Bởi anh thật sự không biết nên nói gì với cô. Anh hiểu, chỉ một câu chào hỏi nhẹ tênh từ mình, đối với cô, cũng là một sự sỉ nhục nặng nề.

Họ lặng lẽ trải qua đêm hôm ấy trong im lặng, không va chạm, không lời qua tiếng lại. Khi Tôn Dĩnh Sa dụi dụi mắt bước ra khỏi phòng, trong nhà đã không còn bóng dáng của Vương Sở Khâm.

Lúc này, tiếng mẹ cô từ trong bếp vọng ra:

"Đô Đô, con dậy rồi à?"

Tôn Dĩnh Sa lần theo âm thanh bước vào bếp. Mẹ cô đang chuẩn bị nguyên liệu cho bữa ăn đầu tiên của đêm Giao thừa. Máu từ khúc sườn chảy ra khỏi miệng bát, đỏ sẫm. Cô nghe mẹ mình cười nói:

"Anh con với bố con đi chợ rồi. Lúc đầu định gọi con dậy đi cùng, mà anh con bảo để con ngủ thêm một chút."

Mẹ cô vẫn như xưa, lúc nào cũng cố gắng buộc tên Vương Sở Khâm thật thân thiết vào cuộc đời cô như thể hai người là ruột thịt. Đến tận bây giờ, Tôn Dĩnh Sa vẫn không biết mẹ mình có thực sự nhận ra cô đã phát hiện ra Vương Sở Khâm không phải là anh ruột của mình hay chưa.

Cô không trả lời, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt một bó rau từ sàn, mang ra bồn rửa, bắt đầu nhặt từng cọng. Hai mẹ con đứng cạnh nhau trước bồn nước, khoảng cách giữa họ như thu ngắn lại theo từng động tác nhịp nhàng.

Miệng mẹ vẫn không chịu nghỉ, vừa nhặt rau vừa rôm rả trò chuyện, kéo câu chuyện sang chủ đề hôn nhân, con cái:

"Nói mẹ nghe đi, mấy năm qua sống ở ngoài có gặp ai hợp ý chưa?"

Tôn Dĩnh Sa cúi đầu, vê chút đất bám ở rễ rau giữa đầu ngón tay, khẽ bĩu môi, giọng thờ ơ:

"Chưa ạ, con vẫn chưa vội."

Đó là sự thật. Những năm ở Ý, cô ngày đêm vùi đầu vào tranh vẽ và triển lãm, chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện tình cảm. Hơn nữa... ngoại trừ Vương Sở Khâm, dường như chẳng ai có thể lọt vào danh sách cân nhắc của cô.

Nghe vậy, mẹ cô thở dài, vẻ mặt đầy phiền muộn:

"Mấy đứa trẻ tụi con, đứa nào cũng chẳng sốt ruột. Nhưng cứ kéo dài thế này, tuổi xuân cũng đâu còn mãi..."

Đời người, bôn ba khắp nơi rồi cũng cần một chốn dừng chân.

Tôn Dĩnh Sa khựng lại trong chốc lát. Ánh mắt khẽ dao động, cô buông ra một câu dò hỏi, giọng cố tỏ ra bình thản:

"Vậy... còn anh? Anh ấy không có ai à?"

Nhắc đến Vương Sở Khâm, nét mặt mẹ cô như chất chứa ngàn nỗi ưu tư:

"Con còn lạ gì nó nữa. Tốt nghiệp xong là vùi đầu khởi nghiệp. Cũng không còn trẻ nữa, vậy mà chẳng dắt ai về nhà lấy một lần. Mẹ định giới thiệu thì cứ lấy lý do bận rộn mà khước từ. Theo mẹ, chắc là chưa gặp được người hợp ý."

Những lời lải nhải ấy, hôm nay nghe lại, với Tôn Dĩnh Sa bỗng chẳng còn phiền toái. Trái lại, một luồng cảm xúc khó gọi tên âm ỉ dâng lên trong lòng. Khuôn mặt cô cũng không còn nét mệt mỏi ban sáng, khóe môi nhẹ cong, ánh mắt thấp thoáng ý cười.

