Buổi trưa vẫn còn nắng, vậy mà sang chiều bỗng đổ xuống một cơn mưa gấp, như thể ai đó chợt nổi hứng, đến vừa nhanh vừa ngắn. Những viên gạch xám ven đường bị mưa dội đến bóng lên, vệt nước loang lổ, ngay cả bóng người cũng ướt sũng, chao đảo phản chiếu trên mặt gạch, lay động không yên.
Dây đeo cặp sách của Tôn Dĩnh Sa cũng dính mưa, thấm ra một vệt sẫm đậm. Cô đi song song với Vương Tiểu Vân, gấu váy bị gió khẽ hất lên, áp nhẹ vào bên chân, hơi lạnh len qua làn da.
Ở góc phố, trước một quầy hàng, mấy nữ sinh đang vây quanh mua bánh ngọt mới làm của người Tây. Hương đường ngọt hòa lẫn với hơi ẩm sau mưa, ập thẳng vào mũi, mang theo một chút ấm áp rất mới. Có người thấy hai cô tới gần, mắt cong lên cười, tươi giọng gọi:
“Sa Sa, Tiểu Vân, mau lại đây, bánh này ngon lắm, ăn thử cùng đi?”
Tôn Dĩnh Sa khẽ cười, lắc đầu, đầu ngón tay nhẹ nhàng chỉnh lại dây cặp, cúi xuống nhìn đôi giày bị mưa làm ướt lấm tấm. Vương Tiểu Vân thì không khách sáo, mua liền mấy cái, quay đầu nhìn cô, hơi khó hiểu hỏi:
“Cậu chẳng phải thích ăn đồ ngọt nhất sao? Lấy một cái đi?”
Sắc mặt Tôn Dĩnh Sa vẫn không đổi, lại lắc đầu. Không ai đoán được trong lòng cô lúc này là mưa hay nắng. Trước khi đi, Vương Tiểu Vân nhét một hộp bánh vào tay cô, cười nói:
“Ngon lắm đấy, về nhà chia với dì Tôn ăn cùng.”
Thế là hộp bánh được cô nâng trong lòng bàn tay, hơi ấm thấm dần qua kẽ ngón. Cô xách váy, bước nhanh về nhà. Con đường đá sau mưa hơi trơn, gấu váy bị gió thổi dính sát bắp chân. Trong lòng cô lặng lẽ dâng lên một cảm giác bất an khó gọi tên, như thể đang linh cảm điều gì đó, lại không biết có nên nghĩ sâu thêm hay không.
Cổng lớn nhà họ Tôn khép hờ, trên đinh cửa nước mưa còn chưa khô. Cô đưa tay đẩy, cửa liền mở ra. Vừa bước qua ngưỡng, cô bất ngờ đụng phải hai người đàn ông, thân hình vạm vỡ, thịt trên mặt rung lên từng đợt. Hộp bánh ngọt hình thức đẹp đẽ rơi “bộp” xuống nền gạch xanh, nhân đường vỡ tung, mùi ngọt lập tức lan ra, rồi trong khoảnh khắc lại lạnh hẳn đi.
Cô còn chưa kịp kêu lên, khuỷu tay đã bị một bàn tay thô ráp siết chặt, lực mạnh đến mức đau như muốn bóp vào tận xương. Cặp sách trượt khỏi vai, rơi xuống đất phát ra một tiếng động, vang lên chói tai trong sân, như thể cũng đập vỡ luôn sự yên ổn bao năm qua của cô.
“Ồ, đây là con gái ông ta à?” Người đàn ông khàn giọng cười lạnh một tiếng, “Trông cũng được đấy, gán trừ nợ cũng không lỗ!”
Trong khoảnh khắc bị kéo thô bạo vào chính sảnh, trước mắt Tôn Dĩnh Sa hoa lên. Cô chỉ kịp nhìn thấy cha mình, Tôn Đạo Hợp đang bị người ta đè chặt xuống đất, sắc mặt xám xịt, máu trên trán chảy dọc theo thái dương, dán bết xuống nền như một con cá chết, đến thở mạnh cũng không dám. Mẹ cô, Lục Uyển Ninh, quỳ ở một bên, vừa thấy cô bước vào, giọng khàn đặc như sắp vỡ ra:
“Nợ là ông ấy thiếu… xin các người, đừng làm hại con gái tôi…”
Mấy lão bộc và người làm trong nhà định xông lên ngăn cản, còn chưa kịp chạm vào ai thì đã bị đánh ngã xuống đất, khiến Tôn Dĩnh Sa nhìn mà sững sờ.
Tên cầm đầu lạnh lùng buông lời, giọng mang theo cái chất côn đồ đặc sệt của bến Thượng Hải:
“Lão Tôn nợ ba vạn, lãi chồng lãi sớm đã thành sáu vạn. Còn giả hồ đồ nữa, ngày mai chặt một ngón tay cho nhớ đời.”
Nghe tới con số đó, da đầu Tôn Dĩnh Sa tê dại, trước mắt tối sầm, suýt nữa không đứng vững. Cô vô thức nhìn về phía Tôn Đạo Hợp, cổ họng nghẹn chặt, không thốt nên lời: sao lại đến bước đường này?
Ngày trước, nhà họ Tôn vốn là vọng tộc Giang Nam, xuất thân gia đình thư hương. Tổ tiên từng làm hương thân, cũng có người đỗ cử nhân, từng mở lớp dạy học ở thư viện, trong nhà cất giữ hàng vạn cuốn sách.
