góc tường các ngôi nhà châu Âu cổ. Sân trong lát đá cẩm thạch sáng nhẹ, thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng, không sót một đường.
Nghi thức cử hành trong đại sảnh trần cao của tòa nhà, treo một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ, vừa phô trương, lại không mất đi vẻ nhã nhặn.
Khách mời dự hôn lễ đều là những nhân vật có tên tuổi ở Thượng Hải, ai đến muộn cũng coi như thất lễ, còn không đến thì rõ ràng là công khai đối đầu với nhà họ Vương.
Giữa tiếng người ồn ào, âm thanh ly bạc chạm nhau lanh canh, cuối thảm đỏ, Vương Sở Khâm đứng ở đó. Bộ vest được cắt may vừa vặn, tôn lên bờ vai và lưng thẳng tắp, trước ngực cài một bông hoa nhỏ, nổi bật vừa đủ.
Lòng bàn tay anh hơi rịn mồ hôi, sắc mặt vẫn cố giữ bình tĩnh, chỉ lặng lẽ nhìn bóng dáng khoác khăn voan trắng, từng bước từng bước đi về phía mình.
Tôn Dĩnh Sa mặc chiếc váy cưới trắng như tuyết, tà váy chạm đất. Khăn voan mỏng như sương sớm, nhẹ nhàng phủ lên vai và trán cô. Làn da cô trắng lạnh đến mức gần như trong suốt, tựa lớp băng mỏng phủ trên nền tuyết. Giữa hàng mày khóe mắt là vẻ nhạt nhòa không hợp với tuổi, giống như sắc phấn nhè nhẹ loang trên mặt sứ, chạm vào là vỡ.
Ren váy cưới dày và tinh xảo, ôm sát xương quai xanh và cổ tay, phác họa thân hình mảnh khảnh. Cô bước rất chậm, mỗi bước hạ xuống, tà váy dài lại khẽ lay lên, những chuỗi hạt đính nơi gấu váy cũng theo đó khẽ đung đưa, dưới ánh đèn, ánh ngọc lúc sáng lúc tắt.
Trên gương mặt cô không có nét vui mừng rõ rệt. Chỉ mình cô hiểu, giữa biển người ồn ào và ánh đèn pha lê rực rỡ, con đường thảm đỏ này dài như nửa đời người, dài đến mức không thấy điểm cuối.
Vương Sở Khâm nhìn cô, bỗng thấy cả gian phòng ngập ánh châu ngọc, đèn đuốc và tiếng cười nói kia đều chỉ là phông nền rỗng tuếch. Chỉ có cô, là sự tồn tại duy nhất chân thực trong cảnh phù hoa này.
Khi đi đến gần, Tôn Đạo Hợp giả vờ xúc động nắm tay con gái, giọng run run, khóe mắt còn vương chút ẩm ướt, diễn tròn vai một màn cha con tình thâm, khiến không khí thêm phần vừa vặn. Tôn Dĩnh Sa rũ mày, để mặc cha dắt tay mình, không hề ngoái đầu nhìn lại.
Bàn tay ấy cuối cùng được đặt vào lòng bàn tay Vương Sở Khâm, hơi lạnh, nhẹ bẫng, như đang tiếp nhận một báu vật vốn chưa từng thuộc về mình. Anh vô thức siết chặt các ngón tay, sợ rằng cô sẽ trượt khỏi kẽ tay.
Giọng người chủ hôn vang lên rõ ràng và trang trọng, chậm rãi lan khắp đại sảnh trần cao chạm trổ. Âm thanh ấy chạm vào đèn pha lê trên trần, rồi bật ngược trở lại giữa thảm đỏ và đám đông. Sự trang nghiêm ấy tách đôi tân lang tân nương khỏi cõi tục, chỉ còn lại hai người đứng đối diện nhau trên thảm đỏ.
Tôn Dĩnh Sa và Vương Sở Khâm nhìn nhau từ khoảng cách nửa cánh tay. Trong sảnh có đến trăm ngọn đèn khiến người ta hoa mắt, nhưng cô chỉ nhìn thấy anh, còn anh cũng chỉ nhìn thấy cô. Ánh mắt anh chuyên chú đến gần như cố chấp, những ồn ào ngoài kia hoàn toàn không liên quan gì đến anh.
Người chủ hôn cất lời, giọng trầm ổn, từng chữ mang theo dư âm, nặng nề rơi vào đáy lòng.
Vương Sở Khâm mở lời trước:
“Từ nay về sau suốt một đời…”
Tôn Dĩnh Sa khẽ nâng mắt, hàng mi dài run nhẹ, giọng nói khẽ như thì thầm:
“Dù nghèo khó hay giàu sang…”
“Thuận cảnh hay nghịch cảnh,”
“Anh đều nguyện ở bên em,”
Anh nhìn cô, trong mắt đầy ắp sự dịu dàng không sao kìm lại, thoáng có một khắc sững sờ, như vẫn chưa dám tin tất cả những điều này thực sự thuộc về mình, rồi khẽ thốt ra bốn chữ cuối:
“Không rời không bỏ.”