Thì ra bao năm qua, Vương Sở Khâm cũng giống như cô, vẫn lẻ loi một mình.

Đúng lúc đó, tiếng động ngoài cửa vang lên. Bố Tôn mang theo Vương Sở Khâm trở về, hai người xách đầy túi lớn túi nhỏ, chất đống ngay lối vào. Mẹ cô lập tức ra đón, còn Tôn Dĩnh Sa thong thả bước theo sau. Cô ngẩng đầu, ánh mắt bất chợt giao với ánh nhìn vừa ngẩng lên của Vương Sở Khâm.

Không rõ có phải anh nhìn lầm hay không, mà dường như anh trông thấy một nụ cười hiếm hoi thoáng hiện trên khuôn mặt cô. Như thể muốn níu giữ khoảnh khắc ấy, Vương Sở Khâm cúi người, lục trong đống đồ mua về, rồi rút ra một chiếc hộp bánh được gói ghém cẩn thận, đưa tới trước mặt cô.

"Cho em."

"Sa Sa, vẫn là Sở Khâm là người nhớ tới con nhất. Biết con thích loại bánh này nên còn cất công chạy ra tận tiệm gần trường mua về đấy."

Bố cô vừa cười vừa lên tiếng giải thích thay anh, khiến Tôn Dĩnh Sa sững người.

Cô ngơ ngác nhận lấy chiếc hộp, mở ra xem, là chiếc bánh kem thực vật kiểu cũ mà cô từng mê mẩn thuở bé. Giờ loại bánh này hầu như không còn bán trên thị trường nữa, chỉ những tiệm nhỏ trước cổng trường cũ mới còn vương lại.

Lớp kem dễ tạo hình sau khi gặp lạnh ngoài trời nay trông như mô hình phủ lớp sơn dầu. Những bông kem hồng nhạt cất giấu bên trong thứ nhân mềm không rõ là gì, phía trên mặt bánh là hàng chữ mứt đỏ rực: "Ngày nào cũng vui".

Đây chính là phần thưởng mà Tôn Dĩnh Sa từng được nhận mỗi khi thi tốt, món cô hay nài nỉ Vương Sở Khâm mua cho bằng được.

Nay cảnh còn người đổi, chiếc bánh ấy cùng người trao nó như là di tích của một thời đã qua. Giữa dòng chảy không ngừng của năm tháng, sự xuất hiện của nó chỉ khiến cô càng nhận ra những gì mình tiếc nuối đều đã mãi nằm trong khung ảnh ố vàng.

Bánh kem thực vật đã bị thay thế bằng loại kem sữa động vật tốt cho sức khỏe hơn. Và Vương Sở Khâm cũng đã không còn là người anh trai luôn nghe lời cô nữa. Mối quan hệ của họ, cũng không còn trong sáng như xưa.

Hồi ức dẫu đẹp đến đâu, thì thời gian vẫn cứ như con tàu lao vùn vụt về phía trước, không chút nương tay mà nghiền nát trái tim Tôn Dĩnh Sa.

Nụ cười mong manh ban nãy, cũng theo đó tan biến ngay trước mắt Vương Sở Khâm.

Anh lại làm hỏng mọi thứ rồi.

Tối nay, cả nhà hiếm hoi ngồi đông đủ bên mâm cơm tất niên. Mấy ly rượu vào, mẹ cô lại rớm nước mắt, xúc động nói mãi mới được thấy hai "anh em" họ cùng ngồi bên bàn ăn như thuở trước. Tôn Dĩnh Sa lúc đó mới biết, thì ra trừ dịp lễ Tết, Vương Sở Khâm hầu như chẳng khi nào trở về nhà.

Chẳng ai định nghĩa được rõ ràng ý nghĩa của việc nuôi con là gì. Khi con còn nhỏ, cha mẹ bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, đến khi con khôn lớn lại phải tập buông tay. Dù ở giai đoạn nào, cha mẹ cũng không thể giữ lấy trọn vẹn đứa con mình từng bồng bế.