Đến đời Tôn Đạo Hợp, mới đổi sang buôn bán tơ lụa, sau lại làm hàng Tây, buôn dầu hỏa ngoại quốc. Giao thiệp với người Tây rất khéo léo, lời nói phải mực, ra tay hào phóng, trong những cuộc xã giao cũng tích góp được chút gia sản.
Khi ấy Tôn Đạo Hợp còn trẻ, phong nhã, chữ viết đẹp, lời nói khéo, trước sau đều lịch thiệp. Trên bàn trà thường đặt mấy quyển sách, không phải để làm dáng, mà là thói quen đọc sách từ nhỏ.
Ở đầu đường Nam Kinh còn có mấy cửa hiệu, trong tủ kính bày vải nỉ nhập khẩu, cũng trưng vài món cổ ngoạn và đồ nhã khí. Khi ấy nhà họ Tôn vừa có tiền bạc, lại có khí chất thư quyển, hàng xóm đều nói là gia đình thể diện, vừa giàu vừa thanh nhã.
Chỉ tiếc rằng, gia sản dày đến đâu cũng không chịu nổi một thói nghiện của con người.
Ban đầu chỉ là cá cược nhỏ ở trường đua, sau là xúc xắc Tây, đua chó trong vũ trường đêm. Đã đỏ mắt rồi thì cược cả lịch tàu nhập cảng, cược giá hối phiếu mấy ngày hàng về. Thắng thì vung tay đãi rượu đầy bàn bạn bè, thua cũng không nhíu mày, chỉ tiếc đêm khuya không còn ai cùng ông ta lắc thêm một ván.
Thứ mất đầu tiên là vài tờ ngân phiếu lặt vặt, sau đó là khế đất, là cửa hiệu, là cả khu vườn hồi môn của Lục Uyển Ninh. Khu vườn ấy từng là nơi bà yêu thích nhất thuở nhỏ, giờ đây đã bán cho người khác.
Bề ngoài nhìn vào, nhà họ Tôn vẫn là nhà họ Tôn: biển hiệu chưa thay, tường gạch vẫn cũ. Nhưng trong sảnh vắng khách, trong phòng kế toán lại đầy giấy nợ. Không ai hiểu rõ bằng Tôn Dĩnh Sa, đôi tay quen đánh bạc của cha cô đã đẩy cả cuộc đời cô vào một cái hố sâu không đáy.
Đúng lúc này, tên cầm đầu cười lạnh một tiếng. Đám lâu la bên cạnh đã lục tung rương hòm, cuối cùng từ chồng sổ sách đã ố vàng lôi ra một cuộn khế đất cũ, góc giấy đều quăn cả lên.
Lục Uyển Ninh mặt trắng bệch, nhào tới giật lại:
“Cái này tuyệt đối không thể động vào! Lão gia, nếu đưa cái này đi, sau này thật sự chẳng còn gì nữa!”
“Không thể động?” Tên cầm đầu nhướn mày, nụ cười lạnh mang theo chút tàn nhẫn lười biếng, giơ tay lên định tát bà một cái. Tôn Dĩnh Sa không kịp nghĩ nhiều, thân thể đã bước lên chắn phía trước, đưa tay đẩy người kia. Lực không lớn, nhưng cứng rắn đến mức quyết liệt.
Sắc mặt hắn trầm xuống, tức giận phả ra từ cánh mũi, trở tay liền định tát cô. Nhưng Tôn Dĩnh Sa đứng yên tại chỗ, mí mắt thậm chí không run, chỉ khẽ ngẩng đầu lên.
Gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, trong ánh mắt không có lấy nửa giọt nước mắt, chỉ còn lại chút bướng bỉnh không chịu lùi bước. Cô sợ, trong ánh nhìn ấy rõ ràng có sợ, nhưng nhiều hơn là sự ngoan cường của kẻ dù bị dồn đến đường cùng cũng không chịu khuất phục.
Bàn tay hắn lơ lửng giữa không trung, cuối cùng không hạ xuống, chỉ đổi sang tư thế khác, thô bạo bóp cằm cô. Các khớp ngón tay sần sùi ép vào đến đau buốt, nhưng cô không lùi nửa bước.
“Khế đất này, anh em chúng tôi tạm giữ.” Khóe miệng hắn lệch đi, lộ mấy chiếc răng vàng, giọng kéo dài đầy giễu cợt và đe dọa, “Ba ngày sau, đúng giờ này mà chưa có tiền, căn nhà này sẽ thuộc về bọn tao.”
Nói xong, ánh mắt hắn quay lại nhìn mặt cô, mang theo mấy phần tham lam không che giấu. Đầu ngón tay lướt nhẹ trên gò má trắng như tuyết của cô, cái chạm ấy, như rắn độc thè lưỡi.
“Còn cô nữa, cũng tính chung.”
Tôn Dĩnh Sa mạnh tay hất văng bàn tay hắn. Môi cô bị cắn đến gần như mất hết huyết sắc, không nói một lời. Đám người kia mang theo khế đất cùng tiếng cười đắc ý rời đi. Nghiêm thúc cũng chẳng kịp để ý Tôn Đạo Hợp vẫn còn nằm trên đất, vội vã theo ra ngoài, sợ đến phút chót bọn chúng lại đổi ý.
