Bên Stockholm hạnh phúc quá khum có đc é, nên phải thêm chút sầu đau đi mấy pà =)))

__________

Tôn Dĩnh Sa mở mắt, trước tiên nhìn thấy một khoảng tối ẩm lạnh. Nửa căn phòng chứa đồ bỏ hoang, những chiếc thùng gỗ mục nát nghiêng đổ nơi góc, bao tải rách chất chồng, bốc lên mùi ẩm mốc thối rữa như thứ gì đã bị phong kín nhiều năm, đột ngột bị người ta xốc tung nắp.

Đầu cô đau như sắp vỡ ra. Rõ ràng cô đang trên đường đến nhà họ Tôn, bầu trời xám tro, bánh xe lăn qua vũng nước, bỗng tài xế đạp phanh gấp. Giọng ông ta run run:
“Đâm… đâm trúng người rồi…”

Cô vừa cúi xuống còn chưa kịp nhìn rõ thì đã có hai cánh tay từ ngoài cửa xe thọc vào, sức mạnh thô bạo kéo cô xuống. Tầm mắt đảo lộn, còn chưa phản ứng được, sau đầu đã bị nện mạnh một cú như búa đập, tựa hồ một tấm vải đen từ trên trời rơi xuống, quấn chặt lấy ý thức cô từng vòng từng lớp.

Rồi cô bị ném vào đây. Miệng bị nhét chặt một cục vải thô ráp, những sợi lông vụn ma sát trong khoang miệng khiến cô buồn nôn theo phản xạ, nhưng cằm bị siết cứng, chỉ phát ra được một tiếng rên nghẹn.

Khi ấy cô mới phát hiện tay chân mình đều bị trói bằng thừng gai, cổ tay bị ma sát đến đỏ rực, máu dồn nơi đầu ngón, căng phồng tê dại. Cô từ từ chống người dựa vào bức tường đen sì, khe gạch rịn nước lạnh, từng vệt từng vệt thấm xuyên qua lưng.

Mỗi hơi thở đều là mùi ẩm mốc mục nát của căn nhà tàn tạ này. Đúng lúc ấy, ngoài cửa vọng vào tiếng nói chuyện mơ hồ.

“…giá cả có thể thương lượng thêm mà,” giọng nói kia mang theo nụ cười nịnh nọt, nhưng lại gấp gáp xen chút hoảng loạn, “dù sao cũng là da thịt mịn màng, chắc chắn còn bán được giá tốt.”

Toàn thân Tôn Dĩnh Sa như bị nước đá dội xuống. Lạnh buốt men dọc sống lưng, lan thẳng lên sau gáy. Giọng nói ấy… cả đời này cô nghe còn lạ gì. Chính là cha cô, Tôn Đạo Hợp.

Một giọng đàn ông khác chậm rãi lên tiếng, mang theo vẻ bỡn cợt, như kẻ đứng xem chuyện xấu còn sợ chưa đủ náo nhiệt:
“Đúng là thế. Nhưng kéo dài thêm vài ngày nữa chỉ e chẳng còn đáng giá bao nhiêu. Có điều…”
Hắn cố ý dừng nửa nhịp, tiếng cười sắc ngọt chen vào:
“Hàng tốt thế này, lại còn là thiếu phu nhân nhà họ Vương. Làm cha như ông, quả thật đủ tàn nhẫn.”

Tôn Đạo Hợp thở dài một tiếng, nghe qua lại như bất đắc dĩ:
“Thiếu phu nhân nhà họ Vương gì nữa? Lâu rồi không phải. Người nhà họ Vương, toàn là thứ khốn nạn cả. Đã đến nước này, không bằng đổi được chút bạc trắng, còn đỡ cảnh túng quẫn trước mắt.”

Mỗi một câu như từng con sâu li ti bò khắp xương tủy cô. Tôn Dĩnh Sa run rẩy không kiềm được, lưng dán chặt vào tường. Ngực cô như bị thứ gì nặng nề chặn lại, nghẹt đến muốn nổ tung, nhưng không phát ra được âm thanh nào. Không chỉ là phẫn nộ, mà là một nỗi đau nhục sâu sắc đến nghẹn thở.

Cuối căn phòng có một ô cửa sổ gỗ nhỏ, thiếu mất một góc. Ánh trăng từ khe hở ấy rơi xuống, loang lổ trên mặt đất một khoảng sáng nhợt nhạt. Tôn Dĩnh Sa nhìn chằm chằm vào vệt sáng ấy, hốc mắt bỗng cay xè.

Sao lại thành ra thế này?
Có phải ngay từ đầu, cô đã không nên sinh ra trong nhà họ Tôn, không nên sống trên đời này… càng không nên gặp Vương Sở Khâm.

Vừa nghĩ đến tên anh, nơi lồng ngực bỗng nhói lên dữ dội, đau hơn cả tuyệt vọng ban nãy, như lửa cháy, nóng đến mức cô không dám nghĩ tiếp.

Giọng nói ngoài kia vẫn còn:
“Bạc trắng chắc chắn sẽ đưa nhiều hơn, nhưng phải nhanh, đừng để ông chủ Lê chờ.”

Tôn Đạo Hợp đáp nhỏ:
“Được. Đêm nay đưa đi.”

Tiếng bước chân dần xa. Trong phòng lại chỉ còn mình cô, im lìm như chết.

Cô khép mắt, mồ hôi lạnh bên thái dương lăn dọc má chảy xuống cổ. Tia hy vọng cuối cùng yếu ớt như tim đèn sắp tắt giữa đêm gió, vậy mà vẫn cố chấp không chịu lụi.

Bỗng cô thấy góc tường lóe lên ánh sáng. Là một mảnh thủy tinh vỡ. Cô kéo lê đôi chân bị trói, từng chút từng chút bò đến đó, đầu gối va xuống nền đau nhói mà không dám phát ra tiếng. Ngón tay kẹp mảnh kính, xẻ vào dây thừng. Tiếng cọ xát rất nhỏ, nhưng mỗi nhát đều như đang cắt thẳng vào da thịt mình.