Họ không cần tiền bạc gửi về đều đặn. Nhưng dường như... cuối cùng họ chỉ có thể nhận lấy chừng ấy. Khi con cái mỗi người một lối, cha mẹ chỉ còn biết thu mình trong tổ ấm xưa cũ, ngóng đợi những lần chim trời quay về trú chân.

Tình thân, chẳng rõ từ khi nào, lại trở nên xa xỉ đến vậy.

Nhìn cha mẹ đã bắt đầu hiện rõ những nếp nhăn trên gương mặt, lòng Tôn Dĩnh Sa như bị ngâm trong chum dấm chua. Tuổi trẻ ngông cuồng của cô, cuối cùng vẫn là cha mẹ gánh chịu hậu quả. Vương Sở Khâm ở bên cạnh vẫn luôn lặng lẽ dõi theo cô, không dám vượt qua ranh giới.

Đến tận bây giờ, anh vẫn không dám tin Tôn Dĩnh Sa thực sự quay trở về. Càng không dám tin, hai người có thể cùng nhau ngồi ăn một bữa cơm mà không nổi giận, không căng thẳng.

Và rồi câu hỏi vốn chực chờ nơi đầu môi suốt cả ngày, rốt cuộc cũng bật ra, vào lúc họ đang rửa bát.

Cha mẹ cô lúc ấy đã ra ngoài, cầm theo dây pháo chào mừng năm mới.

Tiếng pháo và pháo hoa nổ râm ran ngoài cửa sổ, Vương Sở Khâm khẽ cất giọng:

"Những năm qua... em sống tốt chứ?"

Một câu hỏi tầm thường đến cũ kỹ, nhưng lại là điều anh tha thiết muốn biết nhất.

Tôn Dĩnh Sa đứng cạnh anh, chăm chú kỳ cọ đống bọt xà phòng trên chén đĩa. Như thể muốn mượn tiếng pháo át đi câu hỏi ấy, cô im lặng, chẳng thèm đáp lại.

Việc cô có thể bình thản đứng cạnh anh thế này, đã là toàn bộ can đảm mà cô gom góp suốt bao năm qua.

Cô sợ, chỉ cần hé môi trả lời, nước mắt sẽ chẳng thể kìm được nữa.

Vương Sở Khâm mím môi thành một đường thẳng, bàn tay cầm đĩa siết chặt đến trắng bệch.

Anh muốn nói thêm điều gì đó, nhưng rốt cuộc lại chỉ thốt ra được một câu, nghẹn ngào:

"Xin lỗi..."

Không khí phút chốc như đông cứng.

Tôn Dĩnh Sa đặt tay vào đống bọt xà phòng, ánh mắt căm giận, đỏ ngầu như lửa thiêu nhìn thẳng vào anh. Cô nghiến răng, quai hàm siết chặt, run rẩy.

Lại là "xin lỗi". Điều cô ghét nhất chính là anh nói hai chữ ấy.

Anh vốn chẳng sai. Anh chỉ là không yêu cô. Anh chỉ là không thể vượt qua thân phận mà yêu cô.

Cô hiểu. Nhưng không lúc nào không trách móc.

Cô cắn răng, ép mình dứt ánh mắt khỏi anh, cúi đầu, những sợi tóc lòa xòa trước mặt che đi ánh nhìn tha thiết từ phía Vương Sở Khâm.

Tôn Dĩnh Sa kỳ cọ đĩa như thể muốn lột tróc cả lớp men sứ, lời lẽ cũng đanh thép:

"Anh à, nhiều năm thế rồi... anh đã bỏ được thói quen giấu đồ chưa?"

Câu nói vừa dứt, cùng lúc vang lên một tiếng va chạm trong trẻo.

Vương Sở Khâm hoảng hốt cúi nhìn.

Chiếc đĩa, đã vỡ tan.

Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>

5 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Có thể bạn sẽ thích

[SHATOU FANFIC] NGHE NÓI EM KHÔNG MUỐN KẾT HÔN

[SHATOU|豆浆油条] SỮA ĐẬU NÀNH & QUẨY NÓNG

[SHATOU|未告白诗] THƠ TÌNH CHƯA NGỎ

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x