Cả trời đất chợt lặng đi, chỉ còn lại một căn phòng tan hoang và tiếng nức nở rải rác. Tôn Dĩnh Sa bước tới đỡ Lục Uyển Ninh, Lục Uyển Ninh cũng vội ôm chặt lấy cô. Trong khoảnh khắc ấy, hai người như đang nắm lấy chỗ dựa cuối cùng của nhau.
Bỗng có một người làm trong nhà lảo đảo chạy tới, giọng run rẩy, thấp giọng bẩm báo:
“Tiểu thư… tiểu thư Tiểu Vân tới rồi… nói là muốn gặp cô.”
Động tác của Tôn Dĩnh Sa khẽ khựng lại. Bàn tay cô vẫn đặt trên vai mẹ, mà không biết nên thu về hay buông ra. Trong mắt cô thoáng qua một tia hoảng hốt rất nhạt, rồi lập tức bị vẻ lạnh lùng đè xuống. Cô chỉ khẽ dặn dò:
“Cứ nói hôm nay tôi không được khỏe, đã nghỉ rồi, bảo cô ấy về đi.”
Giọng nói nhẹ bẫng, không chịu lộ ra chút yếu mềm nào. Chỉ có những đầu ngón tay khẽ run rẩy giấu dưới ống tay áo, phản bội cơn hỗn loạn đang cuộn trào trong lòng cô.
Cô nghĩ thầm, vì sao Vương Tiểu Vân lại chọn đúng lúc này mà tới? Nếu cô ấy thật sự bước vào căn nhà họ Tôn tàn tạ, hoang vắng này, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, thì bản thân cô phải dùng thứ gì để níu giữ chút tôn nghiêm còn sót lại?
Nhưng đúng lúc ấy, Tôn Đạo Hợp khó nhọc chống tay đứng dậy từ dưới đất. Máu vẫn còn chảy ở khóe trán, ông ta cũng chẳng buồn lau, trong mắt dâng lên một tia sáng gần như điên loạn:
“Vương Tiểu Vân? Anh trai cô ta chẳng phải là Vương Sở Khâm sao? Mẹ con chẳng từng nói dạo này hai đứa hay gặp nhau à… Mau, mau gọi cậu ta tới gặp ta!”
Nói đến chỗ gấp gáp, ông ta bỗng đứng bật dậy, đưa tay siết chặt cổ tay Tôn Dĩnh Sa. Trong lực tay ấy mang theo sự cầu xin tuyệt vọng, như kẻ chết đuối liều mạng bám lấy khúc gỗ cuối cùng:
“Con đi cầu xin cậu ta đi! Có khi giúp nhà mình trả bớt nợ cũng chẳng phải việc khó… Nếu cậu ta thật sự có ý với con, chút chuyện này sao lại không chịu giúp!”
Lời ông ta như từng viên đá nện thẳng vào ngực Tôn Dĩnh Sa, nện đến mức ngay cả hơi thở cũng thấy đau. Cô sững sờ nhìn người cha đầy máu trước mặt, chỉ cảm thấy trong lòng hoang tàn một mảnh, như cánh diều đứt dây, bay lên rất cao, rất xa, mà mãi không thể rơi xuống.
Bỗng vang lên một tiếng “chát”.
Lục Uyển Ninh giáng một cái tát thật mạnh lên mặt Tôn Đạo Hợp. Âm thanh giòn vang, đến chính bà cũng bị lực đó làm cho lùi lại hai bước. Tôn Dĩnh Sa vội vàng đưa tay đỡ lấy bà.
“Tôn Đạo Hợp!” Giọng Lục Uyển Ninh run rẩy, nhưng hàm răng vẫn nghiến chặt, “Ông thật không phải là người! Sa Sa là đứa con gái duy nhất của ông, ông có chết cũng không thể mang con bé ra đổi lấy đường sống!”
Ánh đèn trong phòng lay lắt, rọi lên gương mặt tái nhợt của bà, soi rõ cả tia tuyệt vọng không che giấu được. Ở góc phòng, nén nhang vẫn cháy, khói mảnh cuộn lên, lặng lẽ tan ra, không tiếng không hơi.
……
Vương Tiểu Vân rốt cuộc vẫn tìm tới.
Hôm ấy, sau khi chia tay Tôn Dĩnh Sa, trong lòng cô mãi không yên. Cô luôn cảm thấy trước lúc rời đi, giữa mày mắt Tôn Dĩnh Sa đè nặng một tầng u ám khó nói. Nghĩ vậy, cô lại quay đầu trở về nhà họ Tôn. Chưa kịp đến gần, đã từ xa thấy mấy người đàn ông mặt mày hung dữ đi ra từ cổng, bước chân nện thình thịch xuống đất.
Vương Tiểu Vân nín thở, đợi bọn họ đi xa rồi mới vội vàng tiến lên gõ cửa. Lòng bàn tay đập đến nóng rát. Phải một lúc lâu sau mới có người ra mở, là một người làm, thần sắc có phần hoảng hốt, trong mắt ánh lên vẻ cảnh giác. Thấy là cô, người đó cũng không cho vào ngay, chỉ nói phải vào bẩm báo tiểu thư trước.
Cánh cửa “két” một tiếng khép lại, để cô đứng lại dưới bầu trời xám xịt. Cô đợi bên ngoài khá lâu. Cuối cùng, cánh cửa lại hé ra một khe, người làm lúc nãy thấp giọng nói:
“Tiểu thư Tiểu Vân, tiểu thư không được khỏe, đã nghỉ ngơi rồi.”