Tôn Dĩnh Sa hít nhẹ một hơi, gửi lời thề ấy đi, âm cuối run run, nhưng mang theo sự kiên định dứt khoát:
“Không rời không bỏ.”
Đến lúc trao tín vật, Vương Sở Khâm lấy ra chiếc nhẫn bạch kim, nạm những đốm sáng li ti. Anh nâng tay trái của Tôn Dĩnh Sa lên, cẩn thận đeo vào cho cô, động tác thận trọng đến gần như thành kính, ánh mắt không rời, như muốn khắc chặt khoảnh khắc này vào sinh mệnh.
Đến lượt Tôn Dĩnh Sa đeo nhẫn cho anh, đó là một chiếc nhẫn màu vàng sậm, tôn lên những khớp ngón tay rõ ràng của anh, càng làm nổi bật vẻ lạnh lẽo cứng cáp. Cô chậm rãi đẩy chiếc nhẫn vào đến gốc ngón, như thể phong ấn lời thề vào sâu trong lòng bàn tay.
Vương Sở Khâm nhìn cô, khẽ nói:
“Cả đời này, chỉ mong có em.”
Trong mắt Tôn Dĩnh Sa dâng lên một tầng sương mỏng, cô mỉm cười rất khẽ:
“Dù bao nhiêu gió mưa, em cũng theo anh.”
Người chủ hôn khẽ gật đầu, giọng điềm đạm tuyên bố:
“Chú rể có thể hôn cô dâu.”
Tiếng vỗ tay bốn phía dâng lên như sóng, nồng nhiệt mà vẫn chừng mực, bùng nổ ngắn ngủi, ánh đèn lay nhẹ.
Tôn Dĩnh Sa khẽ khép mắt, hàng mi rũ xuống tạo thành một mảng bóng nhỏ. Vương Sở Khâm cúi người, trong hơi thở là mùi hương nhàn nhạt trên người cô cùng chút căng thẳng còn sót lại. Anh nhìn thấy nốt ruồi lệ nhỏ dưới mắt trái của cô, lúc này hơi ướt, như một chấm mực đã thấm cảm xúc.
Tim anh chợt siết lại. Anh cúi đầu, dưới lớp khăn voan mỏng manh ấy, đặt xuống một nụ hôn. Khoảnh khắc môi chạm nhau, như thể tất cả yêu thương thầm kín đều được ép chặt lên môi cô, cũng ép vào định mệnh của cả đời này.
Khi môi rời ra, hàng mi cô khẽ run, nơi khóe mắt rơi xuống một giọt lệ. Vệt nước mắt còn chưa kịp khô đã được đầu ngón tay lau đi, chỉ còn lại một dấu ẩm rất khẽ. Vương Sở Khâm nhìn giọt lệ ấy, lồng ngực bỗng thắt lại dữ dội, như có thứ gì đó trong tim va mạnh một lần.
........
Đoàn Đoàn ngồi chồm hỗm trước cửa, hai chiếc chân nhỏ kiên nhẫn không biết mệt mà vỗ lên cánh cửa. Đệm thịt mềm mềm chạm xuống hết lần này đến lần khác, phát ra những tiếng động khe khẽ. Nó không hiểu, thường ngày chỉ cần đẩy nhẹ là cánh cửa ấy mở ra, sao hôm nay lại đóng kín đến vậy? Càng không hiểu vì sao chủ nhân lớn đã về phòng, lại cố tình không cho nó theo vào chơi cùng chủ nhân nhỏ.
Nhưng nó bướng bỉnh, vẫn cứ vỗ cửa, tiếng “meo” nhỏ mềm, mang theo chút tủi thân rất khẽ.
Xuân Lam trông thấy liền vội bước tới, cúi người bế “tiểu tổ tông” lên, vừa thở dài vừa lẩm bẩm:
“Ngươi đó, bình thường tinh ý nhìn sắc mặt lắm mà, sao lại cứ chọn đúng lúc này để quấn lấy thiếu phu nhân?”
Lời còn chưa dứt, cánh cửa bỗng khẽ rung một cái, như thể bị thứ gì đó va phải. Xuân Lam sững người, vừa định ghé tai nghe kỹ, thì lại nghe giọng Vương Sở Khâm từ bên trong ép xuống rất thấp, khàn khàn vì kìm nén:
“Không sao… đừng nhịn, cứ để tiếng bật ra.”
Cánh cửa lại khẽ rung thêm lần nữa, như bị người đụng trúng.
Ngay sau đó, là giọng hờn dỗi mang theo hơi thở gấp gáp của Tôn Dĩnh Sa:
“…Anh cố ý!”
