"Vương Sở Khâm, anh từng nhớ đến em không?"

Câu hỏi tưởng như ngây ngô ấy, thực chất là sự truy vấn có chủ đích, Tôn Dĩnh Sa cố chấp muốn nghe chính miệng anh thừa nhận.

Bầu không khí giữa hai người vẫn còn đượm hơi men của sự mập mờ. Dù đã cố gắng xóa bỏ, dư vị của nó vẫn như vương vấn trong từng kẽ tay.

Cô ngẩng đầu, dồn hết can đảm để nhìn thẳng vào gương mặt anh ẩn trong bóng tối, không muốn bỏ lỡ bất kỳ một biểu cảm nào.

Vương Sở Khâm khẽ thở dài, ánh mắt cụp xuống đối diện với ánh nhìn vừa căng thẳng vừa khát khao nơi cô. Sự gặng hỏi của cô khiến anh không khỏi nhớ đến đêm trưởng thành hôm ấy – cuồng loạn, bất lực, và đầy đau đớn.

Chỉ cần chạm đến ánh lệ nơi khóe mắt cô, tim anh lại như bị xé toạc một lần nữa.

Anh không thể tiếp tục trốn tránh. Đã đến lúc phải chịu trách nhiệm cho những rối ren nơi lòng mình.

"Có, anh nhớ em." Anh đưa tay chạm nhẹ lên nơi trong ký ức khắc sâu, giọt lệ nơi đuôi mắt cô, như một dấu ấn khiến tim người run rẩy.

"Anh nhớ em đến phát điên. Không lúc nào không nghĩ đến em."

Nếu bão giông có thể dội xuống mạnh hơn thì cứ để nó đến, anh thầm nghĩ. Nếu sau khi bày tỏ hết tâm can, Chúa muốn đưa anh đi, anh cũng cam lòng.

Anh bằng lòng chịu đựng những cơn đau xuyên thấu tận xương tủy, chỉ để tình yêu và nỗi nhớ này còn sót lại trên thế gian.

Còn tội lỗi của anh sẽ theo những chiếc đinh găm sâu vào xương cốt, theo khoảnh khắc anh bị đóng đinh lên thập tự giá mà tan biến.

"Sa Sa, anh đã hoàn thành sự cứu chuộc của chính mình, và tình yêu này... cũng không còn là dục vọng tội lỗi nữa."

Tôn Dĩnh Sa bám lấy cánh tay anh, dịu dàng như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn, nhẹ nhàng dụi má vào lòng bàn tay anh. Còn chưa kịp cất lời, giọt lệ đọng nơi khóe mắt cô đã bất ngờ rơi xuống tay anh, lành lạnh và nhẹ bẫng.

Dòng nước mắt ấy, len vào từng đường vân trên lòng bàn tay anh, như được khắc sẵn để đón nhận nó. Nó chảy dọc theo gốc bàn tay, âm thầm vượt qua những mạch máu xanh tím, vội vã tìm đường đến trái tim anh, và cùng nó rung lên một nhịp.

Cô âm thầm tha thứ cho tất cả những tổn thương mà Vương Sở Thân đã gây ra cho mình. Tha thứ cho sự yếu đuối, cho sự trốn tránh, cho ba năm mặc kệ bản thân sa ngã, dù anh chưa từng gọi một cuộc điện thoại, cũng chưa từng gửi một lời hỏi thăm.

Vậy mà, cô vẫn dễ dàng bỏ qua mọi lỗi lầm nơi anh, nhẹ như thể chưa từng đau đớn.

Luôn có một người, chỉ cần họ xuất hiện, sẽ khiến bạn yếu đuối đến mức không nói nên lời, nhưng cũng kiên cường đến độ chẳng thể diễn tả được. Chỉ cần người ấy đứng đó, bạn sẽ tha thứ cho tất cả bất công, và hòa giải với mọi khổ đau.

Cô sẽ mãi không nói cho Vương Sở Khâm biết rằng, cô từng suýt chết trong mùa đông năm đầu tiên ở Ý. Trái tim dù đã rách nát, tan hoang, nhưng vào giây phút này... lại bừng lên sức sống.

Mùa đông lạnh lẽo đã qua và cuối cùng, Tôn Dĩnh Sa cũng đón được mùa xuân đã trễ hẹn ba năm của đời mình.

Vương Sở Khâm chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại, vị đắng trào dâng, còn bàn tay đang vuốt má Dĩnh Sa thì khẽ run.