Sợi thừng gai dần dần bị cắt toạc, đầu ngón tay rớm máu, dính trên mặt kính. Trong lòng cô chỉ còn một ý niệm duy nhất, cô không thể chết ở đây. Cô phải đi tìm Vương Sở Khâm.

Đến sợi cuối cùng đứt phựt, cô giật mạnh, dây rơi bịch xuống đất. Cô vội xé cục vải dơ trong miệng, cổ họng khô rát như bốc khói. Dây ở chân cũng được tháo ra, nhưng đôi chân lại tê dại đến suýt không đứng nổi.

Cô vịn tường, chậm rãi chống mình từ mặt đất đứng lên. Toàn thân đau đớn, từng bước từng bước kéo đến cửa, dồn sức đẩy. Quả nhiên cửa đã khóa, tấm gỗ không hề nhúc nhích.

Cô quay người, vòng đến bên cửa sổ gỗ, trán áp lên khung cửa đã xù lông gỗ, qua khe hở nhỏ nhìn ra ngoài. Khoảng sân ngoài kia xám trắng im lìm, yên tĩnh đến kỳ lạ, không có ai canh giữ.

Đột nhiên, từ xa vang lên tiếng bước chân. Ban đầu nhẹ, sau càng lúc càng nặng, mang theo nhịp đập cố ý như ai đó đang dùng từng bước từng bước thử thăm trái tim cô.

Tôn Dĩnh Sa nín thở, khom người lùi vào sau cánh cửa, dán lưng vào tường, tim đập dồn dập.

Đúng lúc đó, cửa “cạch” một tiếng mở ra, gió lạnh ùa vào. Kẻ kia vừa bước qua ngưỡng cửa, cô bất ngờ lao ra, vai đập mạnh vào khuỷu tay hắn, nghe rõ một tiếng rên trầm. Đối phương còn chưa kịp phản ứng, cô đã lách sát cửa lướt khỏi, như con cá vừa thoát lưới.

“Bắt lấy cô ta!”
Tiếng quát phía sau sắc lạnh và dữ dội, cứa thẳng vào màng nhĩ, run rẩy bởi oán hận.

Cô không nhịn được ngoảnh lại. Ánh đèn lay động, gương mặt kia lúc sáng lúc tối, là Phương Chiêu Ngưng. Đẹp như đóa hoa đang nở rực, nhưng trong mắt không có lửa, chỉ là nước giếng lạnh lẽo. Khóe môi cô ta cong lên nhàn nhạt, như nhìn một đóa hoa héo tàn với sự thờ ơ khoái trá. Không phải là niềm vui chiến thắng, mà là khoái cảm của việc chậm rãi thu hoạch.

Tim Tôn Dĩnh Sa khẽ thắt. Cô gần như theo bản năng lao về phía trước. Hai người đàn ông phía sau đã đuổi theo, bước chân dồn dập, nặng nề như tiếng trống trận, nhịp sau ép sát hơn nhịp trước, như chỉ chờ giây tiếp theo giẫm nát bóng cô.

Cô liều mạng chạy, chạy đến tận cùng mới phát hiện trước mặt là biển đêm sâu thẳm không thấy đáy. Sóng nước đen sẫm như từng hàng răng sắc tối, cắn nghiến dưới chân đá, bọt nước bắn tung lạnh buốt thấu xương. Cô quay người, gió biển sắc như dao, từng lớp từng lớp quất lên mặt. Trước mắt là Phương Chiêu Ngưng đang ép dần đến gần, khóe môi nụ cười lạnh băng, sắc cứng lại, không nhúc nhích.

Mùi tanh mặn xộc thẳng vào mũi, mang theo vị kim loại khô khốc. Lúc này Tôn Dĩnh Sa mới nhận ra mình đang ở bến tàu. Nền đá ướt trơn, rêu xanh ven mép được nước biển nuôi đến bóng nhẫy, vài tấm ván gỗ cũ nghiêng dựa bên cạnh, chuỗi xích sắt to tướng quấn quanh cọc gỗ, lớp gỉ loang thành từng vòng đỏ sậm, như vết máu cũ loang rỉ năm tháng.

Ánh đèn hải đăng xa xa sáng tắt luân phiên, như có ai đang chớp mắt nhìn, nhưng lại chẳng chìa tay cứu vớt. Sóng biển cứ lớp này cao hơn lớp trước, không ngừng quật lên bến đá, tiếng động hòa vào nhịp thở gấp gáp của cô, tựa hồ có người đang đếm từng nhịp đời còn lại của cô, mỗi nhịp một nhanh hơn.

“Cô đừng chạy nữa.”
Phương Chiêu Ngưng đứng phía trước. Ánh sáng kéo đổ bóng cô ta dài như một con rắn, vô thanh vô tức chặn kín lối đi.

Ngực Tôn Dĩnh Sa phập phồng dữ dội, nhưng ánh mắt không né tránh:
“Phương tiểu thư, tại sao cô phải đối xử với tôi như vậy?”

Cô lùi thêm một bước. Đế giày trượt trên mép đá, suýt nữa ngã chúi xuống biển. Mặt biển đêm đen cuộn trào phía sau, như cái miệng của con thú khổng lồ đang há ra, chỉ chờ cô lùi thêm chút nữa.

Phương Chiêu Ngưng đứng cách không xa, không tiến lại gần. Khóe môi cô ta từ từ nhếch lên, nụ cười mang theo mệt mỏi và oán độc. Rõ ràng cũng vừa chạy đến hụt hơi, nhưng giọng vẫn lạnh:

“Muốn trách thì trách Vương Sở Khâm đi. Là anh ta đã hại chết cha tôi.”