Giọng nói ấy mềm đến mức gần như tan ra, âm cuối còn run run.
Xuân Lam lập tức đỏ bừng mặt đến tận mang tai, nào dám ở lại lâu, vội ôm Đoàn Đoàn quay người bỏ đi. Đoàn Đoàn bị lắc đến ngẩn ra, còn ngây thơ “meo” một tiếng, chiếc đuôi nhẹ quẫy qua cổ tay Xuân Lam, dĩ nhiên nó không thể hiểu được, sau cánh cửa vừa rồi là hơi nóng và mật ý đang âm thầm dâng trào.
Vương Sở Khâm nghe thấy Xuân Lam cuối cùng cũng bế Đoàn Đoàn đi, như trút được một tầng cố kỵ. Ánh kìm nén trong mắt anh lập tức vỡ tan, chỉ còn lại sự tham luyến trần trụi và dục vọng không hề che giấu.
Tôn Dĩnh Sa bị anh siết chặt trong lòng, gần như sắp bị nhào nặn vào tận xương máu. Bờ vai cô run lên không kiểm soát, hơi thở rối loạn; mỗi cử động của Vương Sở Khâm đều đủ khiến da đầu cô tê dại, máu huyết ầm ầm dội lên, như muốn thiêu đốt từng tấc xương thịt.
Cô cuộn cả người trong vòng tay anh, sau lưng là cánh cửa lạnh băng, phía trước là lồng ngực nóng rực của anh. Áo sơ mi anh chỉ mở vài cúc, cổ áo hơi hé, lộ xương quai xanh và một đường cơ ngực; còn vạt áo cô bị anh kéo rối loạn, vẫn vắt trên vai, như một lớp che đậy mong manh không chịu nổi một đòn.
Hai người y phục xộc xệch, mà vẫn chưa hoàn toàn cởi bỏ, chỉ vì nỗi gấp gáp muốn ôm chặt lấy nhau. Cổ họng cô siết lại, ngay cả tiếng nói cũng lạc mất, chỉ còn một tiếng mũi rất khẽ, pha lẫn xấu hổ và khát khao.
Ngoài cửa là tĩnh lặng không người, trong phòng là hơi thở nặng nề quấn lấy nhau, nóng đến mức dường như sắp đốt thủng màn đêm. Tôn Dĩnh Sa cảm thấy lại có thứ gì đó dâng lên, như thủy triều, đợt này chưa tan, đợt khác đã trào, gần như nhấn chìm cả con người cô.
Cô xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu, chỉ có thể ôm chặt lấy cổ Vương Sở Khâm, như nắm lấy một thứ gì đó, sợ rằng mình thật sự sẽ bị cơn cuồng nhiệt này nuốt chửng.
Mỗi lần ân ái đều dài đến quá mức, những cái chạm của anh, hơi thở ấm khi anh cúi xuống, đôi mắt vương tơ máu ấy, tất cả khiến cô hết lần này đến lần khác rơi xuống rồi lại được anh đỡ lên. Cô cảm thấy mình sắp vỡ vụn, mà vẫn cam lòng tan vỡ trong tay anh.
Cô khẽ run, đặt lên má anh một nụ hôn. Giọng nói khàn đến mức gần như không nghe rõ, như ngậm nước mắt:
“…Em chịu không nổi nữa…”
Lời vừa dứt, đã bị Vương Sở Khâm chặn lại bằng nụ hôn. Anh cũng không còn kiềm chế, những chuyển động trở nên nóng bỏng và gấp gáp, dồn dập hết lần này đến lần khác, như muốn nghiền nát mọi yêu thương sâu kín rồi gửi thẳng vào tim cô, chỉ sợ chậm thêm một nhịp, sẽ lỡ mất cô, sẽ đánh mất cô.
Anh ôm cô chặt hơn, bàn tay đặt nơi eo cô; dẫu cách một lớp vải mỏng, vẫn cảm nhận được những run rẩy rất khẽ do hoảng hốt và khao khát đan xen. Cuối cùng, hai người như cùng bị sóng cuốn lên tận mây cao, hơi thở hỗn loạn, nhịp tim gấp gáp đến mức gần như phá vỡ lồng ngực.
Anh nhìn thấy nốt ruồi lệ nhỏ nơi khóe mắt cô, bị mồ hôi làm ướt nên ánh lên lấp lánh. Khoảnh khắc ấy, tim anh như bị ai đó khẽ siết một cái, đau đến mức chân thực.
Anh chợt nhớ đến ngày cưới, khi người chủ hôn nói “Chú rể có thể hôn cô dâu”, khoảnh khắc anh cúi đầu hôn cô, đã thấy mọi phù hoa và vinh quang trên đời này đều không bằng sự thật thà của giây phút ấy.
Những lời anh muốn nói khi đó, đến giờ vẫn nghẹn nơi cổ họng, nóng bỏng như thuở ban đầu.
