Tòa nhà của tòa báo nằm khuất ở một góc tô giới Pháp, là một căn nhà kiểu Tây cao hai tầng. Lớp sơn hồng ngoài tường đã bong tróc từ lâu, vết mưa chảy xiên chằng chịt, song sắt cửa sổ loang lổ rỉ sét. Trước cửa treo một tấm biển gỗ sơn đen, trên đó ba chữ “Thân Báo Xã” đã bị gió mưa bào mòn, nét chữ tróc dần, chỉ còn lại những đường viền mờ nhạt.

Bên trong, hành lang hẹp và ẩm, hơi ẩm trộn lẫn mùi mực in nồng nặc. Tiếng máy đánh chữ vang lên liên hồi, dồn dập mà bất lực, như từng nhịp tim gấp gáp nối tiếp nhau trong khoảng tối mờ mịt này.

Tôn Dĩnh Sa ngồi sau một chiếc bàn gỗ nhỏ sát cửa sổ. Trên mặt bàn chất đầy giấy điện báo, bản thảo bị trả lại cùng một xấp bản viết tay chờ chép lại. Cô cúi đầu, chăm chú viết, những ngón tay thon mảnh lướt nhanh trên trang giấy. Ban ngày, phần lớn thời gian cô chép thuê bản thảo cho người khác, đem những tin tức do biên tập viên đọc miệng hay điện báo ngoại quốc, từng nét từng chữ sao lại cho ngay ngắn chỉnh tề.

Một đồng nghiệp bên cạnh cười đùa:
“Sa Sa viết nhanh thật, loáng cái là xong cả trang rồi.”
Cô chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn đặt trên trang giấy.

Đợi những công việc chép bài theo lệ xong xuôi, cô mới tranh thủ những khoảng trống nơi góc bàn, lén viết chút gì đó của riêng mình. Cô viết cho góc nhỏ ít người chú ý nhất trên tờ báo, một đoạn ngắn nằm cạnh mục rao vặt. Hôm nay, cô viết xuống một dòng chữ rất ngắn:

“Cây quế mọc lệch.”

Người khác chỉ xem đó là trò chơi chữ, chẳng buồn nhìn lâu. Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, nếu anh còn sống, nếu có một ngày anh mở tờ báo này ra, anh nhất định sẽ hiểu.

Đầu bút bỗng khựng lại, đầu ngón tay khẽ run. Từ cuối hành lang vang lên giọng biên tập viên, mang theo vẻ thúc giục:
“Sa Sa, bản thảo xong chưa?”

“Xong ngay đây ạ.”
Cô đáp một tiếng, gấp tờ giấy mỏng kia lại, đặt vào giữa xấp bản thảo đã chép xong rồi đưa ra. Một đoạn văn trông bình thường đến không thể bình thường hơn, lại là niềm mong mỏi ít ỏi còn sót lại mỗi ngày của cô.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy Tây màu nhạt. Chất vải không quý, nhưng được là phẳng phiu, thắt eo vừa vặn, tôn lên dáng người mảnh mai đoan trang. Mày mắt thanh tú, cử chỉ nhã nhặn, ngay cả dáng cầm bút cũng yên tĩnh dịu dàng. Trong tòa soạn ai cũng biết, cô một mình nuôi con, mọi việc đều tự lo liệu, ít nói ít than, vì thế đối với cô, ai nấy đều phần nào thêm chút cảm thông.

Chỉ là trong thời thế này, sự trong sạch của phụ nữ hiếm khi được bảo toàn trọn vẹn. Lời ra tiếng vào vẫn thỉnh thoảng lọt tai, những dò xét và ve vãn cũng chưa từng vắng bóng. Chẳng hạn như vị biên thẩm họ Phạm kia, tuổi đã trung niên, người phát tướng, thường hay vin cớ tan làm để mời cô ăn cơm, tiện đường đưa về.

Tôn Dĩnh Sa còn chưa kịp mở lời, mấy cô đồng nghiệp trẻ bên cạnh đã cười tủm tỉm đứng ra đỡ giúp:
“Sa Sa còn phải về gấp, ở nhà có con nhỏ chờ đấy ạ.”

“Biên thẩm Phạm, ông đừng làm khó Sa Sa nữa.”

Giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng kín đáo lộ ra sự che chở.

Tôn Dĩnh Sa khẽ mỉm cười, không tranh biện gì thêm, chỉ để mấy người đồng nghiệp khoác tay mình cùng xuống lầu. Cầu thang hẹp và dốc, gót giày gõ lên bậc gỗ vang tiếng rỗng khô. Khi bước ra khỏi cửa lớn của tòa báo, gió đêm ập tới, mang theo hơi ẩm lạnh, ánh đèn đường chao nghiêng nơi góc phố. Mấy cô gái vừa đi vừa thấp giọng bàn tán về biên thẩm Phạm, trong tiếng cười pha lẫn chút bức xúc hả hê.

“Cũng chẳng soi lại tuổi tác mình.”

“Sa Sa như thế, đâu đến lượt ông ta nghĩ ngợi.”

Tôn Dĩnh Sa nghe thấy, chỉ mỉm cười nhạt, khẽ lên tiếng cảm ơn. Mấy đồng nghiệp thấy cô hiền lành nhu thuận, lại không nhịn được mà ghé sát trêu đùa. Một người giơ tay khẽ chạm lên má cô, cười nói:
“Đã là người có con rồi mà trông vẫn non nớt như thiếu nữ.”

Đến ngã rẽ đầu phố, mọi người lần lượt tản đi, mỗi người một hướng. Tiếng cười và bước chân dần xa, màn đêm càng thêm tĩnh lặng. Đèn đường hai bên lần lượt sáng lên, quầng sáng in trên mặt đá ẩm lạnh, mơ hồ như giấc mộng cũ. Bóng cây ngô đồng lay động, gió lùa vào cổ áo, cô đành khép chặt chiếc khăn choàng, vẫn cảm thấy hơi lạnh thấm thẳng vào xương.

...

Tiệm bánh của người Tây nơi góc phố vẫn còn sáng đèn. Trong tủ kính bày ngay ngắn những mẻ bánh ngọt mới ra lò, lớp đường trắng phủ như sương mỏng, từ xa đã ngửi thấy mùi bơ và quế. Tôn Dĩnh Sa dừng lại giây lát, ngón tay khẽ miết trong túi áo, cuối cùng vẫn đẩy cửa bước vào. Cô mua hai chiếc, dùng giấy dầu cẩn thận gói lại, như sợ chỉ cần sơ sẩy là bánh sẽ vỡ vụn.

Căn chung cư nơi cô ở nằm lệch, yên tĩnh. Bóng đèn trong hành lang vàng vọt, dây điện trần lộ ra ở góc tường, lúc sáng lúc tối. Cầu thang xây bằng đá dựng đứng, lan can sắt đã rỉ sét từ lâu. Khi cô bước lên, tiếng chân vang vọng giữa những bức tường xi măng, trống trải đến mức gợi cảm giác cô độc.

Cuối hành lang mơ hồ truyền đến tiếng nhà bên, trẻ con khóc, giọng phụ nữ quát vội, tiếng bát đĩa va vào nhau lẫn lộn. Lại có tiếng radio rè rè, phát một đoạn kinh kịch nghe không rõ, như vọng qua một tầng sương mù.

Vừa hay gặp bà chủ nhà, tay xách hộp cơm, cười hiền hậu nhét vào tay cô:
“Mang theo con nhỏ vất vả lắm, chút thức ăn này cầm về lót dạ nhé.”

Bà chủ nhà vốn luôn thấy cô nhã nhặn, lại làm việc ở tòa soạn. Dù một mình nuôi con, trên người cô vẫn toát ra sự kiên cường lặng lẽ. Tiền thuê nhà cũng thường được nới lỏng, chưa từng làm khó. Tôn Dĩnh Sa khẽ nói lời cảm ơn, hai tay nhận lấy.