Ánh trăng trải lên gương mặt nghiêng của Tôn Dĩnh Sa, trắng như men sứ dịu mát. Cô nhíu chặt mày:
“Cha cô cấu kết với quân địch, âm thầm mưu đồ tự lập làm vương, tội chứng rành rành. Chuyện đó thì có liên quan gì đến Vương Sở Khâm?”

Ánh mắt Phương Chiêu Ngưng bỗng tối sầm lại, trong đồng tử loé lên một lớp lạnh lẽo u tối. Cô mím môi, rồi đột ngột gầm lên:

“Cô câm miệng đi!”

Ngừng một thoáng, từng chữ từ miệng cô bật ra chậm rãi mà sắc lạnh, như bị hàm răng nghiến nát thành từng mảnh:

“Chính là Vương Sở Khâm. Chính anh ta là người đã hạ lệnh đẩy cha tôi vào chỗ chết.”

Lời còn chưa dứt, khoé môi cô đã chậm rãi cong lên, nụ cười ấy mang theo thứ độc ý bệnh hoạn, âm lãnh đến rợn người:

“Giờ thì báo ứng đến thật nhanh. Bản thân anh ta cũng mất tích rồi… ha. Tôi nghe nói, đội ngũ của anh ta, toàn quân bị diệt sạch.”

Cô lại hung hăng trừng mắt nhìn Tôn Dĩnh Sa, giọng bỗng hạ thấp xuống, mềm mà lạnh buốt:

“Cho dù anh ta thật sự chết rồi, tôi cũng không tha cho anh ta đâu… Những thứ anh ta nợ, cô phải thay anh ta trả dần từng ngày… từng ngày một.”

Lời nói độc địa và oán hận như những lưỡi dao sắc lẹm xé toạc màn đêm, không khí bỗng trở nên nặng nề đến mức gần như không thể thở nổi.

Đúng lúc này, Tôn Đạo Hợp vội vã chạy đến, bước chân hấp tấp đến mức suýt loạng choạng. Ánh mắt vừa chạm đến Tôn Dĩnh Sa, trong lòng ông ta thoáng chùng xuống, rồi lập tức cưỡng ép kéo lại một nụ cười hiền hòa. Ông ta quay sang Phương Chiêu Ngưng, giọng nói mang theo ý dỗ dành và lấy lòng:

“Tiểu thư Phương, đừng giận nữa. Sa Sa còn trẻ, không hiểu chuyện, cần gì so đo với con bé.”

Lời nói mềm mại, giọng điệu hết sức cẩn trọng, sợ rằng chỉ cần buông lơi một chút là sẽ đánh mất con bài trong tay mình.

Nhưng khi quay đầu lại, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi, như đeo lên một chiếc mặt nạ khác. Giọng nói hạ thấp xuống, mềm nhũn đến mức dính lấy người:

“Sa Sa, lại đây, cha đưa con về.”

Trong mắt Tôn Dĩnh Sa chỉ còn lại sự lạnh buốt, xen lẫn nỗi thất vọng và chế giễu không sao cứu vãn:

“Về sao? Tôn Đạo Hợp, ông đã bán tôi một lần rồi, giờ còn muốn bán tôi lần thứ hai nữa à? Đối với ông, tôi rốt cuộc có còn là một con người không?”

Gương mặt Tôn Đạo Hợp hơi cứng lại, ánh mắt lóe lên, rồi ông ta nói nhanh:

“Là nhà họ Vương không cần con nữa… Vương Sở Khâm tám phần là không còn rồi. Con cũng phải nghĩ cho đường lui của chính mình chứ.”

Tôn Dĩnh Sa đột nhiên bật cười. Tiếng cười trong gió biển nhẹ mà ngắn, như một viên thuỷ tinh trong suốt lăn xuống nền đá, khẽ vang lên… rồi vụn nát.

Đường lui?

Ai cũng tốt bụng nghĩ giúp cô một con đường lui.

Nhưng điều cô muốn chẳng qua chỉ là được cùng Vương Sở Khâm vai kề vai, bình yên mà đi tiếp đoạn đời này. Cô chẳng muốn đến nơi nào khác cả. Cô chỉ muốn ở cạnh anh.

Thế nhưng thế gian này lại tàn nhẫn cắt đứt từng tấc đường của cô. Mẹ đã rời xa, Vương Sở Khâm cũng không còn ở bên cạnh nữa.

“Sa Sa, con thương cha một chút đi… Cha cũng hết cách rồi. Cha làm vậy là vì tốt cho con thôi.”
Giọng Tôn Đạo Hợp thấp xuống, vừa mang theo sự tự bào chữa hèn mọn, vừa có chút thúc ép dè dặt, như canh bạc cuối cùng trên chiếu bạc.

Lưng Tôn Dĩnh Sa đã ướt đẫm. Sóng biển đập mạnh vào mép bến tàu, bọt nước lạnh buốt như những bàn tay ẩm ướt, bất cứ lúc nào cũng có thể kéo người rơi xuống. Chỉ cần lùi thêm một bước thôi… là chẳng còn gì nữa.

Cô vô thức ôm lấy phần bụng dưới – một động tác gần như bản năng.

Đôi mắt Phương Chiêu Ngưng như bị kim nhọn đâm vào, lập tức nheo lại. Giọng cô bỗng chốc sắc nhọn:

“Cô… mang thai rồi?”

Khoé môi cô khẽ run, trong mắt cuộn lên sóng gió hỗn loạn giữa oán độc và hoảng loạn.

Tôn Dĩnh Sa không trả lời. Sự im lặng của cô còn khinh bỉ người hơn bất cứ lời nói nào.

“Đồ súc sinh!”
Phương Chiêu Ngưng quay phắt người lại, vung tay tát thẳng vào mặt Tôn Đạo Hợp. Tiếng tát giòn tan, như roi quất xé gió.

Răng cô nghiến chặt, từng chữ bật ra nhanh như lưỡi dao lia liên tiếp:

“Ông làm ăn kiểu gì vậy?! Ban đầu đưa nó đến chỗ lão Lê, làm tiểu thiếp cho ông ta, giờ thì hay rồi, trong bụng còn mang thứ dơ dáy không sạch sẽ! Ông bảo tôi phải giải thích thế nào đây?!”