Tôn Dĩnh Sa, anh yêu em.
Anh muốn cưới em, không phải vì bất cứ ai khác, mà chỉ đơn giản vì anh yêu em.
.........
Hôn lễ được bày tiệc tại Tễ Viên. Tễ Viên là một tòa trạch viện của nhà họ Vương, nằm ngoài khu tô giới Pháp. Nguyên vốn là tư trạch, nay được trùng tu lại toàn bộ, dùng làm tân phòng.
Ngôi nhà mang bố cục vườn cảnh Giang Nam, hành lang uốn lượn đan xen cùng thủy tạ, dưới cầu đá là làn nước biếc lững lờ trôi. Lúc này, hải đường trong sân đang độ nở rộ, hương hoa lướt qua hành lang, tan ra thành một tầng gió ấm phảng phất vị ngọt nhẹ.
Trong đại sảnh giăng đèn kết hoa, nến đỏ soi qua khung cửa chạm khắc, chữ Hỷ dán kín cả cửa lẫn song, ánh nến lay động cũng khiến lòng người ấm lên đôi phần. Yến tiệc được bày biện vô cùng xa hoa, món ăn là tiệc kết hợp giữa Quảng Đông đương thời và Hoài Dương tinh tế. Giữa tiệc, có gánh hát thanh xướng vài đoạn tuồng cổ, lại có ban nhạc nhỏ diễn tấu những khúc Tây dương. Tiếng tiêu tiếng đàn hòa cùng tiếng chạm ly lanh canh của đồ bạc, nhất thời khó phân biệt đâu là âm điệu cũ, đâu là tân thanh.
Mỗi khi dọn lên một món, liền có khách khứa hò reo, vừa trêu đùa vừa giữ lễ, nói toàn lời cát tường: bảo rằng Vương thiếu gia thật có phúc, thiếu phu nhân dung mạo xinh đẹp, ắt là tướng vượng phu.
Lâu Hoài Thanh cũng cười theo, tay nâng chén rượu xã giao cùng mấy vị phu nhân. Bộ sườn xám gấm vàng màu xanh mực trên người bà trầm ổn mà thể diện; thứ bà nắm trong tay là thể diện của chủ mẫu nhà họ Vương, cũng là sự nhẫn nhịn của một người mẹ.
Có người ghé lại khen bà thật có phúc khí, nhìn tân tức phụ kia xem, thanh tú đến thế, sau này nhất định sẽ giúp Vương Sở Khâm quán xuyến trong ngoài.
Lâu Hoài Thanh khẽ cười, miệng đáp “phải rồi, phải rồi”, nhưng ý cười chỉ dừng nơi khóe môi, còn đáy mắt như phủ một lớp sương mỏng, lạnh lẽo lướt qua Tôn Dĩnh Sa đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Cô gái ấy khoác trên mình chiếc sườn xám đỏ thẫm thêu vàng, hoa văn cầu kỳ, dưới ánh đèn lấp lánh ánh sáng vụn vặt. Dung mạo quả thực rất đẹp, thế nhưng trong ngày đại hôn, nơi hàng mày khóe mắt lại phảng phất một vẻ lạnh lùng khó gần.
Khi trước, lúc Vương Sở Khâm nói câu “con muốn cưới cô ấy”, bà từng lạnh mặt hất đổ chén trà, buông ra mấy lời sắc bén cứa lòng. Nhưng cái cứng cỏi trong cốt tủy của con trai, bà hiểu hơn ai hết, mềm không xong, cứng càng không được. Cuối cùng, chỉ đành ngồi ở đây, nhìn Tôn Dĩnh Sa từng bước bước vào cánh cửa nhà họ Vương.
Tôn Dĩnh Sa giống như cây quế mới được dời trồng trong hậu viện Tễ Viên, cành nhánh lệch lạc đôi phần, nhổ không được, chặt cũng không xong, chỉ có thể mặc cho nó sống tạm như thế.
Lúc kính rượu, Vương Sở Khâm một tay đỡ cổ tay Tôn Dĩnh Sa, nhỏ giọng dặn cô đừng uống nhiều. Tôn Dĩnh Sa cúi mày thuận mắt, thỉnh thoảng mới ngẩng lên. Mọi người trong tiệc đều nhìn thấy, liền ồn ào cười nói:
“Vương thiếu gia đúng là thương vợ thật đấy, xem ra chẳng bao lâu nữa nhà họ Vương sẽ bồng được thằng nhóc béo rồi.”
Tiếng cười ấy lọt vào tai Lâu Hoài Thanh, lại như bị ngăn cách bởi một lớp sa mỏng, mơ hồ, bức bối đến khó chịu.
Đúng lúc này, phó quan của Vương Sở Khâm là Phùng Khải bước nhanh tới, cúi đầu ghé tai nói nhỏ mấy câu. Lông mày Vương Sở Khâm khẽ động, ánh mắt thoáng trầm xuống, rồi lập tức thu lại thần sắc, xoay người tiến gần cô, hạ giọng nói:
“Anh đi một lát rồi về.”