Thấy cô nhận hộp cơm, nụ cười của bà chủ nhà thêm phần thân mật, thuận miệng nói:
“Khi nào rảnh sang đánh mấy vòng mạt chược với tôi nhé, dạo này thiếu người quá.”

Tôn Dĩnh Sa mỉm cười, giọng dịu dàng:
“Vâng ạ, hôm nào bà đủ người, cháu sang góp vui.”

“Mấy hôm này rảnh thì ghé nhé.”
Bà chủ nhà nói sảng khoái, nếp cười nơi khóe mắt hằn rõ vẻ thân quen của xóm giềng.

Tôn Dĩnh Sa gật đầu, ý cười nhạt nhẹ, khẽ đáp lời.
Bà chủ nhà yên tâm, bước đi thong thả. Tôn Dĩnh Sa xách hộp cơm, tiếp tục lên lầu.

Đến trước cửa, cô lấy chìa khóa ra, ổ khóa sắt cạch một tiếng, cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Ánh đèn trong phòng vàng nhạt mà ấm áp, chặn hết hơi lạnh ngoài kia lại sau cánh cửa.

Xuân Lam lập tức bước tới, trong lòng ôm chặt đứa trẻ, giọng hạ rất thấp nhưng không giấu được niềm vui nơi mày mắt:
“Thiếu phu nhân về rồi. Tiểu thiếu gia vừa nãy khóc một trận, mãi mới chịu ngủ.”

Đứa bé ngủ say trong tã, mày mắt chưa kịp giãn ra, hàng mi mỏng như bóng quạt nhỏ in trên gò má. Tôn Dĩnh Sa mỉm cười, đặt bánh ngọt và hộp cơm lên bàn, rồi đưa tay đón lấy, động tác rất nhẹ. Khi hơi ấm mềm mại ấy rơi vào vòng tay, cô cúi đầu, khẽ hôn lên trán con.

Xuân Lam vừa dọn dẹp, vừa thì thầm kể những chuyện lặt vặt trong ngày:
“Hôm nay tiểu thiếu gia tinh thần lắm, bú xong là tay chân múa máy, miệng ê a ê a, như thể đang cãi nhau với ai vậy. Em dỗ suốt nửa ngày, cậu bé nhất quyết không chịu ngủ. Mãi đến trước lúc thiếu phu nhân đẩy cửa vào, không biết có phải nghe thấy tiếng bước chân hay không, mới ngoan ngoãn trở mình, ngủ yên.”

Tôn Dĩnh Sa cúi nhìn đứa trẻ đang say ngủ trong lòng, ngực dâng lên một luồng ấm áp, nét mặt cũng dịu đi vài phần. Cô khẽ nói với Xuân Lam:
“Bà chủ nhà lại cho đồ ngon.”

Xuân Lam vội mở hộp cơm, bên trong là một phần sư tử đầu kho đỏ. Hương thịt lan tỏa, nước sốt sánh đậm, hơi nóng bốc lên, khiến cả không gian cũng ấm theo. Mắt Xuân Lam sáng rỡ, không nhịn được mà khen:
“Món này đúng là nấu rất công phu, hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi!”

Nói rồi vào bếp, hâm lại mấy món còn dư, thái thêm chút lạp xưởng, bày một đĩa rau xanh và một bát canh cải thảo đậu hũ ninh kỹ, thêm đĩa sư tử đầu kho đỏ bà chủ nhà mang tới. Trên bàn cơm lập tức dậy hơi nóng, mùi thơm lan tỏa. Tuy chỉ là bữa cơm thường ngày, nhưng đối với hai người họ, đã là một bữa ăn hiếm hoi đủ đầy.

Bếp than trong phòng lách tách cháy, ngọn lửa trong miệng lò sắt lúc bừng lúc tắt, hắt lên tường những vệt đỏ nhè nhẹ lay động. Tiểu thiếu gia ngủ rất yên, hơi thở đều đều, hoàn toàn lạc nhịp với tiếng gió rít ngoài cửa sổ, như thể đang ở trong một thế giới tĩnh lặng khác.

Tôn Dĩnh Sa ngồi xuống, chiếc bánh ngọt vừa mua về vẫn còn ấm, liền bảo Xuân Lam bẻ một miếng nếm thử. Đầu răng vừa chạm, lớp đường bột đã tan ra ngay tức thì; vỏ ngoài giòn rụm xào xạo, bên trong lại mềm xốp ẩm mịn. Vị ngọt của kem hòa cùng hương ấm của quế lan tỏa trên đầu lưỡi. Xuân Lam nhai chậm rãi, mày mắt cong lên, tiếng cười mang theo vài phần nhẹ nhõm hiếm hoi:
“Thơm thật, thiếu phu nhân cố ý mua phải không ạ?”

Tôn Dĩnh Sa cũng cầm lấy một miếng nhỏ, đầu ngón tay khẽ khựng lại, nơi khóe môi dâng lên một nụ cười rất nhạt, giọng nói hạ thấp đến gần như thì thầm:
“Tiểu Vân cũng thích ăn loại này.”

Xuân Lam sững người trong chốc lát, miếng bánh trong tay bỗng trở nên nặng trĩu. Ngay khoảnh khắc ấy, ngực cô se lại, như bị thứ gì đó mảnh và chặt khẽ siết quanh.

Trước mắt cô lần lượt hiện lên những mảnh ký ức cũ. Khi ấy cục diện chiến sự đã rối ren, Vương gia dời cả nhà về Trùng Khánh, cô từng nghĩ cả đời này sẽ không còn duyên gặp lại thiếu phu nhân. Mãi đến một buổi hoàng hôn nọ, bác sĩ Trần Hoài Viễn nhờ người lặng lẽ tìm đến, báo rằng Tôn Dĩnh Sa vẫn còn ở Thượng Hải, bụng đã lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể sinh, cần người chăm sóc, nhưng điều kiện là tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài.

Khi ấy cô gần như không cần suy nghĩ, liền gật đầu đồng ý. Trải qua chặng đường xóc nảy quay về Thượng Hải, nhìn thấy Tôn Dĩnh Sa vừa sinh xong, tiều tụy mà vẫn bình an, nước mắt cô lập tức trào ra. Giây phút đó, cô vừa khóc vì thiếu phu nhân còn sống, lại vừa cười vì tiểu thiếu gia đã an toàn chào đời.

Từ đó, Xuân Lam lại ở bên Tôn Dĩnh Sa, chăm sóc hai mẹ con. Ngôi nhà chật hẹp đơn sơ, tường vôi bong tróc loang lổ, những ngày mưa góc tường luôn rịn nước. Cuộc sống không còn sung túc yên ổn như khi ở Tễ viên, nhưng hai người nương tựa vào nhau, cũng coi như có chỗ dựa giữa đời.

Ban ngày, Xuân Lam ở nhà trông nom tiểu thiếu gia, Tôn Dĩnh Sa thì đến tòa soạn chép bản thảo mưu sinh. Đèn khí vàng vọt, bóng sáng lắc lư trên tường, khiến dáng cô in ra càng thêm gầy mảnh. Trong phòng, tiếng máy đánh chữ lách cách không dứt, biên tập viên ở cuối hành lang đập bàn giục giã:
“Nhanh lên, nhanh lên!”
Mùi mực in trộn lẫn mùi thuốc lá lan khắp không gian.

Cô lặng lẽ ngồi nơi góc gần cửa sổ, từng dòng từng dòng chép lại, thỉnh thoảng khẽ đối chiếu đọc thành tiếng. Đầu bút cọ trên mặt giấy, hễ sai sót là phải viết lại từ đầu. Tấm lưng cô luôn thẳng, như một cành cây cô độc không chịu cúi xuống. Đổi lại, chỉ là chút tiền công ít ỏi. Người ngoài chỉ nghĩ cô cam chịu vì miếng ăn manh áo, nào biết đó chẳng phải là tất cả.