Lẽ ra anh nên vui mới đúng. Có lẽ sau đêm nay, anh thật sự đã chuộc lại lỗi lầm, có được một khởi đầu mới với Tôn Dĩnh Sa. Nhưng đến tận bây giờ, anh vẫn bất an, vẫn hoang mang.

Bóng tối sẽ qua, ngày mai mặt trời vẫn mọc. Nhưng khi ánh sáng ấy đến, anh phải đối diện với Dĩnh Sa và mẹ bằng thân phận gì? Anh đã hứa với mẹ rằng, sẽ giữ kín lòng mình, suốt đời chỉ làm chỗ dựa vững chắc nhất cho Tôn Dĩnh Sa. Chỉ là chỗ dựa, không dính dáng đến tình yêu. Là anh trai, không hơn.

Anh muốn rút tay về, nhưng lại tham luyến hơi ấm của cô. Cánh tay như bị đóng đinh tại chỗ, thần kinh dường như đã bị rút cạn, chỉ còn một chiếc vỏ xác, mê muội mà hút lấy năng lượng từ cô, hy vọng nơi trái tim cằn cỗi, hoang vu ấy có thể nở ra mầm xanh đầu tiên của thế kỷ này.

Đêm nay yên tĩnh đến lạ, tĩnh đến mức Vương Sở Khâm tưởng rằng đây chỉ là một ngày bình thường nhất trong năm. Họ đã trở về quá khứ, nơi không có chia ly cũng chẳng có trùng phùng. Chờ đến lúc tia nắng đầu tiên rọi xuống ngày mai, anh vẫn sẽ chở Tôn Dĩnh Sa trên xe đạp, chầm chậm lắc lư, hướng về phía trường học.

Con tàu thời gian rít qua thung lũng cuộc đời anh, để lại làn khói dày khiến anh lạc phương hướng giữa khe sâu. Tôn Dĩnh Sa đã lên tàu, phía trước là một điểm đến không có hồi kết. Cô không phải người dẫn đường cho chính mình, còn Vương Sở Khâm chỉ có thể trơ mắt nhìn cô lướt ngang qua đời, tay lại chỉ nắm được một tầng sương mù vô định.

"Sa Sa, xin lỗi."

Một lần nữa, anh lại thốt ra ba từ khiến cô chán ghét. Nhưng ngoài điều đó ra, anh chẳng biết phải nói gì hơn, trống rỗng như tờ giấy trắng, chỉ một cơn gió lật qua cũng có thể thổi anh bay về bất kỳ đâu, ngoại trừ nơi có thể được thế gian chấp nhận.

Thế nhưng lần này, Tôn Dĩnh Sa lại thể hiện một khát cầu khác thường.

Cô đưa tay anh xuống thấp, ngang nhiên đặt vào nơi mềm mại trên người mình. Vương Sở Khâm kinh hoảng như bị bỏng, định rút tay lại, nhưng cô nhanh hơn, chặn lấy. Thân thể mềm mại của cô nghiêng về phía anh, bàn tay đang nắm cổ tay anh lại càng dùng sức đè xuống, khiến hơi thở của anh thêm dồn dập.

Anh nghe thấy giọng cô thì thầm trách móc:

"Vương Sở Khâm, đừng xin lỗi nữa."

Ngay sau đó, một làn ấm áp phủ lên môi anh, khiến tê dại như dòng điện chạy từ đầu ngón tay lan ra toàn thân.

Tôn Dĩnh Sa một lần nữa chủ động hôn anh. Lưỡi mềm mại lướt nhẹ qua môi anh đã khô nứt, nước bọt làm dịu đi vết nẻ, mang theo chút đau rát lẫn tê ngọt, đánh thẳng vào tim anh. Khi còn đang sững sờ, hai bàn tay nghịch ngợm của cô đã lén lút luồn vào vạt áo anh, phác họa theo từng đường nét cơ thể.

Lý trí gào lên rằng: mọi thứ nên dừng lại ở đây. Nếu tiếp tục, lại sẽ là một cú trượt dài trong vô vàn hối hận không lối thoát.

Nhưng một con ác quỷ bé nhỏ bất ngờ nhảy ra từ trong đầu, cứ chốc chốc lại thì thầm bên tai anh.

'Vương Sở Khâm, đáp lại cô ấy đi. Chẳng phải đây chính là người con gái mềm mại thơm tho mà ngày đêm mày thèm khát đó sao? Bao nhiêu đêm mày đã tưởng tượng cô ấy nằm ngoan ngoãn dưới thân mày thế nào—bây giờ chẳng phải sắp thành hiện thực rồi ư.'