Tôn Đạo Hợp bị tát lệch cả khuôn mặt, luống cuống che má, bản thân cũng bị tin cô mang thai làm cho kinh hoảng. Trong mắt ông ta thoáng hiện sự giằng co và hoảng loạn, giọng run rẩy:

“Tiểu thư Phương… chuyện này vẫn còn cách giải quyết mà… Lão Lê chưa chắc đã để ý…”

Mỗi chữ ông ta đều thận trọng như thả xuống một con xúc xắc liều mạng. Ánh mắt liên tục đảo qua giữa Phương Chiêu Ngưng và Tôn Dĩnh Sa, như thể chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là sẽ sa vào vực sâu không lối thoát.

“Chưa chắc để ý?”
Tiếng cười lạnh của Phương Chiêu Ninh sắc bén đến rợn người. Ánh mắt cô bỗng trở nên dữ dội, mang theo oán hận gần như muốn xé nát người ta:

“Tôi nói cho ông biết, tôi để ý!”

Cô dừng lại nửa nhịp, như muốn nghiền nát câu tiếp theo:

“Đứa bé này là của Vương Sở Khâm! Là của Vương Sở Khâm! Tôi tuyệt đối không thể để dòng máu của anh ta tồn tại trên đời này!”

Phương Chiêu Ngưng hất tay một cái.

Hai gã đàn ông lực lưỡng lập tức lao ra, bước chân nặng nề như lũ chó săn đã khóa chết con mồi, xông thẳng về phía Tôn Dĩnh Sa.

Biển đêm cuộn lên những con sóng tối ngầu. Ánh mắt Tôn Dĩnh Sa đột nhiên lắng xuống, lạnh đến mức tĩnh lặng. Khoảnh khắc ấy, cô chẳng nghĩ gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập, trầm, nặng, và quyết tuyệt như đang đếm những giây cuối cùng.

Bàn tay gã đàn ông đã sượt qua tay áo cô. Đúng lúc ấy, cô lùi một bước, chân trống không.

Mặt biển như một cái miệng đen khổng lồ mở ra trong câm lặng.

Trong khoảnh khắc rơi xuống đó, gương mặt Vương Sở Khâm hiện lên trong tiềm thức cô. Không phải là hình ảnh của hiện tại, mà là buổi hoàng hôn nơi hành lang dài ở Sưởng Viên năm ấy,  anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt mang thứ dịu dàng chỉ dành riêng cho cô.

“Sa Sa.”

Tiếng anh cùng tiếng gió biển xé qua bên tai. Cô khép mắt lại, trao trả bản thân cho ánh nhìn ấy.

Trên đời này, chẳng còn gì đáng sợ nữa.

Giây tiếp theo, thân thể cô nghiêng về phía trước, thẳng tắp rơi vào làn nước sâu thăm thẳm tối đen ấy.

“Bắt lấy cô ta!”
Tiếng thét của Phương Chiêu Ngưng bị gió biển xé thành từng mảnh. Tôn Đạo Hợp vội lao tới, nhưng chỉ kịp nhìn thấy một đoá nước trắng xoá bắn lên giữa làn sóng rồi lập tức bị thuỷ triều nuốt chửng. Biển khôi phục lại màu đen thẳm, như chưa từng có gì tồn tại ở đó.

Sắc mặt Phương Chiêu Ngưng tức giận đến trắng bệch. Còn Tôn Đạo Hợp chỉ đứng đờ ra đó, trong đầu như có tiếng nổ vang trời.

Tôn Dĩnh Sa không còn nữa… vậy thì ông ta cũng chẳng còn gì hết.

Ý nghĩ đầu tiên là bỏ chạy, nhưng chân còn chưa kịp bước, vai đã bị người ta ghì chặt xuống.

“Đi tìm!”
Giọng Phương Chiêu Ngưng sắc lạnh như dao chém lên sóng gió:
“Lôi cô ta lên cho tôi!”

Cô vừa ra lệnh người xuống biển tìm kiếm, vừa lạnh lùng liếc sang Tôn Đạo Hợp:

“Kéo cái thứ súc sinh này xuống dưới!”

Có người khẽ thì thầm:

“Là phụ nữ… lại còn đang mang thai… rơi xuống loại sóng này… chỉ sợ không qua nổi đâu.”

Phương Chiêu Ngưng như không nghe thấy, mày mắt âm u, từng chữ rơi ra như băng lạnh:

“Cho dù chết rồi, cũng phải kéo xác về trước mặt tôi.”

...............

Con trai nhỏ của Vương Tiểu Vân được đặt tên là Vạn Tử Khiêm. Cô nói:
“Dẫu thế gian này có đảo lộn điên cuồng đến đâu, cũng mong nó lớn lên cả đời ôn hòa, khiêm nhường, không phải đem mình va vào những góc cạnh sắc bén của đời.”

Ánh đèn trong phòng như bị màn voan trắng phủ lên, mềm đến mức nhu hòa, rót xuống chiếc nôi nơi đứa bé đang ngủ. Đứa trẻ nằm kia ngủ say, hơi thở khẽ phập phồng, hàng mi cong đổ xuống khuôn mặt thành hai bóng mờ dịu nhẹ. Làn da đỏ hây hây như bánh bao vừa được hấp chín, tròn trịa mũm mĩm, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta mềm lòng.

Chiếc khóa bạc vững vàng cài trên tấm khăn đỏ, đó là thứ Tôn Dĩnh Sa đặc biệt tìm mời một người thợ bạc lão luyện khắc chế tinh xảo. Mỗi nét của chữ “Phúc” đều tròn đầy, mong sao có thể khóa trọn bình an cả đời cho đứa nhỏ.

“Có giống không?” Vương Tiểu Vân hỏi, khóe mắt mang theo niềm kiêu hãnh của người mẹ mới, xen lẫn vẻ mệt mỏi không sao giấu được.