Vương Tiểu Vân ngẩn người nhìn cánh cửa từ từ đóng lại, trong lòng càng thêm khó chịu. Có lẽ Tôn Dĩnh Sa thật sự không khỏe chăng? Cô miễn cưỡng tự an ủi mình, nghĩ rằng thôi thì ngày mai đến trường gặp rồi hỏi sau vậy.
Nhưng Tôn Dĩnh Sa liền xin nghỉ học hai ngày, bặt vô âm tín. Tin đồn trong lớp học dâng lên như thủy triều, lớp này nối lớp khác. Có người nói nhà họ Tôn sắp chống đỡ không nổi nữa, có người nói cha cô nợ nần khắp nơi, thậm chí có người còn nói đã thấy kẻ đòi nợ tìm tới tận nhà.
Vương Tiểu Vân càng nghe càng hoảng. Từ nhỏ cô đã thấy biết bao cảnh thịnh suy của người ta, nhưng lần này thì khác, đó là Tôn Dĩnh Sa. Cô tức đến phát điên, đầu tiên quát bọn họ im miệng, mấy người kia quả thật không dám nói nữa. Nhưng càng nghĩ cô càng giận, xoay người lật tung bàn học của một người trong số đó, sách vở rơi vãi đầy đất. Đúng lúc ấy bị giáo viên bắt gặp. Thầy cô cũng kiêng dè thân phận đại tiểu thư nhà họ Vương, chỉ phạt cô đứng, không dám nói lời nặng.
Nhưng cô sao đứng yên nổi? Trong lòng sốt ruột như mèo cào. Cuối cùng cô xoay người bỏ học luôn, ra khỏi cổng trường liền gọi xe nhà.
Xe dừng ở đầu ngõ. Cô ngồi trong xe trước, qua lớp kính nhìn cánh cổng sân cũ xám kia, trong lòng thấp thỏm không yên. Nghĩ ngợi một hồi, cô vẫn mở cửa xuống xe. Gót giày giẫm lên nền đá, phát ra tiếng cộp cộp rõ ràng.
Cô đi tới gõ cửa. Người ra mở là Nghiêm thúc. Thấy là tiểu thư nhà họ Vương, ông hơi sững lại, rồi lập tức cúi mắt xuống:
“Tiểu thư Tiểu Vân, sao cô lại tới đây? Tiểu thư… mấy hôm nay không được khỏe lắm.”
“Không khỏe thế nào? Tôi không thể vào xem sao?” Vương Tiểu Vân sốt ruột, mày nhíu chặt.
Chú Nghiêm hơi nghiêng người, vẫn chắn trước lối đi:
“Tiểu thư nói muốn nghỉ ngơi, e là không tiện.”
“Nghiêm thúc, cháu chỉ nhìn một chút thôi.” Giọng Vương Tiểu Vân không lớn, nhưng mang theo sự cố chấp. Bước chân cô vô thức tiến vào một bước. Nghiêm thúc còn chưa kịp khuyên thêm, cô đã quen đường quen nẻo vòng qua bức bình phong, đi thẳng vào nội viện.
Quả nhiên, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tôn Dĩnh Sa.
Tôn Dĩnh Sa đang từ phòng của Lục Uyển Ninh bước ra. Bước chân chậm rãi, giữa hàng mày ánh lên vẻ mệt mỏi không giấu được, như thể vừa tỉnh dậy từ một giấc mộng dài, đắng chát. Cô gầy đi, cũng tiều tụy hơn, góc áo còn vương chút mùi thuốc.
Tôn Dĩnh Sa vừa bước qua ngưỡng cửa đã nhìn thấy Vương Tiểu Vân đứng ở cửa sân. Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều khựng lại giây lát. Tôn Dĩnh Sa đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc hơi rối bên tai, đầu ngón tay có chút cứng đờ, cuối cùng không bước thêm lên trước.
Thấy vậy, Vương Tiểu Vân lại càng cuống. Cô gần như chạy tới, hai ngày không gặp, giờ vừa nhìn thấy, sống mũi đã cay xè, nước mắt suýt nữa rơi xuống:
“Sao cậu xin nghỉ mà chẳng nói một tiếng? Rốt cuộc là làm sao? Không khỏe chỗ nào?”
Vừa nói cô vừa đưa tay nắm lấy cổ tay Tôn Dĩnh Sa.
Trong khoảnh khắc làn da bị chạm tới, Tôn Dĩnh Sa như bị bỏng nhẹ. Cô hơi nghiêng đầu, chậm rãi rút tay về. Giọng nói nhẹ như một chiếc lá rơi, mà lại lạnh đến lạ:
“Tiểu Vân, mình không sao. Cậu về đi.”
Khi nói ba chữ ấy, ánh mắt cô khẽ rũ xuống, không dám nhìn thẳng vào gương mặt đối phương, sợ rằng chút do dự mong manh trong lòng sẽ bị nhìn thấu.
“Sao lại có thể không sao được?” Vương Tiểu Vân sốt ruột đến cháy lòng, giọng nói gần như nghẹn lại, mang theo tiếng nức nở, “Hai ngày không gặp, cậu gầy đi thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không thể nói với mình sao?”
Hàng mi Tôn Dĩnh Sa khẽ run, hơi thở trong ngực như bị thứ gì đó đè nặng, đến mức gần như không thể thở nổi. Đầu ngón tay cô siết chặt vạt áo, những nếp gấp bị bóp đến nhăn nhúm, nhưng vẫn không thể mở miệng. Cô sợ sự chật vật của mình bị nhìn thấy, sợ Vương Tiểu Vân hỏi tiếp, sẽ lộ ra nhiều hơn nữa những bộ dạng không nên để người khác trông thấy. Cuối cùng, giọng cô căng cứng, từng chữ từng chữ rơi xuống:
“Cậu đi đi, chuyện của mình… không liên quan đến cậu.”