Chỉ mình cô hiểu, đó chẳng qua là một sợi níu giữ. Cô sẽ lặng lẽ để lại một câu cực ngắn trong mục phân loại hay góc nhỏ nào đó, không đủ để người ngoài chú ý. Nếu Vương Sở Khâm còn sống, nếu số phận còn cho phép gặp lại, sớm muộn gì anh cũng sẽ lật đến tờ báo này, nhìn thấy dấu vết cô để lại, và hiểu rằng cô vẫn đang đợi anh.

Tôn Dĩnh Sa gắp một đũa rau xanh bỏ vào bát Xuân Lam. Xuân Lam lúc này mới hoàn hồn, vội vàng gắp lại một viên sư tử đầu kho đỏ đặt vào bát Tôn Dĩnh Sa, cười thúc cô ăn thêm. Hai người qua lại nhường nhau, giống như bao gia đình bình thường khác, ấm áp dùng xong bữa cơm.

Đêm đã khuya, Xuân Lam nhẹ tay nhẹ chân đứng dậy đi xem tiểu thiếu gia, lại thấy Tôn Dĩnh Sa đứng một mình bên cửa sổ, mày mắt ẩn trong ánh trăng, thần sắc mơ hồ. Cô tưởng thiếu phu nhân lại đang ngắm trăng nhớ người, vội lấy một chiếc áo khoác mang tới. Vừa định khoác lên vai cô, Tôn Dĩnh Sa đã khẽ giơ tay, chỉ ra ngoài cửa sổ.

Dưới góc tường, ánh trăng lạnh lẽo, hai con mèo nhỏ, một đen một trắng, đang co mình dựa sát vào nhau. Ánh mắt Tôn Dĩnh Sa dần dịu xuống, nơi khóe môi hiện lên một nụ cười mơ hồ như có như không, giọng nói rất khẽ:
“Xuân Lam, nhìn kìa… trông giống Đoàn Đoàn thật.”

Xuân Lam nhìn theo, kỳ thực chẳng giống chút nào. Đoàn Đoàn khi còn ở Tễ Viên được nuôi béo tròn, lông mượt bóng, nào có dáng vẻ gầy gò lẻ loi như vậy. Nhưng cô không nói ra, chỉ thấy ngực mình chua xót. Cô đã từng nói với thiếu phu nhân rằng Đoàn Đoàn sau này được tiểu thư Tiểu Vân đưa đến nhà họ Vạn, làm bạn với con mèo Ba Tư trắng muốt, hẳn là sống rất ổn.

Chỉ là lúc này, thiếu phu nhân lại nhìn hai con mèo gầy yếu kia, ánh mắt dịu dàng, nhưng ẩn bên dưới là một tầng cô quạnh nhàn nhạt. Lòng Xuân Lam chợt thắt lại, người thiếu phu nhân nhớ, đâu chỉ là Đoàn Đoàn.

Xuân Lam nhẹ nhàng xoa bóp bờ vai Tôn Dĩnh Sa:
“Tiểu thư Tiểu Vân thường xuyên nhắc tới chị đấy. Chị không viết cho cô ấy một lá thư sao?”

Tôn Dĩnh Sa chỉ lắc đầu, ánh mắt vẫn dừng trên hai con mèo đang nô đùa ngoài kia, ánh nhìn tĩnh lặng, giọng nói cũng rất nhạt:
“Tôi đã rời khỏi Tễ viên, lại không đợi được anh ấy, lấy đâu ra mặt mũi gặp lại bất kỳ ai. Chỉ cần biết Tiểu Vân sống tốt, là tôi yên lòng rồi.”

Lời vừa dứt, trong phòng bỗng vang lên tiếng khóc trẻ thơ trong veo. Xuân Lam vội quay người bế lên, Tôn Dĩnh Sa cũng theo vào. Tiểu thiếu gia vừa nhìn thấy hai người, tiếng khóc liền ngưng bặt, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại, khóe môi còn vương nét cười chưa tan.

Tôn Dĩnh Sa cúi xuống, đưa tay khẽ chạm vào gò má hồng hào của con, dịu giọng dỗ dành:
“Ừm? Sao thế?”

Đứa trẻ nhỏ xíu ê a mấy tiếng, đôi mắt còn đọng hơi nước mơ màng, vậy mà đã vươn tay ra, nắm chặt lấy ngón tay cô, vụng về kéo về phía miệng. Dáng vẻ ngây thơ ấy khiến lòng người mềm đi.

Tôn Dĩnh Sa ngẩn ngơ nhìn, nơi khóe môi nở ra một nụ cười rất dịu:
“Giống thật…”

Xuân Lam ghé lại nhìn kỹ, không nhịn được cười:
“Tiểu thiếu gia này, mày mắt thần thái lờ mờ giống thiếu phu nhân. Chỉ là khóe miệng, cái cằm này, lại giống hệt thiếu gia.”

Ánh mắt Tôn Dĩnh Sa khẽ rung, nhưng vẫn cố mang theo một chút nhẹ nhàng, khẽ nói:
“Chỉ mong vóc dáng đừng giống tôi. Sau này phải có khí phách của cha nó mới được.”

Xuân Lam cong cong mày mắt, dè dặt hỏi:
“Thiếu phu nhân… sao lại đặt cho tiểu thiếu gia cái tên này?”

Tôn Dĩnh Sa cúi mắt, đầu ngón tay vẫn bị đứa trẻ nắm chặt, móng tay bé xíu khẽ ghim vào da cô, như nhắc nhở rằng cô không thể trốn tránh. Cô nhẹ giọng nói:
“Dự Hoài. Dự dĩ hoài chi — gửi nỗi nhớ vào tim.”

Nói đến đây, ánh mắt cô trở nên kiên định, giọng điềm nhiên:
“Con đến với đời vốn đã là niềm mong mỏi của tôi. Chừng nào Sở Khâm còn chưa trở về, tôi sẽ gửi tất cả nhớ thương này vào con, để trong lòng tôi, con mãi mãi ở cùng cha mình.”

Ngay lúc ấy, Vương Dự Hoài như thể hiểu được, ê a gọi một tiếng, giọng non nớt mà vang vang.

Tôn Dĩnh Sa lập tức cong mày cười theo, nỗi u hoài nơi khóe mắt trong khoảnh khắc ấy dường như được ai đó khẽ khàng gạt đi. Xuân Lam cũng đưa một ngón tay ra, Vương Dự Hoài theo bản năng nắm chặt lấy. Hai người cách một đứa trẻ nhìn nhau, ý cười dần dần lan tỏa, đôi mắt cong cong, như cùng được một luồng ánh sáng chiếu rọi.

Khoảnh khắc đó, gió mưa ngoài kia đều không còn liên quan đến họ. Chỉ còn sinh mệnh bé nhỏ này, bằng cách hồn nhiên nhất, thay họ đáp lại sự hoang lạnh của số phận.

.......

Ngày qua ngày bị kéo lê đi, như có một bàn tay vô hình lặng lẽ đẩy về phía trước, không cách nào chống cự. Hôm ấy trời âm u, bầu trời mùa đông thấp đến mức tưởng chừng sắp sụp xuống, hơi ẩm lạnh bao trùm cả thành phố. Ngoài cửa sổ, bóng cành bạch dương run rẩy trong gió, in lên tường như một bức tranh cắt đang khẽ rung.

Trong toà soạn báo, mùi mực in và giấy vẫn hoà lẫn như cũ. Tiếng máy đánh chữ vang lên liên hồi, dồn dập, tựa từng nhịp tim gấp gáp mà bất lực.

Tôn Dĩnh Sa cúi đầu duyệt một bản thảo ngắn, ánh mắt chăm chú. Một lọn tóc trước trán theo nhịp thở khẽ rung, nhưng cô không hề để tâm.

Bỗng từ cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân vội vã. Một đồng nghiệp chạy tới, đưa cho cô một bức điện báo, vẻ mặt lộ chút do dự:
“Sa Sa, hình như… là gửi cho cậu.”