Tôn Dĩnh Sa cúi xuống nhìn kỹ, khẽ nói:
“Giống. Nửa dưới khuôn mặt giống cậu, nửa trên giống Vạn nhị gia.”

“Đúng rồi, ngay cả mẹ mình cũng nói, nhất là khóe miệng ấy, giống nhất.”
Vương Tiểu Vân vươn tay véo nhẹ bàn tay mềm mại của đứa bé, giọng chậm lại, ngọt ngào mà pha chút bất lực:
“Mấy ngày vừa đầy tháng, ban đêm vẫn phải tỉnh dậy mấy lần. Nó khóc thì chẳng biết bao giờ mới dỗ được.”

Cô dừng một lát, rồi lại cong môi cười:
“Nhưng mà chỉ cần nó cười một cái thôi, giận gì, tủi gì… đều bay sạch. Sa Sa, cậu nói xem, phụ nữ cuối cùng có phải đều như thế này không, ngay cả bản thân mình cũng chẳng điều khiển nổi?”

Tôn Dĩnh Sa cụp mắt xuống, ngón tay khẽ vuốt phẳng góc chăn nhỏ, mỉm cười mà chẳng nói gì. Vương Tiểu Vân bỗng nheo mắt, như chợt phát hiện điều gì, đưa tay chỉ vào vệt đỏ trên cổ cô, giọng nửa thật nửa đùa:

“Ô hô, đây là tác phẩm của ai vậy?”

Tôn Dĩnh Sa hơi khựng lại, còn chưa kịp đáp, Vương Tiểu Vân đã sáp lại gần hơn, mang theo vài phần trêu ghẹo mà cũng như đang quan sát, ngón tay khẽ đẩy vai cô một cái:

“Sao? Gần đây tình cảm với anh mình đậm đà quá ha? Có nghĩ đến chuyện… nhân lúc này, sinh cho Tử Khiêm một người bạn nhỏ không?”

Vừa nói, cô vừa vô thức vươn tay chạm nhẹ vào eo bụng Tôn Dĩnh Sa. Thói quen thân mật ấy vốn đã quen thuộc từ lâu. Tôn Dĩnh Sa cũng cười, nhướng mày khẽ trách yêu:

“Tiểu Vân, cậu thật chẳng đứng đắn chút nào.”

Vương Tiểu Vân nhìn cô, như chợt nhớ ra gì đó, bèn kéo cô ra bàn cạnh cửa sổ ngồi xuống.

Ánh nắng mùa đông ngoài kia rơi lười nhác lên mặt bàn, làm chiếc thìa bạc và bộ chén trà sứ trắng sáng lên dịu dàng. Cô bảo người hầu mang vài đĩa điểm tâm ra, rồi nhìn Tôn Dĩnh Sa thật kỹ:

“Nghe nói bên phía đông lại căng thẳng rồi, anh mình có động tĩnh gì không?”

Tôn Dĩnh Sa cầm chén trà, miệng chạm nhẹ vào thành chén, nhấp một ngụm, khẽ lắc đầu:
“Anh ấy chưa nói với mình.”

“Thế thì tốt.”
Giọng Vương Tiểu Vân vô thức nhẹ bớt đi một nhịp, rồi như sợ mình nói nhanh quá, lại thả chậm xuống:
“Gần đây bên này cũng không yên ổn. Cậu biết con phố đồ cũ ngoài cửa trước chứ? Lần trước bọn Nhật đã gây chuyện một phen rồi. Lần này lại đến, còn dữ hơn, nghe nói đã có người bị thương.”

Cô đưa tay phủ lên mu bàn tay Tôn Dĩnh Sa, lòng bàn tay ấm mà lực lại chặt như chẳng nén được sự lo lắng:

“Mình thấy cậu nên sớm quay về Tễ Viên đi, kẻo anh mình về mà không thấy lại cuống.”

Tôn Dĩnh Sa nhìn cô, khẽ gật đầu. Cô liếc mắt ra hiệu với Xuân Lam, Xuân Lam liền bưng đến một chiếc hộp gỗ nhỏ màu gỗ nam nhuận bóng. Trên nắp hộp khắc một cành hải đường đang nở rộ, cánh hoa như có thể bị gió thổi mà rụng xuống.

Đó là hộp phấn son Tôn Dĩnh Sa đặc biệt đi tìm, kiểu dáng gần như giống hệt chiếc mà hai người từng dùng năm mười sáu, mười bảy tuổi. Khi ấy họ còn ngồi cạnh nhau trước gương trang điểm, vừa học vẽ mày, đánh phấn, vừa cười trêu nhau vụng về.

Ý của Tôn Dĩnh Sa chỉ đơn giản:
Cho dù cậu đã làm mẹ rồi, trong lòng mình, cậu vẫn mãi là cô gái nhỏ buộc hai bím tóc, vừa cười vừa nghịch năm ấy.

Vương Tiểu Vân ngẩn người, khẽ vuốt qua mặt hộp hoa văn, đáy mắt hiện lên nụ cười mềm mại, lại như có gì đó xúc động đến cay. Hồi lâu mới khẽ nói:

“Sa Sa… cậu… thật là…”

Câu nói chưa kịp thu về đã hóa thành tiếng thở nhẹ.

Cô ngẩng đầu, khẽ lau khóe mắt, sợ mình quá xúc động. Đúng lúc ấy, Xuân Lam tiến lại định đội mũ cho Tôn Dĩnh Sa, Vương Tiểu Vân liền đưa tay nhận lấy, đích thân đội cho cô, động tác chăm chút như đang giúp một đứa trẻ mặc áo.

Nhón tay lướt nhẹ qua má cô:

“Cậu đó, sao nhiều năm rồi vẫn xinh đẹp đến thế? Thật sự là càng ngày càng đẹp.”

Cô cười, trong giọng nói vừa là chân thành thán phục, lại vừa có chút thân thiết như ngày xưa đùa vui.