Câu nói ấy rơi xuống, sắc bén hơn cả lưỡi dao.
Vương Tiểu Vân sững người, trong mắt bỗng phủ lên một tầng sương mỏng, hơi thở cũng rối loạn: “Sa Sa…” Giọng nói gần như vỡ vụn, đến chính cô cũng không dám tin, cô gái lạnh lùng mà bướng bỉnh trước mặt này lại chính là người bạn thân thiết nhất của mình.
Tôn Dĩnh Sa không nhìn cô, hơi nâng cằm, quay sang dặn Nghiêm thúc đứng bên:
“Tiễn tiểu thư Vương về.”
Khoảnh khắc xoay người đi, các đốt ngón tay cô vẫn ghim chặt vào lòng bàn tay, ngực đau nhói một mảnh. Nhưng cô không có dũng khí quay đầu nhìn lại lấy một lần, chỉ để lại bóng lưng cho những tiếng gọi khóc nghẹn dần ở phía sau.
…………
Đêm ấy gió rất lớn. Tiếng gió rít qua khe cửa như hơi thở của con người, đứt quãng mà gấp gáp. Bên ngoài, mưa phùn gõ lên mái hiên loang lổ, từng tiếng từng tiếng, như tiếng thở dài của người bệnh, kéo dài không dứt.
Tôn Dĩnh Sa nhìn bọn người làm thu dọn đồ đạc, cũng chỉ gom vài bộ quần áo thay giặt. Ngày mai là hạn trả nợ. Lục Uyển Ninh cuối cùng đã quyết định, đưa cô đi Nam Kinh nương nhờ người thân. Đối phương bằng lòng thu nhận hai mẹ con, đổi tên họ, tạm thời cũng có thể sống qua ngày.
Ánh đèn trong phòng vàng vọt, rọi lên gương mặt gầy gò của Lục Uyển Ninh. Cơn ho của bà lại lên, gấp gáp hơn trước, như trong phổi giấu một lưỡi dao gỉ sét, cắt đến mức khóe mắt đỏ lên, hai má hõm sâu. Bà nghiêng người tựa vào giường, tay vẫn nắm một chiếc khăn tay, dường như ngay cả thở cũng tốn sức, không biết còn gắng gượng nổi tới Nam Kinh hay không.
Tôn Dĩnh Sa ngồi bên giường, như thuở nhỏ ôm lấy đầu gối mẹ, các ngón tay siết chặt lấy một bàn tay của bà. Cô không dám khóc thành tiếng, chỉ để nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt mặt chăn, loang ra một mảng sẫm màu.
“Mẹ…” Giọng cô không còn chút vững vàng nào như ngày trước, chỉ còn lại những mảnh run rẩy vỡ vụn.
“Sa Sa, đừng khóc.” Lục Uyển Ninh gắng giọng nói, vẫn giữ mấy phần đoan trang của người từng làm chủ mẫu, “Chúng ta vẫn còn có nhau. Đến Nam Kinh rồi, dù cuộc sống có khổ, vẫn còn sống được.”
Bà đưa tay chạm lên gương mặt Tôn Dĩnh Sa. Đầu ngón tay lạnh ngắt, nhưng vẫn mang theo sự dịu dàng. “Con gái của mẹ, một tiểu cô nương đang yên đang lành… sao lại rơi vào cảnh nhà sa sút thế này…” Giọng bà run lên, như tự trách, lại như bất lực, “Là mẹ có lỗi với con.”
Tôn Dĩnh Sa lắc đầu, cổ họng như nghẹn lại thứ gì đó, cố gắng ép ra một câu: “Mẹ… đừng nói vậy…” Cô muốn an ủi mẹ, nhưng chính cô cũng không biết con đường phía trước sẽ đi về đâu.
Đúng lúc ấy, ngoài phòng bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp, tiếp theo là giọng Nghiêm thúc hạ thấp:
“Tiểu thư… thiếu gia Vương, Vương Sở Khâm thiếu gia đến rồi.”
Toàn thân cô khẽ run lên.
Vương Sở Khâm? Anh đến làm gì?
Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy trong ngực có thứ gì đó vỡ vụn, liền bật dậy. Lục Uyển Ninh chỉ nhìn cô một cái, khẽ gật đầu ra hiệu cho cô đi. Tôn Dĩnh Sa lau khô nước mắt nơi khóe mắt, hít sâu một hơi, như muốn dằn xuống cơn hoảng loạn bất chợt dâng lên trong lòng.
Gió đêm lùa qua làm bóng đèn lay động. Vương Sở Khâm không đợi cô trong sảnh, anh đứng dưới chiếc đèn cũ vàng vọt nơi hành lang. Bóng người bị ánh đèn kéo dài, khẽ lay động.
Cô bước lại gần, anh nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu nhìn cô.
Không chào hỏi, không một tiếng “anh Sở Khâm”, chỉ có đôi mắt lặng lẽ đặt lên gương mặt anh, trong mắt một mảng xám tro, như đã bị sương đêm thấm ướt.
“Tiểu Vân đã nói với anh một vài chuyện.” Anh mở lời trước, giọng rất nhẹ, nhưng trong đáy mắt giấu sự nôn nóng, ánh nhìn ấy như muốn đưa tay ra, lại sợ chạm đau cô.