Vương Sở Khâm nhắm chặt mắt, mồ hôi lạnh lăn xuống từ trán. Dưới lòng bàn tay là sự mềm mại như nước, theo từng động tác của Tôn Dĩnh Sa mà khẽ rung lên từng đợt. Người trước mặt đã lần tay lên tận cơ bụng, vẫn tiếp tục leo lên đỉnh cao với tốc độ như chẳng cần mạng sống. Anh không thể chịu nổi sự khiêu khích này thêm nữa, bàn tay dằn mạnh tay cô lại, ánh mắt ngập tràn dục vọng nhưng vẫn cố gắng kiềm chế bằng hơi thở dồn dập.

Không, anh không thể. Anh đã lỡ mất một lần, tuyệt đối không thể lỡ lần thứ hai.

Nhưng giọng nói trong lòng vẫn chưa chịu buông tha.

'Vương Sở Khâm, còn bày đặt làm quân tử cái gì. Tay cô ấy mày còn từng dùng để bắn ra một lần rồi, buông thêm chút nữa thì có làm sao.'

Anh lắc đầu thật mạnh, cố giữ cho mình tỉnh táo. Thế nhưng, ngay giây phút đầu ngón tay lạnh buốt của Tôn Dĩnh Sa chạm vào môi anh, những lời từ chối đã nghẹn lại nơi cổ họng.

Cô nói:

"Anh ơi, đừng từ chối em."

Nói xong, cô nghiêng đầu tựa vào ngực anh, nhắm mắt lại lắng nghe tiếng tim anh đập cuồng loạn như lũ tràn vỡ đê.

"Hãy nói yêu em đi, Vương Sở Khâm, nói anh yêu em."

Khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, anh thấy trong mắt Tôn Dĩnh Sa ánh lên những giọt lệ long lanh.

Dây thần kinh vốn luôn căng như dây đàn trong đầu anh, đến giây phút đó, "phựt" đứt rồi.

Luồng không khí trong miệng đột ngột bị cướp đi, ngay cả chút oxy yếu ớt nơi đầu mũi cũng bị ép khô. Tôn Dĩnh Sa còn chưa kịp phản ứng, gáy đã bị Vương Sở Khâm siết chặt, cưỡng ép kéo sát về phía anh. Khóe môi cô bị va đến bật máu, vị tanh lan ra. Thế nhưng cô không hề muốn phản kháng, chỉ ngoan ngoãn bám lấy tấm lưng rộng lớn của anh. Trong khoảnh khắc nhắm mắt lại, những giọt lệ nóng hổi ẩn nhẫn bấy lâu cũng lặng lẽ rơi xuống.

'Vương Sở Khâm, tình yêu của anh đau quá. Nhưng em vẫn nguyện lòng chịu đựng.'

Cô gái buông bỏ lớp tự tôn vô dụng, cố gắng giành lấy thế chủ động trong cuộc yêu mà mình đã khẩn cầu có được. Cô sốt ruột cởi áo khoác của anh, nhưng dẫu vội vàng đến đâu cũng không chịu rời khỏi anh dù chỉ một tấc. Từng lớp quần áo mỏng manh lần lượt trút bỏ, đến khi bàn tay nóng rẫy của anh lướt qua vòng eo cô, thân thể Tôn Dĩnh Sa lập tức gợn lên từng đợt sóng.

Vương Sở Khâm cảm nhận rõ sự bất an trong cô, cố hết sức dùng những nụ hôn để xoa dịu căng thẳng nơi cô, nhưng vô ích. Trong vòng tay anh, cô vẫn trằn trọc khó yên, tựa như một con cá chạch trơn tuột, mấy lần suýt nữa đã vuột khỏi những kẽ hở. Thế nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn quay về chỗ cũ, chờ đợi sự dịu dàng bất lực mà kiên nhẫn của anh.

"Sa Sa, em muốn gì?"

Giọng nói khản đặc cùng hơi thở nặng nề cùng lúc rơi vào tai cô. Anh muốn hỏi thẳng, mong có được câu trả lời chính xác, chỉ cần là thứ cô muốn, anh đều sẽ cho.

Ngực trần áp chặt lên thân thể chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ mỏng của cô. Mà điều duy nhất cô có thể nắm lấy, chỉ là miếng ngọc vẫn còn đeo trên ngực anh, chưa kịp tháo xuống.

Từ khi mở công ty và làm ông chủ, Vương Sở Khâm bắt đầu tin vào phong thủy cầu may. Anh nhờ người tìm một miếng ngọc khai quang, không khắc chữ, tượng trưng cho "vô sự". Trước mặt người khác, anh luôn nói vậy. Nhưng chỉ có anh biết, điều anh thực sự mong là người con gái bên kia đại dương, Tôn Dĩnh Sa, có thể bình an vô sự.