Hai người nhìn nhau cười khẽ một thoáng. Nụ cười ấy khiến người ta sinh ra một khoảnh khắc ảo giác, dường như họ vẫn đang ở căn phòng khuê nhỏ của nhà họ Tôn, cùng ngồi kề vai, chải tóc cho nhau. Ánh mặt trời ngoài cửa sổ nghiêng nghiêng rọi vào, chiếu sáng từng sợi tóc óng ánh, chiếu sáng gương mặt năm ấy còn chưa từng bị gió sương cuộc đời xô lệch.

Ra khỏi nhà họ Vạn, trời đã sẫm đi đôi chút. Đèn đường vừa sáng, ánh vàng nhạt rơi xuống mặt đường lát đá, lấp lánh như những mảnh vàng vỡ.

Cánh cổng lớn phía sau từ từ khép lại, phát ra một tiếng nặng trầm. Âm thanh ấy như đóng lại một thế giới phía sau, lại như khẽ gõ một nhịp xuống đời Tôn Dĩnh Sa, dư âm chẳng nói thành lời, nhưng cứ mãi ngân dài.

Cô vừa định nâng chân bước lên xe, bỗng gáy sau ấm lên.

Một luồng hơi thở quen thuộc lặng lẽ phủ xuống, hai cánh tay từ phía sau siết lấy vai và eo cô.

“A!”
Cô khẽ hốt hoảng, theo bản năng vùng nhẹ, bờ vai co lại trong vòng tay ấy.

Ngoảnh đầu nhìn lại,
Là Vương Sở Khâm.

Anh vẫn chưa cởi quân phục, vành mũ hơi lệch, lông mày và ánh mắt vẫn trầm tĩnh như cũ, chỉ thêm một nét cười trẻ trung hiếm thấy. Ánh đèn khắc rõ những đường nét cương nghị mà ấm áp trên gương mặt anh:

“Sợ rồi à?”

Vương Sở Khâm đã thấy cô từ đầu phố. Ngoài áo choàng trắng phủ lên chiếc sườn xám màu sen, viền lông mũ khẽ chạm vào mấy sợi tóc rơi xuống má. Gió nhẹ thổi qua, khiến dáng hình ấy vừa yên, vừa ấm.

Trên mặt Tôn Dĩnh Sa vẫn còn nét bàng hoàng lúc nãy, còn trong tim, có gì đó bỗng dâng lên nồng nóng, như sóng trào bất ngờ. Cô chỉ mím môi nhìn anh một cái:

“Sao anh lại ở đây?”

Vương Sở Khâm không trả lời, chỉ khẽ đẩy vai cô, nửa ôm nửa dìu đưa cô vào xe, mình cũng theo sát vào theo.

Cửa xe vừa đóng, anh thuận tay kéo cô lại gần, giọng nhẹ nhàng, tự nhiên như hơi gió:

“Chúng ta đi xem kịch đi.”

Thế là cả người cô gần như ngã vào lòng anh.
Anh cúi xuống nhìn, nụ cười trong mắt không vội vàng, nhưng rõ ràng và chân thật như nắng xuân:

“Chẳng phải đã nói sẽ đưa em đi xem kịch sao? Thế nào, em quên rồi à?”

Tôn Dĩnh Sa ngẩng lên, sắc hồng lan từ má đến tận vành tai. Vừa kinh ngạc, vừa như dở khóc dở cười:

“Bây giờ?”

“Ừm. Chính là bây giờ.”
Giọng anh nửa thật nửa dỗ, như nói với trẻ con. Ngón tay anh khẽ vuốt lên mu bàn tay cô, hơi ấm theo động tác thấm dần vào da thịt. Trong không gian xe, có một lớp dịu dàng lan ra không cần lời.

Cô nhìn anh. Ánh mắt anh nghiêm túc lạ kỳ, hoàn toàn không giống đang đùa.

Khẽ ngừng một nhịp, môi cô rốt cuộc cong lên:

“Được. Chính bây giờ.”

Vương Sở Khâm hơi ngẩn ra, ánh mắt rơi vào nụ cười ấy, như muốn khắc khoảnh khắc này vào tận đáy tim. Rất lâu sau anh mới thấp giọng hỏi:

“Vui đến vậy sao?”

Nói rồi anh đưa tay khẽ nhéo má cô.
Cảm giác mềm mại dưới đầu ngón tay như bông tơ trong ngày xuân, mềm đến mức khiến người ta chẳng nỡ buông.

Sa Sa không hề giận, ngược lại còn cười cong mắt dưới tay anh, giống hệt con mèo nhỏ nằm sưởi nắng bên bậu cửa, toàn thân đều là sự thỏa mãn dịu dàng. Nhẹ giọng, cô nói:

“Ở bên anh… tự nhiên sẽ vui.”

Chiếc xe khởi động.

Đèn đường ngoài cửa sổ lùi dần về phía sau, thời gian như lặng lẽ trôi ngược về sau lưng họ.

Trong khoang xe, hơi ấm nhẹ dâng, lớp kính dần phủ sương mờ. Bóng hai người chồng lên nhau trên cửa kính, hòa vào sắc tối ngoài kia, mơ hồ chẳng thể nhìn rõ nữa.

..............

Bên ngoài rạp hát vẫn là biển người rộn ràng, trong gió lạnh lẫn mùi than lò và hương đường nấu ngọt lịm. Người bán kẹo hồ lô gánh chiếc đòn tre trên vai, từng chuỗi đỏ au lấp lánh, tiếng rao vé khản mà cao, vang vọng giữa dòng người chen lấn. Ở góc tường còn squat mấy ông lão rít điếu thuốc khô, làn khói trộn vào không khí hóa thành một lớp sương xám mờ mỏng, náo nhiệt đến mức tưởng như cả thành đều đổ dồn về con phố này.