“Tiểu Vân…” Hai chữ vừa rơi vào tai, ngực cô liền co thắt dữ dội, như có người dùng kim chậm rãi khều vào tim, từng chút từng chút, không đến mức chí mạng, nhưng đau đến nghẹt thở.
Điều đáng sợ nhất trên đời, rốt cuộc cũng đã đến, để anh nhìn thấy sự chật vật và lúng túng của cô. Cô không khóc. Lòng tự trọng cho phép cô cúi đầu, nhưng không cho phép cô sụp đổ trước mặt anh.
Cô khàn giọng nói: “Anh đi đi.”
Vương Sở Khâm không nhúc nhích, chỉ bước lên trước một bước: “Vừa rồi quản gia cũ nhà em đã nói với tôi rồi, ngày mai em sẽ đi. Sa Sa, anh có thể giúp em, đừng đi, được không?”
Gió đêm mát lạnh, thổi rối mấy sợi tóc trước trán cô. Dưới ánh đèn, sắc mặt cô trắng bệch mà vẫn bướng bỉnh. Người làm đều đã bị cho lui hết, trống trải chỉ còn hai người họ, và ngọn đèn chập chờn kia.
Cô tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay anh, muốn đẩy anh đi. Cô sợ Tôn Đạo Hợp đột nhiên xuất hiện, càng sợ anh nhìn thấy sự tiêu điều và hèn mọn trong căn nhà này. Nhưng vừa kéo, cô bỗng nhận ra bước chân anh có gì đó không ổn, như thể bị thương, động tác khựng lại.
Ngay trong khoảnh khắc cô do dự, anh đã xoay tay nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cô. Lực không mạnh, nhưng vững vàng, như đã hạ quyết tâm từ lâu.
“Sa Sa,” Anh gọi tên cô, giọng khàn thấp, như những lời giấu kín bấy lâu cuối cùng cũng thốt ra, “em gả cho anh được không?”
Bóng lưng cô cứng đờ, nước mắt lập tức vỡ bờ. Cô muốn hỏi “vì sao”, nhưng lại biết rằng chỉ cần hỏi, mọi thứ sẽ không thể vãn hồi.
Cô không thể mở miệng, chỉ để nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, thân thể khẽ run, đứng yên tại chỗ, để anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt ấy, như một kẻ chết đuối, bỗng nhiên được ai đó kéo lên.
Ngày hôm sau, kẻ đòi nợ tới, người nhà họ Vương cũng tới.
Không chỉ là một tờ giấy nhắn, mà là hai vị luật sư, một người phụ trách sổ sách, cùng một xấp ngân phiếu dày. Ba khoản nợ lớn đè nặng đến mức nhà họ Tôn gần như không thở nổi, tại chỗ được thanh toán từng khoản một. Tổ trạch nhà họ Tôn cũng thuận lợi được chuộc lại.
Tin tức truyền đi xôn xao. Người trong xóm ngoài ngõ vừa nhai hạt dưa vừa thêm mắm dặm muối mà kể rằng đại thiếu gia nhà họ Vương cuối cùng cũng động chân tình, Vương thượng tá tình sâu nghĩa nặng. Cũng có người cười lạnh, nói cho cùng chẳng qua là dùng ngân phiếu mua về một tiểu thư nhà họ Tôn mà thôi.
Ngày cưới được định rất gấp, nhưng cũng là đã xem qua hoàng lịch, hôm đó là ngày “Thiên Đức hợp, nên cưới gả”, nghe vừa đẹp vừa cát tường. Nhưng dù ngày tháng có hay đến đâu, cũng không che nổi sự vội vàng khó nói phía sau.
Nhà họ Tôn sa sút quá nhanh, nhà họ Vương ra tay cũng quá nhanh, như thể muốn tranh thủ lúc người khác còn chưa kịp phản ứng, đã vội vàng đón người vào cửa trong đêm.
Trong ánh đèn, giữa trường danh lợi, thiên hạ nhìn thấy chỉ là náo nhiệt. Không ai biết rằng, đêm ấy, dưới ánh đèn vàng nhạt, cách một làn gió đêm, từ đầu đến cuối, Tôn Dĩnh Sa chỉ nói hai câu:
“Anh đi đi.”
và
“Được.”
Chỉ hai câu ấy, một lạnh một nhạt, lại giống như là đã rút cạn toàn bộ sức lực của cả một đời cô.
...........
Đêm đã khuya, ngoài cửa sổ chỉ còn lại một mảng đen tĩnh lặng không tiếng động. Gió đập vào rèm chớp, lúc có lúc không, như ru ngủ, lại như khơi gợi.
Trong phòng không bật hết đèn, chỉ có một cây đèn đứng ở xa xa hắt ra thứ ánh sáng lờ mờ vàng vọt, giống như ngọn lửa sắp tàn chưa tàn, loang lổ thành từng mảng bóng trên tường. Hai bóng người quấn lấy nhau, chỉ cần khẽ động là bóng tối trên vách cũng run lên từng lớp, như lửa bén vào vải, dập dềnh cuộn sóng.
Cuối cùng Tôn Dĩnh Sa vẫn đưa tay đẩy Vương Sở Khâm ra, giọng nhẹ đến mức gần như tan vào ánh đèn:
“Anh đừng quậy nữa…”
Nhưng anh cúi xuống phủ lên người cô, hơi thở vừa nóng vừa gấp, phả lên xương quai xanh cô, vụn vỡ như muốn nói điều gì, cuối cùng chỉ còn lại những tiếng thì thầm khàn thấp. Anh hôn từng chút lên cằm cô, men theo đường nét mà dần dần đi lên.