Trong giọng nói có vài phần trấn an, vài phần áy náy.
Tôn Dĩnh Sa chỉ gật đầu, không nói gì, ánh mắt cũng không dõi theo bóng lưng anh rời đi. Sau khi anh đi, yến tiệc vẫn náo nhiệt như cũ, tiếng chạm ly lanh lảnh như ngọc rơi mâm vàng, nhưng với cô, tất cả sự ồn ào ấy dường như chẳng liên quan gì.
Ánh mắt cô lướt một vòng quanh bàn tiệc, trước hết dừng lại trên người cha mình — Tôn Đạo Hợp. Gương mặt vốn đã lọc lõi thế sự nay cười càng thêm nịnh nọt, nếp cười chen chúc như chiếc quạt xếp mở toang.
Rồi cô nhìn sang mẹ — Lục Uyển Ninh. Bà vẫn mang sắc mặt trắng bệnh, dù hai gò má điểm chút phấn son nhạt cũng không che nổi vẻ yếu ớt. Mi tâm khẽ nhíu, ngồi lâu rồi, bà không nhịn được ho khẽ mấy tiếng. Như sợ làm phai nhạt hỉ khí, bà ghé tai nói nhỏ với nha hoàn bên cạnh một câu gì đó, rồi chậm rãi đứng dậy, lui khỏi tiệc.
Tim Tôn Dĩnh Sa khẽ thắt lại, đầu ngón tay vừa chống mép bàn định đứng lên. Không biết từ lúc nào, Lâu Hoài Thanh đã tiến sát tới, lòng bàn tay đặt lên mu tay cô, thoạt nhìn thân mật, nhưng giọng nói lại thấp đến mức như rít qua kẽ răng:
“Đây là lúc nào, tự cô nghĩ cho rõ.”
Giọng điệu không nặng, nhưng lạnh như lưỡi băng kề xương.
Tôn Dĩnh Sa sững lại, nuốt hết những lời và hơi thở vừa trào lên, cứng ngắc ngồi trở lại ghế.
Trên tiệc tiếng cười nói ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm không dứt, nhưng với cô lại xa xôi như cách một mặt nước. Cô nhìn ánh đèn trải khắp, nến đỏ lay động, chỉ thấy thứ ánh sáng ấy chẳng thể rọi vào lòng mình.
Vị trí tân nương náo nhiệt phi thường, còn cô thì giống như một món đồ bày biện đã được đặt sẵn, để người ta ngắm, để người ta bàn luận.
Khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình giống như một con cá trong ao, nhìn thấy trên mặt nước đèn hoa rực rỡ, tiếng người huyên náo, nhưng chỉ có thể nhìn, không nghe rõ.
Đúng lúc đó, Xuân Lam ghé tới, hạ giọng nhắc nhở:
“Thiếu phu nhân, canh giờ cũng sắp đến rồi, theo lệ thì tân nương phải rời tiệc sớm để về phòng nghỉ.”
Xuân Lam là người theo hầu được nhà họ Vương đưa sang, chuyên hầu hạ vị thiếu phu nhân mới qua cửa này. Giọng nói mềm mại, động tác cũng hết sức nhẹ nhàng, sợ làm xáo trộn dù chỉ nửa phần hỉ khí trong phòng.
Tôn Dĩnh Sa khẽ gật đầu, đứng dậy theo cô rời đi. Bên thảm đỏ, khách khứa vẫn náo nhiệt không ngớt, sôi động đến mức chói tai.
Vừa rẽ qua một bức bình phong, bước chân cô bỗng khựng lại trong chốc lát. Tầm mắt nghiêng sang, trông thấy ở góc hành lang phía xa, Vương Sở Khâm đang tranh cãi với một người phụ nữ mặc váy Tây màu trắng ngà.
Người phụ nữ ấy dung mạo rực rỡ, trong mắt đẫm lệ, nhưng vẫn đẹp đến mức khiến người ta khó rời mắt. Cô ta vừa nói gì đó, vừa đưa tay đẩy Vương Sở Khâm một cái. Vương Sở Khâm hơi lảo đảo, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Cuối cùng, người phụ nữ bật khóc quay người bỏ đi, gót giày cao gõ lên nền đá những tiếng dồn dập, quyết liệt. Âm thanh dần xa, chỉ còn lại bóng váy bị gió hất tung trên mặt đất. Vương Sở Khâm không đuổi theo, cũng không quay đầu, đứng bất động rất lâu.
Xuân Lam cũng nhìn thấy, ánh mắt hoảng hốt, muốn nói lại thôi.