Tim cô thắt mạnh. Những ngày đông như thế này vốn đã dễ khiến lòng người lạnh đi, mà trong thời cuộc này, điện báo chưa bao giờ là thứ bình thường, phần lớn đều gắn với sinh tử.

Cô nhận lấy tờ giấy mỏng, đã nhàu đi vì chuyển tay nhiều lần. Ngón tay run rẩy mở ra, chỉ vừa liếc qua, nhịp tim đã như bị lưỡi dao lạnh lẽo siết chặt. Câu chữ cứng rắn, nhưng đủ khiến máu trong người cô chảy ngược.

“A Sở, Đông tuyến, có khả năng còn sống.”

Mọi ồn ào xung quanh tức thì rút lui. Máy đánh chữ vẫn lách cách vang lên, nhưng bên tai cô chỉ còn tiếng tim mình dội ầm ầm. Cô bật dậy, chân ghế kéo trên sàn gỗ phát ra âm thanh chói tai. Đồng nghiệp bên cạnh giật mình ngẩng đầu:
“Sa Sa, có chuyện gì vậy?”

Cô không trả lời, chỉ vội khoác áo dạ dày, siết chặt chiếc túi da trong tay.

Có người đuổi theo hỏi:
“Sa Sa, cậu đi đâu?”

Cả người cô rối loạn, nhưng vẫn gắng đè nén cảm xúc, giọng hạ thấp, gấp gáp mà run rẩy:
“Cục điện báo.”
Nói xong, cô đã vội vã lao xuống lầu.

Luồng khí lạnh trong cầu thang sắc như dao, len thẳng vào tay áo. Hơi thở cô hoá thành làn sương trắng, loé lên rồi tan biến. Mỗi bước chân, như nặng nề giẫm thẳng vào lồng ngực.

Ngoài phố, đèn khí gas mờ đục vẫn chưa tắt dù là ban ngày. Ánh sáng loang trên con đường đá xanh đọng nước lạnh, mỏng như một lớp băng. Cành cây kêu rin rít trong gió, gió lùa vào cổ áo, ống tay. Cô nắm chặt tờ điện báo, như nắm lấy sợi dây duy nhất có thể kéo mình ra khỏi vực sâu.

Cô chạy băng qua phố, bước chân gấp gáp như muốn nghiền nát phiến đá dưới chân. Lồng ngực cuộn trào, tim gần như muốn phá tan xương sườn mà bật ra. Gió lạnh táp thẳng vào cổ họng, hơi thở từng đợt đau buốt, nhưng cô hoàn toàn không hay biết. Nước mắt không rõ từ lúc nào đã trượt xuống, lạnh lẽo dán vào gò má. Trong lòng cô lặp đi lặp lại một câu:

Còn sống… làm ơn… Vương Sở Khâm, nhất định phải sống.

Đúng lúc ấy, đầu phố bỗng vang lên tiếng điện nhiễu chát chúa. Chiếc loa lớn dựng tạm phát ra giọng nói run run nhưng rõ ràng:

“Chính phủ đối phương chính thức tuyên bố đầu hàng vô điều kiện!”

Chỉ trong khoảnh khắc, cả con phố như bị mồi lửa châm vào, bùng nổ dữ dội. Trên con phố hẹp của tô giới Pháp, dòng người lập tức cuộn trào. Có người hò reo, khản giọng vung mũ; có người ôm đầu khóc lớn, nước mắt hoà cùng tiếng cười, trong tiếng nức nở lại mang theo sự nhẹ nhõm đã lâu không có.

Những người bán hàng rong đẩy xe gỗ, dốc cả số thuốc lá và kẹo tích cóp được tung lên không trung. Trẻ con hét vang, đuổi theo, nắm chặt viên kẹo trong tay như nắm cả thế giới. Phụ nữ khoác vai nhau, cười trong nước mắt; tiếng gầm của đàn ông khiến cả con phố như sắp lật tung.

Khung cảnh hỗn loạn đến gần như hoang đường. Cười và khóc, hò hét và nước mắt, đan xen thành một cơn cuồng hoan mất trật tự. Dòng người dâng trào như sóng, âm thanh làm màng nhĩ tê dại, nhưng lại rỗng không, như cách một lớp nước.

Tôn Dĩnh Sa cuối cùng cũng dừng lại. Ngực phập phồng dữ dội, tiếng thở gấp giữa náo nhiệt lại trở nên lẻ loi đến lạ. Cô siết chặt tờ điện báo trong lòng, mép giấy đã bị bóp nhăn. Xung quanh là biển người sôi sục, cờ xí tung bay, nhưng với cô, tất cả như bị ngăn cách. Âm thanh dần xa, chỉ còn nhịp tim dội sâu trong tai.

Bỗng một giọt lạnh rơi lên mí mắt, rồi thêm một giọt chạm vào sống mũi. Cô sững lại, ngẩng đầu. Trời vẫn u ám, nhưng tuyết đã bắt đầu rơi, từng bông nhỏ mịn. Những đốm trắng lặng lẽ rơi xuống, phía trên tiếng ồn ào, lại mang theo một sự tĩnh lặng khó tin.

Trên cổ cô là chiếc khăn lụa cũ. Màu sắc đã phai, vàng mơ và xanh nhạt chỉ còn dấu vết mờ nhạt, viền khăn sờn tua như bị năm tháng vò nát.

Nhưng trong lúc chạy, chiếc khăn vốn đã lỏng bị dòng người xô đẩy và gió lốc vần vũ, cuối cùng tuột khỏi cổ cô. Trong khoảnh khắc ấy, tấm vải bay lên, hoá thành một vệt sáng mất kiểm soát, xoay tròn giữa tuyết và giấy vụn, rồi trôi dạt vào biển người.

Tôn Dĩnh Sa theo bản năng đuổi theo hai bước, nhưng bị dòng người chặn cứng. Cô nghiêng người né tránh, tay áo bị kéo, tóc mai bị gió thổi dính vào má, đáy mắt tràn đầy hoảng loạn. Chỉ trong chớp mắt, chiếc khăn đã hoàn toàn mất hút.

Cô gần như tuyệt vọng tìm kiếm. Cuối cùng, ở khúc rẽ lát đá xanh, cô thoáng thấy một mảng màu quen thuộc. Chiếc khăn nằm trơ trọi trên mặt đất. Cô bất chấp tất cả, dùng sức đẩy người ra, cúi xuống định nhặt —

Một bàn tay đã vươn ra trước cô.

Đó là một bàn tay thon dài, tái nhợt, các đốt ngón rõ ràng, gân xanh hằn lên. Trên mu bàn tay là vài vết sẹo cũ ngoằn ngoèo, nổi bật giữa ánh sáng và tuyết, lặng lẽ kể lại những dặm đường ngàn sông núi, những máu lửa đã từng trải qua.

Cô nín thở, ngẩng đầu.

Dòng người vẫn sôi trào, cả con phố rung lên vì pháo nổ và tiếng reo hò. Nhưng trong mắt cô, khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh đều rút lui, như bị ai đó rút cạn.

Anh đứng nơi đầu gió, dáng người gầy gò. Không mặc quân phục, chỉ khoác áo dạ xám, cổ áo bị gió tuyết hất tung nhẹ. Gương mặt vì phiêu bạt và bệnh tật mà càng thêm hốc hác, đường nét sắc sảo, nhưng giữa đôi mày, vẫn là dáng vẻ mà cô gọi tên trong mơ đêm này qua đêm khác.

Vương Sở Khâm.

Tuyết rơi trên tóc và vai anh. Trong tay anh nắm chặt chiếc khăn lụa. Trong ánh mắt có mệt mỏi, có phong sương không lời, nhưng khi nhìn thấy cô, ánh nhìn ấy bỗng vỡ ra dịu dàng, như mọi phòng bị, mọi cứng rắn đều sụp đổ trong giây lát.