Bỗng nhiên, cô nâng hai tay ôm lấy gương mặt anh, trong ánh mắt lóe lên một chút gấp gáp:
“Dừng lại.”
Vương Sở Khâm khẽ sững người, rồi bật cười. Nụ cười ấy có chút bất lực, cũng có chút nuông chiều. Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô.
Sau đó, anh rốt cuộc lăn người xuống khỏi cô, nằm ngay ngắn bên cạnh, nhưng vẫn chưa yên tâm, từ phía sau vòng tay ôm lấy cô. Lòng bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve tay cô, mân mê từng đầu ngón, như thể chỉ cần buông ra là cô sẽ trượt mất.
Ánh mắt Tôn Dĩnh Sa lướt qua đống quần áo rơi vương vãi trên sàn, rồi dừng lại nơi cánh cửa đóng chặt, tâm trí không biết đã trôi dạt về đâu.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Anh khẽ hỏi, giọng sát sau tai cô, mềm như một làn hơi ấm trong đêm.
Cô không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu. Vương Sở Khâm đưa tay xoay nhẹ gương mặt cô lại, ánh nhìn lướt qua mái tóc hơi rối, rồi dừng ở đôi mắt trong trẻo ấy. Cũng thật may, không có nước mắt.
Đôi mắt ấy lặng lẽ nhìn anh, đen trắng phân minh. Anh cúi xuống, hôn lên nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt cô. Nốt ruồi ấy dưới ánh đèn lay động mờ nhạt vẫn rõ ràng đến gần như chói mắt, giống như một dòng chú thích không chịu bị xóa trong số mệnh.
“Ban đầu anh cứ nghĩ,” anh mỉm cười, trong giọng nói mang theo chút thương xót dịu dàng, “người có một nốt ruồi như thế này, là định sẵn phải khóc nhiều lần.”
Trong ánh đèn, hàng mày cô khẽ động. Nhưng anh không đợi cô đáp, chỉ rũ mắt xuống, giọng càng thấp hơn:
“Kết quả là… em chỉ khóc trước mặt anh đúng một lần.”
Lần đó, là khi anh bảo cô gả cho anh. Cô quay lưng về phía anh, bờ vai run nhẹ. Đợi đến lúc anh đưa tay xoay cô lại, gương mặt nhỏ ấy đã đầy vết nước mắt, từng giọt lăn theo cằm rơi xuống lòng bàn tay anh, nóng đến mức khiến tim người ta run rẩy.
“Như vậy không tốt sao?”
Cô lên tiếng, giọng mang theo chút như cười mà không cười.
“Anh lại muốn nhìn thấy em khóc à?”
Vương Sở Khâm nghe xong liền bật cười. Nụ cười ấy pha lẫn vài phần chua xót và bất lực, như đang tự giễu, lại như đang cam chịu đầu hàng.
Anh giơ tay giữ lấy gáy sau thon mảnh của cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mịn, hơi ấm trong lòng bàn tay xuyên qua sợi tóc truyền thẳng lên da thịt cô.
“Đừng,” anh nói khẽ, trong giọng giấu một thứ dịu dàng chết người,
“em mà khóc, chỗ này của anh…”
Anh nắm tay cô, đặt lên ngực trái mình. Ở đó, nhịp tim trầm mà gấp, như có ai đang gõ bên trong, gõ rất mạnh, rất loạn.
“Giống như bị ai đó đâm mấy nhát, sống không bằng chết…”
Anh rũ mắt xuống, giọng vừa thấp vừa chậm.
“Em tha cho anh đi.”
Tôn Dĩnh Sa sững người trong chốc lát. Đôi mắt Vương Sở Khâm như một viên hổ phách ấm áp, khẽ ánh lên ánh sáng. Cô chợt nhớ tới lần đầu gặp anh, đôi mắt ấy khi đó đã đẹp đến vậy.
Nhìn xuống dưới, sống mũi anh thẳng tắp, nơi cằm cũng có một nốt ruồi nhỏ, vừa vặn phá tan vẻ lạnh lùng trên gương mặt anh, thêm vào vài phần khói lửa nhân gian.
Trong lòng cô bỗng ấm lên. Chưa kịp nghĩ nhiều, cô đã ngẩng đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên nốt ruồi ấy, bật cười khẽ:
“Đẹp thật.”
Vương Sở Khâm từ trước đến nay không chịu nổi cô như vậy. Ngọn lửa vừa bị lý trí ép xuống trong nháy mắt bị khơi lên lần nữa, cháy càng dữ dội. Ánh mắt anh trầm xuống, cúi người hôn trả, môi lưỡi mang theo chút gấp gáp, như muốn nếm thử cô từ trong ra ngoài.
Ngón tay anh thong thả mà kiên quyết lại lần nữa xâm nhập, hơi nóng men theo đầu ngón lan ra. Tôn Dĩnh Sa khẽ kêu lên, thân thể nép ra sau theo bản năng, đưa tay muốn đẩy anh, giọng vỡ vụn:
“Đừng nữa…”
Anh cúi đầu dỗ dành cô, giọng khàn nhẹ, mang theo ý cười, giống như đang tự nói với chính mình:
“Lần cuối.”