Tôn Dĩnh Sa chỉ nhàn nhạt hạ mi mắt, hàng mi rũ xuống tạo thành một vệt bóng mỏng, che đi chút cảm xúc mờ tối nơi đáy mắt. Khóe môi lặng lẽ siết lại, không hỏi một lời, chỉ nhấc chân tiếp tục bước đi, nhịp bước không nhanh không chậm.
......
Yến tiệc cuối cùng cũng tan, tiếng người dần xa. Trong phòng tân hôn chỉ thắp một ngọn đèn, ánh sáng vàng nhạt, soi lên mái tóc còn vương hơi ẩm của cô.
Xuân Lam đã sớm giúp cô chải gội chỉnh tề. Bộ đồ ngủ thêu hoa màu hồng nhạt càng tôn làn da trắng, như đóa mộc lan vừa hé nở. Cô lặng lẽ ngồi bên mép giường, hai tay đặt chồng trên đầu gối, lưng thẳng tắp, giống như một món quà đã được đặt sẵn, chờ người mở ra, nhưng không biết đến bao giờ mới được đoái hoài.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, dừng lại rất lâu, như có người đang chần chừ do dự. Cuối cùng, cửa được đẩy ra.
Vương Sở Khâm đứng ở đó, bóng dáng ngược sáng. Anh khẽ ho một tiếng, cố ý hạ giọng thật nhẹ, nhưng vẫn không che giấu được sự lúng túng và do dự:
“Em… vẫn chưa ngủ sao?”
Tôn Dĩnh Sa không đáp ngay. Đôi mắt hạnh nhân khẽ rũ chỉ nhàn nhạt ngước lên, ánh nhìn lướt qua gương mặt anh, trong mắt như có một đốm sáng mờ, rồi lại nhanh chóng cúi xuống.
Anh nhìn ra sự xa cách lạnh nhạt trong thần sắc ấy, cuối cùng không tiến về phía cô, mà vòng sang chiếc sofa bên kia phòng ngồi xuống. Anh rót một ly rượu, ngửa đầu uống cạn, giọng nói ôn hòa nhưng rõ ràng mang theo ý né tránh:
“Hôm nay em cũng mệt rồi, ngủ sớm đi, anh không làm phiền em.”
Cô vẫn không trả lời, chỉ khẽ dịch người, vùi mình vào chăn, quay lưng lại. Vương Sở Khâm ngồi đó rất lâu, ánh mắt dừng trên chiếc ly trong lòng bàn tay đã bị hơi ấm làm nóng lên, lặng lẽ không nói một lời.
Anh canh thời gian, tính đủ nửa canh giờ. Nghĩ rằng cô đã ngủ, anh mới lặng lẽ cởi áo ngoài, đi đến bên giường, rất nhẹ nhàng vén góc chăn rồi nằm xuống, cách cô một khoảng bằng sải tay, như ngăn cách bởi một vực sâu vạn trượng.
Anh nằm ngửa nhìn trần nhà, ánh đèn loang lổ, hơi thở nén thật khẽ, trong lòng là một mớ hỗn độn không sao nói rõ.
Đang miên man suy nghĩ, tấm ván giường bên cạnh khẽ động. Anh theo phản xạ quay đầu lại, chỉ thấy Tôn Dĩnh Sa đã ngồi dậy. Mái tóc dài xõa xuống vai, áo ngủ vì động tác đứng lên mà hơi mở ra, dưới xương quai xanh là một mảng bóng tối mà ánh trăng cũng không thể xuyên thấu.
Khoảnh khắc ấy, trên gương mặt cô không còn vẻ lạnh lùng ban ngày, cũng chẳng có sự dịu dàng thường thấy của đêm khuya, chỉ còn một tầng bình thản gần như bi tráng, giống sự điềm nhiên trước giờ chết.
Rồi cô đưa tay lên, những ngón tay khẽ run, nhưng vẫn bắt đầu cởi vạt áo của chính mình.
Vương Sở Khâm gần như bật dậy, vươn tay giữ chặt cổ tay cô, các khớp ngón siết đến trắng bệch, giọng khàn đi, gấp gáp đến mức chính anh cũng không nhận ra:
“Sa Sa, đừng như vậy… em không cần phải làm thế.”
Cô ngước mắt nhìn anh, trong ánh nhìn có một khoảnh khắc rạn nứt.
“Đây là việc em nên làm.”
Cô nói, giọng khô khốc mà dứt khoát.
Nói xong, cô nhắm mắt lại, như thể muốn trao cả con người mình ra ngoài, cúi người hôn anh. Vương Sở Khâm nhất thời hoảng loạn, theo bản năng đẩy cô ra. Động tác ấy quá nhanh, đến chính anh cũng giật mình.
Tôn Dĩnh Sa sững lại một thoáng, rồi lại cười. Nụ cười ấy mang theo chút thê lương và tự giễu, như ngọn đèn chập chờn giữa đêm khuya, còn khiến người ta đau hơn cả tiếng khóc.