Môi Tôn Dĩnh Sa khẽ mở, nhưng không thốt được lời nào. Nước mắt vỡ bờ, trượt dài trong gió đông lạnh buốt, cô không đưa tay lau. Ba năm lưu lạc, ba năm chờ đợi, bao lần sống lại trong mơ rồi chết đi trong tỉnh thức, tất cả trong khoảnh khắc này gần như đánh gục cô.

Cuối cùng, cô nghẹn ngào, gọi khẽ:
“…Sở Khâm.”

Tiếng gọi gần như bị pháo và tiếng cười nhấn chìm, nhưng Vương Sở Khâm vẫn nghe thấy. Trong mắt anh thoáng hiện một rung động, rồi anh từng bước tiến lại.

Tôn Dĩnh Sa không dám chớp mắt, sợ rằng chỉ cần chớp một cái, anh sẽ tan biến. Hai chân cô như mọc rễ, đứng sững không nhúc nhích. Cho đến khi bóng anh bao trùm lấy cô, luồng khí quen thuộc ào tới từ gió tuyết.

Giây tiếp theo, cô đã bị anh ôm chặt vào lòng.

Cánh tay anh siết mạnh, gần như muốn nghiền cô vào lồng ngực, như muốn cùng lúc bóp nát, hoà tan những năm tháng rời rã, đợi chờ dài đằng đẵng, và những cơn ác mộng lặp đi lặp lại trong đêm, rồi hàn gắn lại giữa hai người. Giọng anh thấp và run, trào ra từ lồng ngực, mang theo nỗi đau cháy bỏng:
“Sa Sa.”

Bên tai là giọng anh, là nhịp tim trong lồng ngực anh, là sức ôm gần như muốn bóp nát cô, tất cả đều nói cho cô biết, Vương Sở Khâm thật sự đã trở về. Cổ họng cô nghẹn chặt, không thốt nổi lời nào, chỉ dốc hết sức ôm chặt anh. Những ngón tay cắm sâu vào lớp vải, chỉ có như vậy cô mới dám tin anh không phải ảo ảnh, mà là máu thịt, là hơi ấm, đang sống sờ sờ trong vòng tay cô.

Nước mắt Vương Sở Khâm cũng lặng lẽ rơi. Anh nhắm chặt mắt, trán áp sâu vào mái tóc cô, hơi thở tràn ngập mùi hương quen thuộc khiến tim run rẩy. Ba năm trước, họ chia xa trong tuyết. Ba năm sau, vẫn là tuyết, họ gặp lại.

Anh ôm chặt hơn, gần như cố chấp, sợ chỉ cần buông lỏng một chút, tất cả sẽ lập tức vỡ thành giấc mơ, lại cướp cô đi.

Thế nhưng, Tôn Dĩnh Sa bỗng đẩy anh ra một chút, ngẩng gương mặt đẫm nước mắt. Trong ánh mắt vừa không giấu được yêu thương, vừa cất giấu oán trách bị dồn nén quá lâu. Cô giơ tay, khẽ đấm một cái vào ngực anh. Lực không mạnh, nhưng như ném thẳng nỗi đau sắc nhọn nhất từ đáy lòng ra ngoài.

“Sa Sa, đừng đợi anh.”

Đó là câu anh viết trong thư để lại cho cô. Bức thư ấy, cô không biết đã đọc bao nhiêu lần. Từng chữ khắc sâu vào tim, vừa khiến cô mềm lòng, vừa khiến tim nát vụn.

Cô lại đấm thêm một cái, giọng run rẩy:
“Duyên phận đời này của chúng ta… đến đây là hết.”

Vương Sở Khâm vẫn không nhúc nhích, mặc cho nỗi đau của cô từng chút từng chút rơi xuống người mình.

Đến cú thứ ba, cô đã nghẹn thành tiếng khóc, lời nói đứt quãng:
“Về sau… chỉ mong anh một đời bình an.”

Mỗi câu như xé toạc tim cô thêm lần nữa, cũng như ép anh phải cảm nhận tận tay nỗi cô độc ba năm qua của cô. Nước mắt tuôn như chuỗi ngọc đứt dây, ngay cả nốt ruồi lệ nơi khoé mắt cũng ướt đẫm, phản chiếu toàn bộ uất ức và chấp niệm của cô.

Vương Sở Khâm không né, không tránh, để mặc từng cú đấm rơi xuống. Anh khẽ nhíu mày, đưa tay lên, bàn tay bao lấy nắm tay run rẩy của cô, siết chặt.

Anh cúi đầu, trán chạm trán cô, giọng khàn đặc mà kiên định:
“Sa Sa… anh về rồi.”

Ba chữ “anh về rồi” ấy, nghiền nát ba năm vắng mặt, tất cả những im lặng không thể biện bạch và khổ đau không lời, gói gọn vào một lời thú nhận thấp hèn nhất.

Khoé môi Tôn Dĩnh Sa run rẩy, nước mắt lại vỡ oà, khóc đến ngây ngô như một đứa trẻ. Vương Sở Khâm cẩn thận buộc lại chiếc khăn lụa cho cô, động tác tỉ mỉ đến từng chút, rồi đưa tay lau nước mắt cho cô. Đầu ngón tay dịu dàng đến tận cùng, nhặt từng giọt lệ vào lòng bàn tay, không cho phép chúng rơi uổng phí.

Đây chính là người anh khắc cốt ghi tâm. Anh liều mạng đi qua vực sâu máu lửa, mang theo thương tích và cô độc, lảo đảo trở về, chỉ vì giây phút này, lại một lần nữa được ôm cô vào lòng.

Tôn Dĩnh Sa cuối cùng lại lao vào ngực anh, siết chặt vòng tay, giao trọn bản thân. Giọng khàn đi, ngập nước mắt, nhưng rõ ràng, dứt khoát, không chút do dự:

“Cảm ơn anh… đã trở về.”

Tuyết lặng lẽ rơi, từng bông phủ lên vai họ, chưa kịp tan đã phủ thêm một lớp trắng mỏng. Phố xá vẫn ồn ào, pháo nổ, người reo, nhưng giữa đất trời, dường như chỉ còn anh và cô, hai linh hồn đã đi qua bao dập vùi để gặp lại nhau trong khoảnh khắc này, ôm chặt không rời.

.......

Thuở còn bé, Tôn Dĩnh Sa vừa ló đầu nhỏ xíu ra khỏi tiệm tạp hóa Tôn Ký, đã nhìn thấy trước cửa có một anh trai đang ngồi xổm. Hai đầu gối co chặt, bờ vai khẽ run, giống như bộ khung một con diều gió, chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể tan rã bất cứ lúc nào. Cô bé không phân biệt được, anh là vừa khóc xong, hay chỉ đang cúi đầu im lặng.

Cô chợt nhớ đến những lần mình rơi nước mắt, mẹ luôn nhét vào tay một viên kẹo, đỏ có, xanh có, ngọt đến mức vừa tan ra, sống mũi liền không còn cay nữa. Thế là cô bé cúi người, lục lọi trong chiếc túi vải nhỏ hồi lâu, vớt ra một viên kẹo gói giấy đỏ, cẩn thận đặt ngay ngắn trong lòng bàn tay, như thể đang dâng bảo vật, rồi đưa về phía anh.

Nhưng anh lắc đầu, không nhận.
Cô bé cau cái mũi nhỏ, lại nhét viên kẹo vào tay anh, giọng non nớt, mềm như sữa:
“Viên kẹo này ngon lắm đó, ăn vào là không đau nữa đâu.”

Lúc ấy cô mới nhìn rõ gương mặt anh. Ở khóe miệng anh có một nốt ruồi nhỏ, như một dấu hiệu vô tình đặt ở đó, vừa kín đáo lại vừa nổi bật.

Vài hôm sau, mẹ nói phải đến cửa hàng “xem qua một chút”. Tôn Dĩnh Sa nằng nặc đòi theo, cha liền cười, nhét cho cô một chiếc chong chóng giấy nhiều màu, dặn cô ngoan ngoãn chơi trước cửa.