Anh luôn đeo lời khấn nguyện ấy trên cổ, nhìn ngọc mà nghĩ về người. Ngọc không có chữ, nhưng lòng anh đầy tâm sự. Những điều chẳng thể nói, từng chữ từng nguyện đều hướng về cô.

Tôn Dĩnh Sa siết chặt sợi dây ngọc đeo trước ngực anh, những viên ngọc in lên đầu ngón tay cô từng dấu vết nhạt mờ. Cô giật mạnh xuống, như níu lấy sợi cỏ cứu mạng. Đến khi gương mặt Vương Sở Khâm gần sát ngay trước mắt, cô mới run giọng nghẹn ngào cất lời:

"Ôm em đi, em muốn anh ôm em..."

Cô ngẩng mắt nhìn anh, ánh mắt pha trộn giữa vẻ tinh nghịch và dịu dàng, xen lẫn một chút yếu đuối như đang cố giấu. Ánh nhìn ấy tựa như một luồng điện, đánh thẳng vào tim anh, khiến cơ thể không tự chủ mà run lên, cảm xúc dâng trào như ngọn lửa bất ngờ bén lên trong lồng ngực.

Anh lập tức vòng tay siết chặt lấy cô, vây kín cô trong vòng tay rắn rỏi của mình. Nụ hôn cháy bỏng từ anh như ngọn lửa thiêu đốt nơi lồng ngực cô, kéo theo những cảm giác mãnh liệt khó tả.  khiến vùng kín của cô vô thức tiết ra mật ngọt. Cô vô thức nâng hông, bất ngờ va chạm với vật nóng bỏng trước mặt.

Vương Sở Khâm theo bản năng vén ống quần cô lên, hai ngón tay dò vào sâu trong khu rừng bí ẩn ấy. Có lẽ cuộc nổi loạn ba năm trước vẫn chưa tan biến khỏi tâm trí, anh thuần thục vén những cánh môi đã thấm đẫm mật ngọt, ngay sau đó là tiếng rên khẽ của cô gái dưới thân. Đầu ngón tay theo sự ẩm ướt của dịch lỏng nhẹ nhàng trượt vào trong cửa hang, bắt đầu thúc đẩy với biên độ nhỏ.

Rất nhanh sau đó, tiếng nước nhơm nhớp, trong suốt nhanh chóng lan khắp căn phòng.

Tôn Dĩnh Sa cắn chặt khớp ngón tay trỏ, toàn tâm toàn ý cảm nhận khoái cảm mà Vương Sở Khâm mang lại. Những ngón tay anh có hơi ấm, theo động tác xâm nhập, lòng bàn tay anh chà xát, xoa nắn lên hạt châu phía trước, khoái cảm nhân đôi khiến cô không thể kiểm soát mà run rẩy. Gò má nóng bừng tựa vào vai Vương Sở Khâm, vòng eo mềm mại lắc lư theo từng chuyển động của anh. Cô như một chú mèo động tình, chỉ cần vỗ nhẹ vào mông cũng có thể tạo ra những động tác quyến rũ lòng người.

Vương Sở Khâm thu trọn mọi tiếng rên tình tứ của Tôn Dĩnh Sa vào tai, gân xanh nơi thái dương anh ẩn hiện, đập rộn ràng. Anh muốn dùng sức nhưng lại không dám quá mạnh, anh sợ những ngón tay chìm trong nơi ẩm ướt mềm mại sẽ làm cô bị thương. Lại sợ lực đạo quá nhẹ không đủ khiến cô lên đỉnh, khiến cô thất vọng về anh.

Ngay trong lúc chần chừ, Tôn Dĩnh Sa đã cho anh câu trả lời hoàn hảo nhất.

"Anh ơi, nhanh lên một chút, em muốn lên đỉnh."

Lời nói nhỏ như gió thoảng, nhưng lại là lời cầu xin táo bạo nhất, không hề giấu giếm điều khao khát trong đáy lòng.

Ánh mắt Vương Sở Khâm lập tức trầm xuống, cơ bắp siết chặt, cả người như lên dây cót. Những động tác của anh trở nên chuyên chú, mỗi lần chạm vào cô đều mang theo một sự dồn nén như thể không thể quay đầu.