Cô bỗng hiểu ra: anh vốn không thật lòng muốn cưới cô. Người anh muốn cưới, hẳn là cô gái vừa rồi, người đã khóc đến lê hoa đái vũ, khiến người ta thương xót, ngay trong ngày đại hôn của họ.
Không phải cô.
Không phải con gái nhà họ Tôn.
Không phải Tôn Dĩnh Sa đã sớm rách nát trăm ngàn vết.
Trong lòng Vương Sở Khâm dâng lên một nỗi hoang lạnh không sao gọi tên. Từ ngày đó, từ ngày anh mở miệng bảo cô gả cho mình, Tôn Dĩnh Sa dường như đã lùi lại mấy bước, lùi vào sau một tầng sương mỏng, đủ để ngăn cách tâm tư của cô, xa đến mức khiến người ta hoảng sợ: nhìn thấy được, mà không sao chạm tới.
Cô không còn chịu gọi anh là “anh Sở Khâm” nữa. Tiếng gọi từng mềm mại ngây thơ ấy, như khúc nhạc cũ bị năm tháng phong ấn, không còn vang lên.
Anh hiểu nỗi khó xử của cô, hiểu rằng cuộc hôn nhân này đối với cô mà nói, chẳng khác nào nhà họ Tôn đẩy cô đến bờ vực. Nếu anh không vươn tay, cả cô lẫn nhà họ Tôn đều sẽ vạn kiếp bất phục. Đây là con đường duy nhất để cứu cô, cũng là để cứu nhà họ Tôn.
Anh khao khát cô, đến cả trong mơ cũng nghĩ đến. Nhưng nơi mềm yếu nhất trong lòng anh vẫn âm thầm mong mỏi: ít nhất là đêm nay, đừng là như vậy, đừng là dáng vẻ miễn cưỡng ấy, khi cô trao mình cho anh.
Dưới ánh đèn, biểu cảm của cô rõ ràng đến tàn nhẫn. Mi tâm nhíu chặt, trong mắt viết đầy đau đớn và kháng cự. Ngực anh như bị ai đó dùng lưỡi dao cùn từng chút một khoét vào, đau đến mức gần như bật thành tiếng. Anh muốn nói gì đó, lời còn chưa thành hình, thì Tôn Dĩnh Sa đã với tay, “tách” một tiếng, tắt ngọn đèn đầu giường.
Trong phòng chỉ còn ánh trăng, lạnh lẽo đổ xuống, rơi trên gò má cô, cũng rơi vào tim anh, như sương.
Khoảnh khắc tiếp theo, Tôn Dĩnh Sa tiến tới hôn anh. Nụ hôn ấy mang theo chút vội vàng hoảng loạn, mang theo sự vụng về lẫn tàn nhẫn non nớt.
Đèn đã tắt rồi. Trong lòng cô nghĩ, đèn đã tắt thì chẳng còn nhìn thấy gì nữa. Có lẽ như vậy, cô có thể giả vờ, giả vờ rằng mình chính là người mà Vương Sở Khâm thật sự mong muốn.
Chỉ cần tiến lại gần thêm chút nữa, chỉ cần khiến anh thỏa mãn hơn một chút, có lẽ anh sẽ cam tâm tình nguyện coi cô là người đó, dù chỉ một đêm, dù chỉ là một lời dối trá.
Có một khoảnh khắc, cô muốn khóc, nhưng lại cắn răng kìm lại. Cô chỉ muốn ép mình sát vào anh hơn nữa, như muốn là phẳng tất cả tự ti, ghen tị và uất ức, đặt hết lên đôi môi còn mang hơi ấm này.
“Đến đi, tàn nhẫn một chút cũng được…”
Cô thì thầm trong lòng, gần như là một lời cầu xin.
Muốn cô, làm tổn thương cô, cũng được.
Chỉ cần trong khoảnh khắc ấy, cô có thể đường đường chính chính tin rằng, mình không phải là người thừa thãi.
Lần này, Vương Sở Khâm rốt cuộc không đẩy cô ra nữa. Anh để mặc đôi môi của người mình yêu chạm lên, và chỉ trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ sự tự chủ và lạnh lùng của anh, chỉ cần cô khẽ chạm vào, đã vỡ vụn không còn sót lại.
Anh cúi xuống đáp lại nụ hôn, ban đầu vẫn còn dè dặt và kiềm chế, môi lưỡi chỉ khẽ dò xét nơi khóe môi cô, như cơn gió xuân sợ làm kinh động đến đóa hoa non. Nhưng rất nhanh sau đó, lớp tự chế ấy tan rã, nụ hôn dần sâu hơn, hơi thở quấn quýt lấy nhau.
Cánh tay anh siết chặt, ôm trọn cả người cô vào lòng. Bàn tay lần theo sống lưng cô, chạm đến thân thể mảnh mai mềm mại ấy, vừa cẩn trọng nâng niu, lại vừa mang theo mấy phần khát khao gấp gáp.