Hôm ấy chong chóng quay vù vù, những cánh giấy sặc sỡ xoay tròn trong gió. Cô đang mải nhìn đến xuất thần thì anh trai kia lại xuất hiện. Lần này anh mặc bộ đồng phục học sinh xanh đậm, vải phẳng phiu, cúc áo sáng bóng, giày sạch không dính bụi.

Cô giơ cao chong chóng, đôi mắt long lanh nhìn anh, miệng không ngừng gọi:
“Anh ơi, nhìn này! Nó quay kìa!”

Anh cúi xuống, đưa tay véo nhẹ má cô. Nhiều người vẫn nói má cô tròn trịa, giống như một cái bánh bao nhỏ. Nhưng người khác véo thì đau, còn anh véo rất nhẹ, mềm mềm, không hề đau. Cô bé ngoan ngoãn để yên cho anh véo, trong mắt như chứa đầy ánh sáng.

Cô một hơi kể với anh rất nhiều chuyện. Cô không có anh trai, cũng chẳng có bạn chơi, bỗng nhiên có một người chịu nghiêm túc lắng nghe, cô liền thấy như mình vô cớ có thêm một người bạn bí mật, trong lòng âm thầm đắc ý.

Nói rồi, cô móc ra một chiếc túi thơm nhỏ, là mẹ mới may cho cô. Cô nắm trong tay, lắc lắc, như đang khoe một bảo vật hiếm có.

Anh cũng cười, khóe mắt cong cong, kể cho cô nghe những chuyện thú vị ở trường. Anh vừa nói vừa khoa tay múa chân, cô nghe chăm chú vô cùng, như thể bị kéo vào một thế giới xa lạ mà náo nhiệt.

Sau đó có người gọi anh, anh đành phải đi. Cô vội vàng lại móc ra một viên kẹo, nhét vào tay anh. Những lưu luyến không nói thành lời, tất cả đều gói trọn trong viên kẹo ấy.

Từ đó về sau, cô rất hay chạy đến tiệm. Ăn sáng xong là nhét đầy kẹo vào túi, chiếc túi vải phồng lên, như cất giấu một bí mật nhỏ. Người làm nói:
“Tiểu thư, ăn nhiều kẹo quá sẽ hỏng răng đấy.”
Cô chỉ cười, không quay đầu lại.

Những viên kẹo ấy, không phải đều để cho mình ăn. Một nửa là để dành cho anh. Anh luôn kiên nhẫn nghe cô nói chuyện, thỉnh thoảng còn biến ra vài món nhỏ. Hôm nay là một miếng kẹo lạc giòn tan, ngày mai đổi thành bánh mè thơm phức, hôm qua thậm chí còn có cả một đoạn kẹo táo.

Cô thấy, món nào cũng ngon lạ thường.

Sau này, cô còn muốn đi nữa, nhưng mẹ nói tiệm đã đóng cửa, không cần đến đó nữa. Tối hôm ấy, cô khóc như trời sập, tiếng khóc kéo dài rất lâu. Cả nhà lần đầu thấy cô như vậy, liền hỏi người trông tiệm, đối phương mới nói, tiểu thư thường xuyên chơi trước cửa tiệm với thiếu gia nhà họ Vương.

Ngày hôm sau, cô lại nhét đầy chiếc túi vải nhỏ, từng viên kẹo được xếp cẩn thận, căng phồng, lén chạy đến cửa tiệm cũ chờ. Cửa tiệm quả nhiên khóa chặt, bên trong tối đen, không có lấy một tiếng động.

Mẹ và người làm đuổi theo, ánh mắt vừa gấp gáp vừa đau lòng, như thể cô đã phạm phải lỗi lầm tày trời, cứng rắn kéo cô về. Cánh tay nhỏ xíu bị giữ chặt trong tay mẹ, dù có vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được.

Trong lúc giằng co, chiếc túi vải trong lòng cô bung ra, kẹo rơi đầy đất, lăn lộc cộc. Phiến đá xanh lạnh buốt, những viên kẹo dưới nắng phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa đủ màu — đỏ, vàng, xanh — vụn vỡ, như một giấc mơ bị đập tan.

Cô tủi thân vô cùng, mắt đỏ hoe, ngồi xổm xuống nhặt từng viên một, giọng mũi nghẹn ngào, tiếng nói vụn vặt:
“Mẹ… con xin lỗi…”

Nhặt mãi, cuối cùng cô không nhịn được nữa, ngẩng đầu lên, hàng mi còn treo nước mắt, run giọng hỏi một câu:
“Mẹ… anh ấy… có phải không thích con nữa rồi không? Nên mới không đến ăn kẹo của con nữa?”

Mẹ sững người một lát, rất lâu sau mới ngồi xổm xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô:
“Thiếu gia nhà họ Vương đã đi đến một nơi rất xa, rất xa, sẽ không quay lại nữa.”

“Rất xa” là xa đến mức nào?
Cô không hiểu. Có phải xa đến mức vượt qua mái nhà, đi hết con phố dài? Không quay lại, có phải là vĩnh viễn không gặp nữa? Đôi môi nhỏ mím chặt, phồng lên, như sắp bật khóc, nhưng nước mắt vẫn bướng bỉnh treo nơi khóe mắt, nhất quyết không chịu rơi xuống.

Mẹ khẽ thở dài, xoa đầu cô, rồi chậm rãi nói:
“Nếu có duyên, sau này các con tự khắc sẽ gặp lại.”

Câu nói ấy, cô nhớ rất nhiều năm. Khi còn nhỏ, cô không hiểu, về sau mới biết, cái gọi là “có duyên”, không chỉ gửi gắm hy vọng trùng phùng, mà còn âm thầm cất giấu sự trêu ngươi và lạnh lùng của số phận.

Ngày gặp lại anh, đã là nhiều năm sau. Cô nhìn thấy gương mặt ấy giữa đám đông, nét non nớt trong ký ức đã bị thời gian mài đi, nhưng vẫn còn đó chút lạnh nhạt, và cả hơi ấm quen thuộc của cô.

Anh đi giữa một nhóm sĩ quan trẻ, ở vị trí phía trước. Bộ quân phục dạ xanh đậm vừa vặn, thẳng thớm, trên nền đỏ của cổ áo, hai ngôi sao bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời. Thần sắc anh lạnh lẽo, bước chân mang theo gió.

Khi tiến lại gần, giọng anh trầm mà rõ:
“Anh là anh trai của Tiểu Vân, Vương Sở Khâm.”

Trong lòng Tôn Dĩnh Sa như có thứ gì đó khẽ được đẩy ra, chua xót và mừng rỡ cùng lúc dâng lên. Trong tim cô, không một tiếng động, lặng lẽ gọi:

Anh trai, đã lâu không gặp.

..................

Trong Tễ Viên, tĩnh lặng đến cực điểm. Trên ngọn cây sát tường viện, một con sẻ xám đứng nép mình, thu cánh lại, tựa như đang chợp mắt. Trong không khí chỉ còn nghe tiếng gió khẽ lướt qua cành lá, xào xạc rất nhẹ.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân “lộp cộp lộp cộp” từ xa vọng lại, gấp gáp như xé gió. Một đứa trẻ chừng bốn, năm tuổi bất ngờ lao vào cổng viện, tiếng cười lanh lảnh trong trẻo, lập tức phá tan sự yên tĩnh. Con sẻ xám hoảng hốt vỗ cánh bay lên, chếch về phía mái nhà, lông vũ lóe lên một vệt sáng mờ trong nắng.

Đứa trẻ chạy nhẹ như một chú nai con, thẳng hướng vào trong, tiếng bước chân vang lên rõ ràng trong khu sân vắng.

“Tiểu thiếu gia, chậm thôi!”
Xuân Lam xách nửa hành lý chạy theo phía sau, thở hổn hển, nhưng thế nào cũng không đuổi kịp.