Cảm giác ra vào từ sâu trong cơ thể ngày càng mãnh liệt, đến khi Tôn Dĩnh Sa không thể kìm được, bất giác bật ra tiếng gọi ngắt quãng, dòng chất lỏng tuôn trào từ sâu trong cơ thể, phá vỡ sự cản trở của hai ngón tay Vương Sở Khâm, tranh nhau chảy ra ngoài, nóng bỏng, ẩm ướt, hỗn loạn. Cô ngượng ngùng vặn người muốn tránh né, nhưng lại bị ngón tay anh giữ lại, như muốn buộc cô phải thẳng thắn đối diện với chính dục vọng của mình.

Làn vải mỏng hoàn toàn ướt đẫm dâm dịch, Vương Sở Khâm dùng sức xé rách lớp vải ren mềm mại. Khi cảm giác mát lạnh bất ngờ ập đến, Tôn Dĩnh Sa không kìm được mà trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn anh—đúng lúc bắt gặp ánh mắt cuồng dại kia. Trong đáy mắt Vương Sở Khâm là một vùng dục vọng bị ánh trăng kéo dài, đậm đặc đến mức gần như đen tối.

Lối vào đỏ hồng ướt át đột nhiên bị anh mạnh mẽ xoa nắn một cái,khiến toàn thân cô run rẩy bật ra âm thanh. Nhưng ngay lập tức, Vương Sở Khâm đưa tay che lấy miệng và mũi cô, bàn tay ấm áp lại như khóa lại mọi âm thanh, mọi kháng cự. Thân hình cô ngửa ra sau, lưng cô được lòng bàn tay anh đỡ lấy, nhưng cặp mông lại chạm vào cánh cửa gỗ cứng lạnh lẽo làm từng dây thần kinh đều bật tung. Trong không gian im lặng ấy, chỉ còn tiếng tim đập, hơi thở và những xao động bị nén chặt.

Đến lúc này, Vương Sở Khâm mới hoàn toàn trở thành con người thật của mình.

Anh thèm khát, mê luyến, điên cuồng Tôn Dĩnh Sa. Trong anh là một thứ ham muốn chiếm hữu đến mức gần như tàn phá, như thể chỉ khi khiến cô tan vỡ, anh mới có thể yên tâm rằng cô thuộc về mình. Anh không nỡ làm tổn thương cô, nhưng lại muốn phá vỡ mọi giới hạn. Muốn để từng tấc da tấc thịt của cô đều ghi nhớ sự hiện diện của anh, muốn nơi riêng tư của cô tràn ngập mùi vị của anh, khiến lối vào của cô chỉ vừa vặn với duy nhất mình anh. 

Khi đó, Tôn Dĩnh Sa sẽ hoàn toàn là của anh.

Muốn huấn luyện sự ăn ý ấy, phải chạm vào, phải thử, phải khiến cả hai hòa tan vào nhau.

"Muốn lên đến tận cùng sao? Anh đưa em đến đó."

Ngón tay anh dài, dễ dàng chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong cửa hang ẩm ướt của cô gái nhỏ. Lớp thịt mềm mại trong nơi riêng tư cũng đặc biệt nghe lời, liên tục đẩy ngón tay anh đến những điểm nhạy cảm. Vương Sở Khâm bên trong vừa đẩy vừa xoay, chất lỏng của Tôn Dĩnh Sa chảy ra xối xả. Nước mắt bắn tung tóe lên mu bàn tay anh, dịch lỏng dưới thân chảy thành dòng tràn khắp cánh tay anh.

Giọng anh khàn đặc, mang theo cả hơi thở nặng nề, vừa dịu dàng vừa đầy áp lực. Bàn tay anh khéo léo như có thể đọc được cơ thể cô, từng nơi nhạy cảm đều bị chạm đến đúng lúc, đúng điểm. Mỗi chuyển động đều khiến cô không thể kiềm chế, nước mắt tuôn ra, thân thể mềm oặt, như bị cuốn vào một cơn sóng trắng xóa không có bờ.

Thiếu dưỡng khí, cô thở hổn hển qua kẽ tay anh, như một con nghiện với thứ khoái cảm không tên đang len lỏi từ từng ngón chân tới tận đỉnh đầu. Tôn Dĩnh Sa khó nhọc hít thở luồng không khí còn sót lại qua kẽ ngón tay anh. Cảm giác tê dại, hư ảo khiến đầu óc cô như bùng nổ, trước mắt chỉ còn lại ánh sáng trắng chói lòa.

Dưới thân đã ướt đẫm, như để lại một vệt hồ trong phản chiếu của bóng tối. vẫn còn những giọt nước tí tách không ngừng rơi xuống, tạo ra âm thanh ám muội trong không gian tĩnh mịch.