Cô khẽ lắc đầu, giãy giụa không mấy sức. Chút kháng cự ấy rất nhanh đã bị anh kéo vào nhịp điệu quen thuộc. Hơi thở loạn, tim cũng loạn, như rơi vào chiếc lưới anh giăng sẵn, không đường thoát.
Bàn tay cô run nhẹ, bám lên vai anh, đầu ngón tay lún vào làn da nóng bỏng ấy, như sợ chỉ cần buông tay là sẽ rơi khỏi sự dịu dàng này. Động tác của Vương Sở Khâm không chậm lại, ngược lại càng gấp gáp, càng phóng túng, như muốn một hơi trả sạch tất cả những khao khát bị dồn nén. Anh cảm thấy, đối diện với Tôn Dĩnh Sa, anh thế nào cũng không đủ.
“Anh yêu em.”
Anh nói khẽ, mang theo chút cố chấp và mong manh như trẻ con.
Vương Sở Khâm nghĩ, nếu cô còn thấy chưa đủ, anh sẽ nói thêm. Nếu cô còn thấy đau, anh cũng sẽ nói thêm. Tình yêu của anh, từ giây phút nhìn thấy Tôn Dĩnh Sa lần đầu tiên, đã là dốc cạn tất cả.
Cô theo nhịp anh khẽ nhấp nhô, trán áp vào bên mặt anh, hơi thở rối loạn. Khóe mắt cuối cùng cũng trượt xuống một giọt lệ, in lại một vệt trên làn da anh. Cô tham luyến đắm mình trong hơi thở nóng bỏng của anh, tham luyến sự cứng rắn của anh, cũng tham luyến cả sự yếu mềm lộ ra sau lớp cứng rắn ấy.
Cuối cùng, cô cắn nhẹ môi, như gom hết can đảm của cả thân người, giọng nhẹ đến mức chỉ vừa đủ cho hai người nghe:
“Em cũng vậy.”
Nói xong, hàng mi cô vẫn còn run. Trên gương mặt không có nụ cười, cũng không có làm nũng, chỉ có một thứ chân thành trần trụi, được moi ra từ tận sâu trong tim, đến chính cô cũng không dám nhìn kỹ.
Vương Sở Khâm sững lại. Khoảnh khắc ấy, trong đáy mắt anh như bị một luồng sóng nóng ập tới, ánh đỏ lan ra. Cổ họng siết chặt đến đau. Động tác anh khẽ chậm lại, như sợ mình nghe nhầm, lại như sợ làm cô hoảng sợ.
“Em nói gì?”
Anh hỏi khẽ, trong giọng có một tia bất an, cũng có một tia mong chờ gần như hoảng loạn.
“Em cũng vậy.”
Cô kiên nhẫn lặp lại, giọng kề sát bên tai anh, từng chữ từng chữ, rõ ràng rành mạch.
Nói xong, cô ôm anh chặt hơn, đầu ngón tay khấu sâu vào lưng vai anh. Trong cái ôm ấy có dũng khí đến muộn, cũng có một thứ cam chịu không còn đường lùi, cô giao cả con người mình cho anh, không giữ lại lối thoát.
Ngoài kia mưa đêm rả rích, trong phòng lại là một đợt xuân triều không tiếng động. Những ngón tay bám trên vai anh siết chặt, anh cúi đầu tìm hơi thở cô trong gấp gáp, quấn quýt đến mức như muốn dìm người ta chết chìm. Trong không khí có tiếng thở nặng nề của anh, có vài tiếng mềm mại thỉnh thoảng tràn ra từ cô. Ánh đèn chiếu lên bốn bức tường lay động như nước xuân, lúc này, đã không cần thêm bất kỳ lời nói dư thừa nào nữa.
_____
Chắc nhiều người comment hỏi sao anh Khâm sung dzị mà 2 người vẫn chưa có con, thề cái truyện này má tác giả nhá hàng xôi thịt mà từ chap 4 tới giờ vẫn chưa thấy thịt thật đâu =))) Thấy 1 rổ sầu bi =)))
Tác giả giải thích thêm một chút:
Chuyện mang thai không hề đơn giản như tưởng tượng. Hai người cũng không phải ba ngày hai bữa là làm chuyện đó. Việc không mang thai còn liên quan đến yếu tố tâm lý, trong lòng cả hai đều có nút thắt, đây không phải vấn đề của riêng một người. Dù Sa Sa có một mực uống thuốc bổ cũng vô ích. Dĩ nhiên, quan trọng nhất là theo sắp xếp tình tiết hiện tại, tác giả tạm thời không có ý định để cô mang thai.
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…






Năm mới vui vẻ bạn iu. Tuy ko có xôi thịt nhưng truyện dân quốc nhẹ nhàng thanh lịch dị là đủ ạ
Huhu bà ơi, chap sau H hay lắm, ko uổng công t ngồi lọc truyện đọc trước =)))). Nó thơ á bà ther
Chuyện này đọc là như chạy thành 1 bộ phim trong đầu luôn á, phần lớn nhờ sự dịch đỉnh cao của sốp huhu, iu sốp
Chương này hay quá, sốp dịch hay quá, như những bức tranh, những khung cảnh chạy chậm chậm ngang qua mắt á 🫶🫶🫶 rất là cảm động
Đọc mà bị bỏ quên H luôn. Bị đắm chìm vào tâm trạng của TDS quá. Xót thương cho số phận cô ấy. May thay có một VSK bên cạnh cô