Vương Dự Hoài mắt mày cong cong, hai bàn tay nhỏ vung loạn xạ, vừa chạy vừa reo lên:
“Ở đây rộng quá! Rộng quá! Sau này chúng ta sẽ ở đây rồi!”

Những phiến đá mới lát trong sân còn vương vết nước, nắng xiên xiên đổ xuống, phản chiếu những đốm sáng li ti. Ngói trên mái ánh lên lớp men mới, cành quế đang độ nở rộ, hương thơm theo gió từng đợt đưa tới. Cánh hoa rơi lả tả trên nền đá xanh, như phủ một tầng sương vàng nhạt.

Tễ viên từng hoang phế vì bom đạn, tường vách loang lổ, lan can chạm khắc sứt mẻ, suốt một thời gian dài chỉ có gió và cỏ dại bầu bạn. Nay sau mấy tháng tu sửa, cũng coi như gột rửa được một lớp dấu vết cũ. Lối đi được lát lại, rêu xanh bị cạo sạch, cây cầu đá nhỏ bên hồ cũng được xây lại, đình nghỉ khoác lên lớp sơn đỏ mới, soi bóng cùng cầu đá, nhìn từ xa, cuối cùng cũng khôi phục được vài phần thanh nhã và chỉnh tề của ngày trước.

Nhưng nếu nhìn kỹ, những vết nứt vẫn còn đó. Dấu tích từng bị pháo kích trên tường viện, dù đã được thợ trát lại, vẫn lờ mờ hiện ra. Mép đá loang lổ, chẳng qua chỉ là ghép vá bằng đá mới. Nó giống như một người bệnh nặng vừa tỉnh dậy sau cơn đại nạn, sắc mặt đã tươi tỉnh hơn, nhưng tận trong cốt tủy vẫn giấu không được sự suy nhược.

Song chính sự suy nhược ấy lại mang theo vài phần phong vị tang thương. Ánh nắng đầu thu lặng lẽ phủ xuống, tựa như đang thay khu vườn này chữa lành vết thương. Tường đổ bóng tàn và lan can mới dựng cùng tồn tại, một nửa là nỗi bi thương của quá khứ, một nửa là sinh khí vừa hồi sinh, trong khoảnh khắc này hòa trộn với nhau một cách vi diệu.

Vương Sở Khâm đứng nơi cổng viện, thần sắc nhạt nhòa, nhưng ánh mắt lại âm thầm sáng lên. Nhìn đứa trẻ chạy nghiêng ngả khắp sân, trong lòng anh, mảnh đất hoang vu suốt bao năm ấy, cuối cùng cũng như bị mầm non khe khẽ phá vỡ.

Tôn Dĩnh Sa khoác tay anh, giọng nói rất nhẹ, mang theo hơi ấm khó giấu:
“Nơi này… lại sắp náo nhiệt rồi.”

Vương Sở Khâm nghiêng mặt nhìn cô, ánh mắt dừng lại nơi hàng mày đôi mắt trong chốc lát, rồi vòng tay ôm lấy eo cô. Giọng anh bình thản:
“Nên náo nhiệt thì phải náo nhiệt, không nên cô quạnh.”

Kháng chiến thắng lợi, Vương Sở Khâm vì lập công lớn ở mặt trận phía Đông, từ phó tư lệnh được thăng làm tư lệnh quân khu, điều về Thượng Hải trấn giữ quân vụ, phụ trách điều động và chỉ huy. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh không còn trực tiếp ra tiền tuyến xung phong. Với Vương Sở Khâm, đây vừa là vinh dự, vừa là một dạng nặng nề khác. Gió sương và lửa đạn tích tụ suốt những năm qua, rốt cuộc cũng tạm lắng xuống, bước chân anh lần đầu tiên thật sự vững vàng đặt lên con đường đá xanh trong Tễ viên.

Khu vườn này từng bị pháo kích làm sập nửa góc, nay trong sân lại vang vọng tiếng cười trong trẻo của trẻ con. Âm thanh ấy dội qua những bức tường mới quét vôi, lăn trên phiến đá xanh, như tiêm cho khu vườn từng chết một lần này một nhịp tim mới.

Tôn Dĩnh Sa khoác tay Vương Sở Khâm, nụ cười rạng rỡ mà dịu dàng, ánh cười ấy phản chiếu vào đáy mắt anh. Gió sương và mệt mỏi tích tụ bao năm, trong vô thức bị cuốn đi từng chút một. Khóe môi anh cũng cong lên theo đó, giữa chân mày hiện ra sự an ổn đã lâu không gặp, trong lòng dâng lên một cảm giác gần như xa lạ — mãn nguyện.

Ngày hôm ấy, một nhà ba người, cuối cùng cũng coi như chính thức dọn về lại Tễ viên.

“Theo anh đi một chỗ.”
Anh bỗng đưa tay ra, trong mắt giấu một tia tinh nghịch hiếm thấy.

Tôn Dĩnh Sa khẽ sững lại, lời còn chưa kịp nói ra, cổ tay đã bị anh nắm chặt, kéo cô xuyên qua những hành lang quanh co. Lan can sơn đỏ mới phản chiếu ánh sáng, như một lớp gương mỏng, bẻ vụn sắc chiều loang lổ đưa vào. Phiến đá xanh dưới chân vẫn còn lưu lại cái lạnh ban ngày, gấu váy cô cùng tiếng bước chân khẽ chạm, mềm mại mà rõ ràng.

Đột nhiên, anh dừng lại, từ phía sau che mắt cô. Gương mặt cô nhỏ, chỉ một bàn tay của anh đã đủ ngăn hết ánh sáng. Lòng bàn tay mang theo chút mát lạnh, nhưng hơi thở lại gần đến mức khiến tim người ta khẽ run. Khóe môi anh nhếch lên, giọng trầm thấp:
“Đừng nhìn trộm.”

“Anh còn có tâm tư này sao?”
Cô không nhịn được cười khẽ, hàng mày cong lên, nhưng vẫn ngoan ngoãn để anh dắt đi.

Vương Sở Khâm như đang che chở một thứ vô cùng dễ vỡ, cẩn thận dìu cô từng bước. Khi đến chỗ rẽ, trong gió đã lờ mờ đưa tới một làn hương ngọt mát. Tim Tôn Dĩnh Sa khẽ thắt lại, còn chưa kịp nghĩ ngợi, bàn tay anh đã chậm rãi rời đi.

Cô mở mắt ra.

Trước mắt, cây quế ấy lặng lẽ đứng đó. Ngày trước nó nghiêng ngả, thân cành vặn vẹo, lâu ngày bị người chê xấu, không ít lần có người đề nghị chặt bỏ cho đỡ chướng mắt. Nhưng rốt cuộc nó vẫn ngoan cường ở lại, cô độc đứng giữa gió mưa, rễ bám chặt lấy đất, cắn răng chịu đựng qua những năm tháng binh hoang mã loạn.

Giờ đây, cành lá xum xuê, cả cây phủ đầy hoa quế vàng rực, đung đưa trong gió, hương thơm nồng nàn, gần như tràn ngập lồng ngực. Đó không chỉ là mùi ngọt đơn thuần, mà là thứ hương mang theo hơi đất và dấu vết của mưa, giống như sự bướng bỉnh vẫn muốn nở hoa sau khổ nạn.

Tôn Dĩnh Sa ngẩn ngơ nhìn, đáy mắt mờ đi một tầng hơi nước.

Vương Sở Khâm từ phía sau ôm lấy cô, cằm nhẹ nhàng tựa lên hõm vai, giọng trầm thấp mang theo ý cười dịu dàng:
“Em xem, nó vẫn nở hoa rồi.”

Cô ngẩng đầu, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, nhưng khóe môi lại vô thức cong lên, giống như mùa xuân đã vắng bóng rất lâu trong khu vườn này, rốt cuộc cũng đang chậm rãi trở về.

Đúng lúc ấy, Vương Dự Hoài tung tăng chạy tới, hai tay chộp lấy mấy cánh hoa quế rơi, nâng trong lòng bàn tay, mắt mày cong như trăng non, cười rạng rỡ:
“Mẹ, mẹ, hoa này!”