Vương Sở Khâm khẽ khép lại vạt áo khoác, đưa Tôn Dĩnh Sa vào trong vòng tay, nửa chắn gió, nửa chắn người. Khi hai người vừa xuống xe, ông chủ đã sớm đứng chờ ở cửa, mặt mày cười rạng, cung kính đón tiếp:
“Vương quân gia, Vương phu nhân, mời vào trong, mời vào trong.”
Ông ta đích thân dẫn họ lên phòng bao trên tầng hai. Vị trí tuyệt hảo, ngoài lan can gỗ chạm hoa văn tinh tế chính là sân khấu, tiếng mõ vừa gõ, tiếng trống vừa vang, mọi biểu cảm và thần thái trên sân khấu đều có thể thu vào mắt một cách rõ ràng.

Trong bao sớm bày sẵn một bàn điểm tâm tinh xảo: miếng sen ướp mật hoa quế, mơ xanh rim đường, bánh vừng vừa mới ra lò, hương thơm theo hơi ấm tỏa khắp không gian. Vương Sở Khâm cố tình không cho Tôn Dĩnh Sa tự mình động tay, nhất quyết gắp một miếng bánh vừng đưa tới bên môi cô.

Tôn Dĩnh Sa bị ánh mắt anh nhìn đến mức vành tai cũng ửng đỏ, mắt đảo khẽ một vòng, cuối cùng cũng cúi đầu cắn một miếng. Hương vừng rang quyện cùng vị ngọt của đường dầu tan ra trong miệng, cô nhai chậm rãi, tựa chú mèo nhỏ bị trêu đùa, bên khóe môi còn dính mấy vụn vừng li ti.

“Ngon không?” Anh thấp giọng hỏi, nụ cười dịu dàng lan như vòng sóng nước trong mắt.

Cô gật đầu mạnh, vừa định nói thì bị vụn bánh làm nghẹn. Vương Sở Khâm cuống quýt đưa ly ở trên bàn sang. Tôn Dĩnh Sa ngửa đầu uống một ngụm lớn, đầu tiên là vị ngọt lan đầu lưỡi, ngay khoảnh khắc tiếp theo lại cay nồng xộc thẳng lên cuống họng, như có ngọn lửa thiêu cháy tận tâm ngực, khiến mắt cô khẽ nheo lại thành một đường cong mảnh.

“Đây… đây là rượu à?”
Vương Sở Khâm vừa ngửi đã nhận ra, giữa vẻ hốt hoảng còn xen cả ý cợt đùa, anh đưa tay vỗ nhẹ trán mình, lẩm bẩm:
“Đúng là anh hồ đồ quá!”
Rồi anh vội xoay người đổi sang chén trà, đưa tới trước mặt cô.

Tôn Dĩnh Sa bị hành động đột ngột ấy của anh làm cho bật cười, đôi mắt cong cong, nụ cười ẩn trong bàn tay khẽ đặt lên trán anh, dịu dàng như nước xuân thấm vào đất mềm:
“Không đau chứ?”

Vương Sở Khâm hơi cúi thấp người, khẽ nắm lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn thật nhẹ vào lòng bàn tay ấy, hơi ấm lan ra như gợn sóng.

“Rượu này… vị cũng đâu đến nỗi.”
Tôn Dĩnh Sa chớp mắt, đầu lưỡi khẽ liếm qua môi, trong giọng nói mang chút kiêu hờn duyên dáng:
“Anh cũng nếm thử đi?”

Anh còn chưa kịp đáp lời thì trên sân khấu bỗng vang lên tiếng chiêng, trầm đục và kéo dài, như tiếng trống chiều chìm trong sương mù, dội thẳng vào lồng ngực người ta. Rèm sân khấu chậm rãi mở ra, ánh đèn ào xuống, trải lên nền sân khấu một lớp sáng bạc lấp lóa.

Hạng Vũ mặc giáp vàng, ánh kim chói lóa, giữa hàng mày là khí khái anh hùng bức người, nhưng bên dưới lại đè nén một nét cô tuyệt không thể che giấu. Nàng vũ nữ áo đỏ — nàng Ngu Cơ ấy — sắc đỏ rực như lửa, đoá hoa cài bên búi tóc khẽ lay chưa rụng, bên khóe môi lưu lại một nét cười mỏng như sương, như dấu tích cuối cùng của mùa xuân sắp tàn.

Tiếng Sở ca vấn vít, từng lời như khóc, hòa cùng nhịp trống trầm xa, giống nhịp tim bồn chồn của chiến mã trước giờ ra trận, từng nhịp, từng nhịp, áp sát vào lồng ngực người xem. Tin dữ vạn quân phản bội dần loang trong tiếng hát, mọi người nín thở, chẳng rõ là thời cuộc ngoài đời đã thấm vào trong vở diễn, hay tiếng bi ca trên sân khấu đang chiếu lại nhân gian.

Khi Ngu Mỹ Nhân vừa bước ra, không khí lập tức đông đặc lại. Khán phòng bỗng yên lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi. Tay áo nàng múa như mây, bước chân nhẹ mà trong đó ẩn một sức nặng không thể xoay chuyển. Sức nặng ấy không phải khoảnh khắc gươm đao kề sát, mà là định mệnh đã lặng lẽ ký xuống trong những đêm dài bên ánh đèn cô độc.

Ánh đèn giao thoa trên tay áo trắng của nàng và lưỡi kích sắc lạnh của hắn, vàng và đỏ quấn lấy nhau, như hoàng hôn đang bốc cháy lần cuối cùng. Khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa sân khấu và hiện thực như bị xóa nhòa, trước mắt chỉ còn lại cuộc đối đầu giữa số mệnh và cô dũng (cô độc và anh dũng), một bên là vị vương dù đã đến tận chân tường vẫn quyết không lùi nửa bước, một bên là người nữ vì yêu mà sẵn sàng bước vào vách vực.