Tôn Dĩnh Sa lật mắt, ngả vào vòng tay Vương Sở Khâm. Cơn cực khoái mãnh liệt khiến toàn thân cô mềm nhũn, như một đóa hoa nhạy cảm lâu ngày chưa hé nở, chỉ cần một cái chạm nhẹ là lập tức co rút đầy bản năng. Cơ thể đã lâu không được ân ái nhạy cảm như một chậu cây trinh nữ, chỉ cần khẽ chạm vào là rụt cành lá lại.

Tiếng rên khe khẽ thoát ra từ đôi môi hé mở, nếu không có cánh tay Vương Sở Khâm đỡ lấy, e rằng cô đã sụm xuống sàn nhà vì đôi chân không còn chút sức lực nào.

Ai ngờ, mọi chuyện đêm nay chỉ mới bắt đầu.

Dù vừa qua một lần kịch liệt, vật nam tính của anh vẫn như sắt nung, đầy sinh lực. Không cho cô bất kỳ khoảng trống nào để thở, Vương Sở Khâm lật người cô lại, để thân thể mềm nhũn ấy một lần nữa rơi vào vòng kiểm soát. Vật kề sát, nhưng mỗi lần muốn tiến vào đều như bị trượt khỏi khe mông trơn tuột, sự khao khát càng lúc càng giằng xé.

Anh khẽ giật khóe môi, vỗ một cái không nặng không nhẹ vào bờ mông mềm mại cô.

Tôn Dĩnh Sa phát ra tiếng nấc khe khẽ.

"Sao lại khóc?" Giọng anh lạnh và thấp, như kim loại chạm vào đá.

"Không phải chính em muốn sao? Vậy thì, tự mở ra."

Giọng điệu cứng rắn khiến Tôn Dĩnh Sa, trong cơn dư chấn mẫn cảm sau cơn cực khoái, không dám làm trái. Cô khẽ run, vươn tay banh rộng cánh mông mềm mại, ... chậm rãi hé mở cửa hang nhỏ bé  trước mặt anh.

Vương Sở Khâm khẽ điều chỉnh vị trí, đưa thân thể mình chậm rãi áp sát. Chút ma sát đầu tiên nơi ngưỡng cửa nhạy cảm khiến cả hai đều nín thở, anh kiềm chế, cô run rẩy. Dưới sự phối hợp của Tôn Dĩnh Sa, anh dần tiến sâu vào thế giới mềm mại ấy.

Thế nhưng, sự khác biệt giữa bàn tay và cơ thể thực sự vẫn là cách biệt không thể làm ngơ. Dù đã dạo đầu và có đủ độ ẩm ướt, nhưng sự tiến vào của vật thô dài cương cứng vẫn khiến Tôn Dĩnh Sa không ngừng bài xích. Cảm giác xé rách quen thuộc ngày xưa lại ập đến, từng nhịp hít thở của cô như ngắt quãng, mang theo tiếng nấc nghẹn ngào. 

Vương Sở Khâm chỉ cảm thấy từng mạch máu trong người như đang rực cháy, cự vật đã vào được một nửa, bên trong vừa ẩm ướt vừa mềm mại. Lỗ nhỏ nhạy cảm bao bọc lấy cái đó vừa như chào đón lại vừa như kháng cự. Cô không nói gì, chỉ khe khẽ khóc. Một người như anh, đã quen với mạnh mẽ và kiểm soát, vào khoảnh khắc này lại thấy bối rối đến mức không biết phải tiến hay lùi. Muốn xâm nhập đến cùng, lại sợ cô thực sự không chịu nổi.

Tôn Dĩnh Sa không được vỗ về, chẳng nhận được lời an ủi nào, chỉ còn lại cơn đau nơi thân thể cùng sự chặn đứng giữa chừng khiến tâm trạng cô càng thêm bức bối. Tựa như tất cả những nhớ nhung, tủi hờn, những năm tháng dồn nén từ quá khứ bỗng chốc ùa về. Nước mắt cô rơi không chỉ vì thể xác, mà còn là tiếng khóc của trái tim đã mỏi mệt suốt bao năm.

Vì sao, cô tự hỏi, vì sao mọi xúc cảm mà Vương Sở Khâm mang đến cho cô dù là dịu dàng, dù là thân mật nhất, cuối cùng đều là đau đớn? Vì sao, giữa yêu thương và gần gũi, vẫn phải mang theo nỗi khổ đến thế?