Đối với Tôn Dĩnh Sa, nụ hôn này quá dài, quá dồn dập, cũng quá điên cuồng. Cô run nhẹ trong vòng tay anh, những ngón tay luống cuống bám lấy cánh tay Vương Sở Khâm, như thể cần một nơi để nương tựa. Tim cô đập quá nhanh, trong hơi thở cũng vương vị ngọt gắt mơ hồ.
Cuối cùng, theo một tiếng rên rất khẽ của Tôn Dĩnh Sa, Vương Sở Khâm như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Đôi môi anh chợt khựng lại, lý trí tìm về đôi chút. Khoảnh khắc hai người tách ra, vẫn còn sợi nước mảnh chưa đứt, anh đưa tay nhẹ nhàng lau đi chút ướt át nơi khóe môi cô.
Vương Sở Khâm cúi nhìn cô, trong mắt vẫn còn dư âm của dục vọng chưa tan và sự dịu dàng, giọng nói khàn nhẹ:
“…Xin lỗi, anh làm em sợ rồi sao?”
Cô không đáp, chỉ khẽ lắc đầu. Trong đôi mắt ấy, hơi nước mờ mịt dâng lên.
Sau đó, anh hơi dùng lực kéo Tôn Dĩnh Sa vào lòng, cùng nhau nằm lại trên giường, cẩn thận kéo chăn đắp cho cả hai. Giữa lớp chăn gối còn vương mùi hương nhè nhẹ, xen lẫn men rượu và một chút mệt mỏi khó nhận ra.
Tôn Dĩnh Sa cảm thấy tim mình đập loạn, gần như muốn phá tung lồng ngực. Cô còn chưa kịp mở lời, đã nghe anh ghé sát tai thì thầm, giọng khàn vì men rượu và mỏi mệt, lại mang theo chút áy náy bất lực:
“Đêm nay anh có uống chút rượu, cả người lẫn đầu óc đều nặng nề… sợ là sẽ làm em thất vọng rồi. Em cũng mệt rồi, chúng ta nghỉ sớm nhé… đường còn dài,
rồi cũng đều là của chúng ta.”
Cô vừa định đáp, anh lại nói thêm, giọng càng hạ thấp:
“Bên phía Tôn phu nhân, anh đã cho người đi mời bác sĩ Trần Hoài Viễn của Bệnh viện Đại Tân Hoa. Sáng mai anh sẽ đích thân qua sắp xếp.”
Bệnh viện Đại Tân Hoa là bệnh viện Tây y mới xây trong khu tô giới Pháp, tòa nhà trắng tinh, trang thiết bị và thuốc men bên trong nghe nói đều nhập từ châu Âu, rất tân thời. Trần Hoài Viễn xuất thân thế gia Giang Nam, du học Đức trở về, diện mạo tuấn tú, tay nghề vững vàng, giỏi nhất là phụ khoa và nội khoa, ở Thượng Hải cũng được xem là danh y có tiếng.
Nghe vậy, Tôn Dĩnh Sa hít nhẹ một hơi, giọng mũi hơi nặng:
“…Em cũng muốn đi cùng.”
Vương Sở Khâm trầm mặc giây lát, cuối cùng khẽ gật đầu, giọng nhẹ như thì thầm:
“Được, cùng đi.”
Cô không nói thêm gì, chỉ cúi đầu, mũi vô tình chạm vào ngực anh, giống như một chú mèo nhỏ cuối cùng cũng thu móng vuốt lại, yên lặng ngoan ngoãn.
Cuối cùng, anh khẽ nói:
“Ngủ đi.”
Giọng nói tan nhẹ vào đêm. Cô chậm rãi “ừm” một tiếng, mang theo mệt mỏi, nép trong vòng tay anh, từ từ khép mắt lại.
Vương Sở Khâm cứ thế ôm cô, lòng bàn tay áp lên lưng Tôn Dĩnh Sa, cảm nhận nhịp thở yếu ớt mà đều đặn ấy suốt cả đêm, không hề chợp mắt.
_____
Hay qué trời ơi =)))
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…






Tác giả viết thời gian đan xen vào nhau mà dễ hiểu ghê, hay quá đi 👏👏👏
Lại hiểu lầm lòng đối phương rồi chời ơi
Uu mấy bộ này viết hay quá luôn. Từ cách miêu tả tâm lý nhân vật đến văn phong đều mượt. Từ sau bộ Hổ Mùa Thu vibe dân quốc là có bộ này hay
Trời ơi, mê cái kiểu tình tiết ngược ko phải quá dồn dập nhưng vẫn đủ làm tim người ta bị siết lại vậy ghê. Nói chứ ước hiểu lầm nhiều dô, đau khổ nhiều dô, lấy nước mắt nhiều dô xong HE nó đã gì đâu á 😭😭