Khi kịch đến cao trào, Hạng Vũ gào khản giọng, hát đến câu:
“Lực bạt sơn hề khí cái thế!”
Mũi kích của Bạt Vương lóe sáng như băng lạnh phá vỡ ánh đèn, từng luồng âm thanh cuồn cuộn chấn động dây thần kinh người xem, mà bên dưới lại lặng lẽ ẩn một nỗi bi thương dồn nén đến cực điểm. Như mang trên lưng thiên trọng, muốn khóc mà không thể khóc.

Trống dập như sấm, tiêu réo như khóc.
Ngu Cơ xoay người, tay áo khẽ run, ánh mắt đã không còn mảy may do dự. Trường kiếm rút ra, ánh đèn soi lên lưỡi kiếm như sương lạnh. Nàng cất giọng ngân câu:
“Hán binh dĩ lược địa, tứ phương Sở ca thanh.”
Trong âm sắc mang theo run rẩy, như đem máu và nước mắt cả đời từ từ rút ra khỏi lồng ngực.

“Xin tướng quân… bảo trọng…”
Bốn chữ ấy gần như lời nghẹn nức trong nước mắt. Theo đường kiếm hạ xuống, bộ váy đỏ giữa sân khấu khẽ nghiêng, như một đoá hoa đỏ trong đêm giá cuối cùng cúi đầu, đem hết thảy nhu tình và cô dũng của kiếp này, trao trọn vào những cánh tay áo tung bay.

Ánh đèn đột ngột tối đi.
Hạng Vũ đứng một mình giữa sân khấu, bộ giáp vàng lạnh đến chói mắt, bóng người bị bóng tối tứ phía nuốt trọn. Khán phòng nín thở, ngay cả hơi thở cũng như bị bóp nghẹn.
Chỉ còn tiếng than “Bá Vương biệt Cơ” vang vọng mãi, như hồn ma lượn quanh, không chỉ hát cho người trong vở kịch, mà cũng hát cho người ngoài đời, như một lời biệt ly vô thanh lại lạnh thấu tận tim.

Ánh mắt Vương Sở Khâm khẽ dừng trên gương mặt Tôn Dĩnh Sa.
Không có giọt lệ nào rơi xuống, chỉ có trong đôi mắt ấy, ánh đèn tụ lại thành một đốm lửa nhẹ mà kiên định.
Anh nhận ra đầu ngón tay cô khẽ siết lại, như đang gom về một thứ cảm xúc không thể nói thành lời.
Anh cúi mắt, bàn tay phủ lên những ngón tay mảnh mai của cô, lực đạo nhẹ nhưng lại nắm thật chặt.

“Đừng sợ.” Anh khẽ nói.

Tôn Dĩnh Sa hơi nghiêng đầu, ánh mắt như mặt nước tĩnh, sâu đến không thấy đáy.
“Anh có biết… rốt cuộc trong lòng em đang sợ điều gì không?”
Giọng cô mềm mại, nhưng mang theo sức nặng không thể che giấu.

Khóe môi anh cong lên, ngón tay khẽ lướt qua sống mũi cô, cười nói:
“Anh không phải Bá Vương, em cũng không phải Ngu Cơ.”

Tôn Dĩnh Sa dịu dàng phản bác:
“Đương nhiên em không phải Ngu Mỹ Nhân, còn anh… cũng sẽ không trở thành Bá Vương.”
Cô càng siết chặt tay anh.

“Anh hãy hứa với em một việc.”
Giọng cô không dung cự tuyệt, cứng cỏi như đá tảng.

Vương Sở Khâm nhìn người mình yêu, trong đôi mắt ấy đầy những do dự, ôn nhu, cùng ngổn ngang không nỡ.

Giọng cô khẽ cao hơn một chút, nhưng vẫn êm đềm:
“Anh hứa với em,”
Tiếng trống trên sân khấu vang dội, gần như nuốt trọn câu nói, thế nhưng lời của cô vẫn rõ ràng, kiên định:

“Cho dù bên ngoài loạn thế thế nào, chiến hoả lan đến đâu…
Chỉ cần trên đời này còn có anh… thì sẽ còn có em.
Em sẽ đợi anh. Mãi mãi.”

Ánh mắt anh sâu mà dịu, bóng hình nàng phản chiếu trong mắt anh, thứ dịu dàng chỉ thuộc về riêng Tôn Dĩnh Sa.
Anh khẽ gật đầu, trao cho cô một lời hứa không cần tiếng nói.

Đột nhiên, tiếng trống trên sân khấu vụt ngưng.

Mọi người dần đứng dậy, tiếng vỗ tay dậy lên như sóng biển, khuấy động khoảnh khắc vừa tĩnh lặng vừa nóng bỏng ấy.

Tiếng vỗ tay ấy không chỉ dành cho vở diễn, mà như đang khắc xuống hai trái tim đang siết chặt vào nhau… một dấu ấn không thể phai mờ.

_________

Chương này tác giả cố tình viết vậy, ko phải bị thiếu đâu. Do lúc đầu bả tính viết ngắn thôi nhưng thành dài mất rồi. Nên cách viết sẽ khiến người đọc hơi khó vào nhịp. Nhưng ko sao nha, ko đoạn nào thừa đâu. Chương này chuyển ngữ hơi mất thời gian, khó hơn hẳn mấy chương khác á. 

Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>

4.7 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
2 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Phuong Nguyen
2 tháng trước

Đang bên Stockholm nóng hổi mấy chương liên tục cái qua đây lạnh quéo người hả pà.

kangie_20898
kangie_20898
2 tháng trước

Tưởng giấc mộng thai là ngọt ngào ấm áp đến hết, nhưng không, vừa bấm vô đọc thấy dòng giới thiệu của ad thấy lo sợ ngang 🥶🥶🥶

Có thể bạn sẽ thích

[SHATOU|豆浆油条] SỮA ĐẬU NÀNH & QUẨY NÓNG

[SHATOU|一觉醒来师叔变男友] NGỦ MỘT GIẤC, SƯ THÚC THÀNH BẠN TRAI

2
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x