Điều này dường như đã trở thành một vấn đề mà cô không thể tránh khỏi suốt đời. Chỉ cần yêu Vương Sở Khâm, sẽ có vô vàn đau đớn.

Nhưng tại sao, cô đã nỗ lực rất nhiều để thay đổi. Cô không tin, một hai lần đau, rồi mỗi lần sau này cũng sẽ đau. Cho dù vẫn đau, cũng sẽ có ngày tê liệt.

Đau hay không đau thực ra không quan trọng. Cô đã yêu sâu đậm anh từ những năm tháng hoang đường nhất, cố gắng dùng những hành vi ngông cuồng, phóng đãng để giữ chân anh. Mùa đông ở Hà Bắc sẽ không bao giờ kéo dài hơn ở Ý, nỗi đau hiện tại không bằng một phần vạn nỗi đau khi anh bỏ rơi cô ngày đó.

Cô từng dẫm nát những hạt cát thời gian, từng khờ khạo cầu nguyện trong vô vọng, mong được quay trở lại mùa xuân năm ấy nơi có mùi hoa loa kèn dại ngọt ngào trong gió, nơi tuổi mười bảy vẫn còn xanh non và nồng nhiệt.

Khi ấy, là Tôn Dĩnh Sa mười bảy tuổi, và Vương Sở Khâm mười tám.

Sau tất cả, trong hơi thở nặng nề giữa hai người, làn khí nồng ấm của máu và dục vọng lặng lẽ tan vào không khí.

Mười tám tuổi, trong một đêm tuyết trắng ở Ý, Tôn Dĩnh Sa lặng lẽ thổi tắt ngọn nến sinh nhật. Hai mươi tuổi, giữa khung cửa sổ phủ đầy sương giá, Vương Sở Khâm cất lên giai điệu sinh nhật một mình.

Vậy nên... cô nghĩ, rốt cuộc đau hay không cũng không còn quan trọng nữa. Cô nhớ anh. Chỉ đơn giản là nhớ. Vì thế, cô quay trở về để nhìn xem anh có ổn không, có đang cô độc như trước nữa không.

Phía sau lưng cô, giọng nói trầm lặng và nặng trĩu vang lên:

"Sa Sa, chúng ta... lại sai rồi phải không?"

Vương Sở Khâm thất thần nhìn nơi hai người đang hòa quyện chặt chẽ. Những giọt lệ chưa kịp rơi khô của Tôn Dĩnh Sa thấm vào sự buồn bã nơi anh. Giữa lúc thân thể kết nối như một nghi lễ dâng hiến lên thần linh, câu hỏi đó lại vang lên trong đầu họ như một định mệnh:

Liệu họ có lại sai?

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, vòng eo Tôn Dĩnh Sa đột ngột lùi về phía sau, lấp đầy từng milimet khoảng cách cuối cùng với Vương Sở Khâm. Cơn đau tràn tới dữ dội như cơn lũ vỡ đê, khiến tay cô đang bám lấy cánh cửa cũng run rẩy, toàn thân khẽ gồng lên trong tiếng thở nghẹn.

Cô quay lại, nước mắt long lanh làm nhòa đôi mắt nhưng vẫn nhìn về phía anh, cái nhìn vừa mềm yếu vừa kiên cường. Trên má, một vệt nước sáng như ánh trăng vạch qua đường thẳng, kéo theo mọi xúc cảm ngổn ngang rơi rụng.

Cô dâng hiến chính mình, không phải vì dục vọng, mà chỉ vì muốn có được một khoảnh khắc hoan lạc trong vòng tay anh.

"Nếu đã sai... thì để nó sai đến cùng."

Cô vẫn luôn là người con gái như thế, một kẻ yêu đến cuồng si, mang trái tim liều lĩnh mà lại trao về cho người đàn ông nhu nhược và đáng thương nhất đời cô.

Tôn Dĩnh Sa tự mình nhấp nhô vòng eo, đợi khi hoàn toàn thích nghi với sự thô dài của Vương Sở Khâm. Khi cơ thể đã quen với sự hiện diện thô ráp của anh, nỗi đau ban đầu mờ dần đi, thay vào đó là dòng cảm giác mới dâng trào vừa mãnh liệt, vừa dịu dàng.

Tựa đầu vào cánh cửa, cô bật cười khẽ, nụ cười như sương như khói.

"Anh thấy đấy... yêu Vương Sở Khâm cũng không đau như em tưởng."

Sau tất cả, khi cơn đau rút dần như một lớp vỏ khô rơi khỏi vết thương, anh lại cho cô chút ngọt ngào. Chỉ một chút thôi, cũng đủ.