Cánh hoa dính trên mái tóc cậu bé, như khoác thêm một vòng hào quang vàng nhạt. Cậu ngồi xổm xuống đất, hào hứng nhặt từng cánh một, thỉnh thoảng còn giơ lên khoe trước mặt cha mẹ.

Tôn Dĩnh Sa nhìn cảnh ấy, nước mắt ánh lên ý cười. Cô đưa tay gạt cánh hoa trên trán con, trong lòng lại dâng lên một nỗi chua xót. Cây quế mọc lệch này, cuối cùng cũng nở rộ sau gió mưa, giống như họ, từng bị số phận dồn đến tận cùng, suýt bị nuốt chửng, nhưng vẫn sống sót. Và giờ đây, còn có sinh mệnh nhỏ bé này, cười đùa dưới tán cây.

Vương Sở Khâm bỗng đưa tay, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô, cúi xuống hôn. Nụ hôn ban đầu rất khẽ, nhưng khi Tôn Dĩnh Sa cuối cùng cũng quay người lại, vòng tay ôm chặt lấy anh, nó dần trở nên nồng nhiệt, như muốn hôn khô cả những giọt nước mắt chưa kịp rơi.

Ngay lúc đó, Vương Dự Hoài lại “lộp cộp” chạy tới, trước là kéo gấu váy của Tôn Dĩnh Sa, rồi lại giật ống quần Vương Sở Khâm, la lên:
“Con cũng muốn!”

Vương Sở Khâm bật cười bất lực, bế thằng bé lên. Vừa định cúi xuống, đã bị hai bàn tay nhỏ nghiêm túc che miệng lại. Vương Dự Hoài ưỡn cổ thật dài, cố gắng hôn lên má Tôn Dĩnh Sa, hôn xong còn đắc ý khanh khách cười.

Tôn Dĩnh Sa hôn lại con. Vương Sở Khâm thấy vậy, nhất quyết không chịu thua, dứt khoát ghé sang, hôn lên má còn lại của cô. Ba người chen chúc một chỗ, cuối cùng đều cười nghiêng ngả. Tiếng cười trong trẻo mà ấm áp, xoay một vòng rồi lại một vòng trong sân.

Gió lướt qua, hoa quế rơi như mưa, lặng lẽ đáp vào lòng cô. Cánh hoa vàng tụ nơi góc sân, như lớp bia mềm mại do năm tháng tự tay rải xuống. Tiếng người đã vắng bóng từ lâu trong Tễ viên, vào khoảnh khắc này chậm rãi đan xen, như dựng nên một tấm bia không lời cho dòng thời gian, đem chiến hỏa và khổ đau đều hóa vào sự yên bình trước mắt.

Chỉ khi sống sót, chỉ khi chờ đợi cuối cùng cũng có kết quả, mọi phong ba và khổ nạn mới mang trọng lượng và ý nghĩa. Bằng không, tất cả những lưu lạc và trông ngóng, chỉ là một khoảng trống rỗng không.

Vương Sở Khâm một tay bế Vương Dự Hoài, tay kia ôm chặt Tôn Dĩnh Sa. Ba bóng người tựa sát vào nhau trong sắc chiều. Ánh hoàng hôn kéo dài bóng dáng họ trên phiến đá mới lát, khóa cả họ lẫn khu vườn này vào sâu trong thời gian.

Chiến hỏa đã cuốn đi vô số âm thanh, nhưng rốt cuộc vẫn không cướp được chút ấm áp này. Họ đứng bên nhau, trong tiếng gió và hương quế, chờ đợi câu trả lời thuộc về chính mình. Loạn thế rồi sẽ qua, chỉ còn lại khoảnh khắc kề vai này.

...

Như Nhược Bất Nhiên, câu chuyện khép lại.


Lời tác giả

Cuối cùng cũng hoàn thành rồi. Thật ra tôi cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể lặp đi lặp lại hai chữ cảm ơn.
Cảm ơn mọi người đã yêu thích, cảm ơn vì luôn bao dung những sở thích rất riêng của tôi. Có thể viết nên câu chuyện này, bản thân tôi cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Cảm ơn các bạn đã đồng hành suốt chặng đường, và cũng cảm ơn mọi phiên bản của Sa Sa và Sở Khâm trong bất kỳ thế giới nào.

Về ngoại truyện, tôi không dám dễ dàng hứa hẹn, dù sao ngoại truyện của Tôn Tiểu Thư vẫn chưa ra, tôi sẽ cố gắng hết sức.

Hẹn gặp lại ở câu chuyện sau.

Bản đầy đủ chỉ có trên A#, Bilibili là bản lược bớt. Xin đừng reup, đừng phát tán file, không xem được thì thôi, cũng không phải nhất định phải xem. Điều quan trọng nhất là, nếu thích thì hãy nói cho tôi biết, còn không thích thì không cần nói đâu nhé.

Giải nghĩa món ăn "Sư tử đầu kho đỏ"

Đó là món thịt viên to trong ẩm thực Hoa, đặc biệt nổi tiếng ở vùng Hoài Dương (Giang Tô).
Không phải làm từ sư tử 😊 mà gọi vậy vì:

  • “Đầu sư tử”: viên thịt rất to, tròn, tượng trưng cho đầu sư tử

  • “Kho đỏ / hồng thiêu”: cách nấu kho với xì dầu, đường, rượu nấu ăn, tạo màu nâu đỏ óng

 

 

Lời của tui: 

Cuối cùng cũng có thể gắn tag hoàn thành cho bộ này rồi. Thật sự là một bộ rất hay, cảm ơn mọi người đã đọc nhé. 

 

Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>

5 24 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
15 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Phương Hoàng
2 tháng trước

Hay quáaa cảm ơn sốp nhiều nhaaaa

conheone123
conheone123
2 tháng trước

Mình nhớ không nhầm 2ng còn lời hứa đúng không ạ 🥹

xiaoxuan_5114
xiaoxuan_5114
2 tháng trước

Cảm ơn ad nhiều 💜

ponie
ponie
2 tháng trước

Mong chờ ngoại truyện là 2 ng biết thích đối phương từ nhỏ hi hi

itsalreadyreal
itsalreadyreal
2 tháng trước

Quá hayyyy cảm ơn bà đã dịch bộ này, mong là có thêm ngoại truyện nhà 3 người hạnh phúc 😭

kangie_20898
kangie_20898
2 tháng trước

Khung cảnh đoạn cuối đẹp quá, cảm động quá. Cảm ơn ad. Hay quá huhuhu. K nỡ kết thúc chút nào hết 🥹🥹🥹

ongemis
ongemis
2 tháng trước

Fic hay quá lúc nhẹ nhàng lúc lại day dứt vô cùng

quynhtran212
quynhtran212
2 tháng trước

Cảm ơn sốp đã dịch ạaa

nhungoc
2 tháng trước

Chắc ngoại tr sẽ có nhắc Trần Hoài Viễn nhỉ 🤔🤔🤔

Yến Nhi Văn
2 tháng trước

Thật sự rất hay. Cảm ơn chị rất nhiều. Chúc chị thật nhiều sức khoẻ

miaphan
miaphan
2 tháng trước

Cám ơn bạn. Truyện rất hay!

mimi
2 tháng trước

Đọc văn mà t cảnh thực chạy trong đầu t luôn.
vốn từ của shop phong Phú quá. 1000 lời cảm ơn ạ💜

khanh_ly
26 ngày trước

Mắt sưng húp luôn=)))

tuhi
tuhi
25 ngày trước

Cảm ơn Ad đã dịch bộ truyện hay.

Có thể bạn sẽ thích

[SHATOU|豆浆油条] SỮA ĐẬU NÀNH & QUẨY NÓNG

[SHATOU|一觉醒来师叔变男友] NGỦ MỘT GIẤC, SƯ THÚC THÀNH BẠN TRAI

15
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x