Căn phòng lại vang lên những thanh âm rối loạn, thân thể trắng mịn của cô lay động khiến lòng anh nóng lên lần nữa. Cảm giác đau buồn yếu ớt vừa rồi lại bị cơn sóng tình nuốt chửng. Anh ôm lấy eo cô, theo từng nhịp chuyển động của cô mà mạnh mẽ va chạm đáp lại, xua đi chút tàn tích u uẩn cuối cùng. Tiếng da thịt va vào nhau xua tan đi chút vị đắng cuối cùng trong căn phòng, tiếp nối chỉ là sự mê đắm đầy mê hoặc của những linh hồn lạc lối.

Những tiếng rên không kiêng dè của Tôn Dĩnh Sa, với anh, giống như một lời xác nhận rằng cô vẫn chọn anh. Anh không kìm được mà lại ôm chặt cô hơn nữa, ép chặt ngực mình vào lưng cô, để đường cong của hai người khớp nhau như một chiếc chìa khóa hoàn hảo cho cánh cửa đã khóa suốt nhiều năm. Dục vọng ngang tàng xâm chiếm lấp đầy trong cơ thể cô, chất lỏng khó tả bắn tung tóe vào hõm eo cô. 

Anh không biết thứ chất lỏng nóng bỏng vương trên lưng cô là mồ hôi... hay nước mắt.

Vương Sở Khâm xâm nhập trong im lặng, mỗi lần chạm tới nơi sâu thẳm nhất của Tôn Dĩnh Sa như đang dốc ra từng tầng nỗi nhớ, từng cơn bất mãn, từng năm tháng chôn chặt trong lòng, 

Lần ân ái này vô cớ trở thành cách anh giải tỏa. Anh một lòng một dạ xâm chiếm cô, nhưng khi cánh tay vô thức siết chặt cổ Tôn Dĩnh Sa chạm vào tượng ngọc Phật trước xương quai xanh của cô, anh chợt khựng lại.

Anh làm cô từ phía sau, chỉ để không cho Phật chứng kiến tội lỗi của anh.

Nhưng cũng như bịt tai không muốn nghe chuông, lâu dần chính anh cũng không còn biết đâu là giả dối, đâu là thật lòng.

Phật nói: "Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ."

Nhưng từ khi yêu Tôn Dĩnh Sa, anh đã chẳng còn thấy được bờ bến nữa.

Anh là chiếc thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển đau thương, mỗi con sóng gào thét đều là cảnh tỉnh của trời xanh. Nhưng nước có thể nâng thuyền, cũng có thể nhấn chìm nó. Và anh hiểu, có lẽ chính tại nơi này, giữa cơn sóng dữ dội do tình yêu và dục vọng tạo thành, anh sẽ mãi mãi vùi thân.

Nhưng anh không oán. Cũng không hối hận.

Khi dòng tinh dịch trào ra, cả hai đều khựng lại, một khoảng lặng tràn ngập bất ngờ và sợ hãi. Anh vội rút lui, hoảng hốt nhìn dòng trắng đục vương lại giữa hai chân em gái mình, và trong khoảnh khắc ấy, anh chỉ muốn chết để chuộc tội.

Còn Tôn Dĩnh Sa lại bình thản hơn nhiều, khẽ vòng tay qua vai anh, nhẹ nhàng nói:

"Không sao đâu, là trong kỳ an toàn."

Cô đã chuẩn bị trước. Cô không nỡ để anh chìm trong cắn rứt.

Vương Sở Khâm không nói gì. Chỉ lặng lẽ ôm cô vào lòng. Từng giọt nước nóng rơi dọc theo xương quai xanh cô khiến sống mũi cô cay xè.

Cô không đẩy ra. Ngược lại, ôm lấy anh thật chặt, như những năm tháng nhỏ bé xưa kia, trong đêm mưa đầu tiên anh từng ôm cô như thế.

Giờ đây, vai trò đổi ngược. Tôn Dĩnh Sa là người lên tiếng:

"Vương Sở Khâm, đừng sợ. Có em ở đây. Em sẽ mãi ở bên anh."

Anh không nói gì, nhưng Tôn Dĩnh Sa hiểu

—Anh lại sắp tự trách mình rất lâu.

Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Có thể bạn sẽ thích

[SHATOU FANFIC] NGHE NÓI EM KHÔNG MUỐN KẾT HÔN

[SHATOU|豆浆油条] SỮA ĐẬU NÀNH & QUẨY NÓNG

[SHATOU|未告白诗] THƠ TÌNH CHƯA NGỎ

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x