[SHATOU|失约] THẤT ƯỚC

17.6k lượt xem

Chương 85: Ngoại truyện 1 | Điều tuyệt vời nhất của chúng ta

Mùa thu năm sau.

Tháng mười một ở Thâm Quyến, nắng rực rỡ trải dài trên những tán cây thường xanh ngoài cửa sổ. Những nhánh lá rung rinh trong gió, hương gió lùa qua khe lá, thổi vào ban công.
Ánh mắt Tôn Dĩnh Sa dừng lại nơi bóng cây chập chờn ấy, cô quay sang người đang chăm chú nhìn bàn cờ, nhẹ giọng nói:
"Ông ơi, gió nổi rồi, hay là mình vào nhà đi?"

Ông cụ Vương nheo mắt cười hiền:
"Đánh thêm một ván nữa đi, xong ván này rồi vào."

Tôn Dĩnh Sa bất lực đặt quân xuống:
"Vâng... vậy thêm một ván nữa ạ."
Trong lòng cô đã tính toán sẵn, phải đánh nhanh thắng nhanh thôi.

Một tuần trước, ông cụ đột nhiên trở bệnh. Khi nghe tin ấy, cô vừa kết thúc chuyến công tác ở Nhật Bản. Vương Sở Khâm đến đón cô ở sân bay, vừa gặp mặt đã nhận được cuộc gọi báo tin, thế là hai người cùng về Thâm Quyến, định ở lại ít lâu để bầu bạn với ông.

Công ty của Vương Sở Khâm đang ngập đầu công việc, anh chỉ có thể về nhà mỗi tối. Còn Tôn Dĩnh Sa, công việc của cô tự do hơn, có thể linh hoạt sắp xếp, nên những ngày ở nhà họ Vương, cô tự nhiên trở thành người gắn bó nhất với ông.

Chiều hôm ấy, trời trong xanh, nắng rải đều trên hiên nhà. Cô tranh thủ lúc rảnh, bày bàn cờ ra cùng ông đánh vài ván, vừa để trò chuyện, vừa sưởi nắng. Nắng nhẹ giúp người khoan khoái, lại tốt cho sức khỏe, tăng cường vitamin D. Tháng mười một ở Thâm Quyến ấm áp dễ chịu, ánh nắng phủ lên người như lớp chăn mỏng, vừa ấm vừa yên.

Ai ngờ, một khi đã ngồi xuống bàn cờ, ông cụ chẳng muốn dừng nữa, đã hơn hai tiếng trôi qua.
Ánh mắt Sa Sa dõi theo nước cờ đen vừa được đặt xuống, trong lòng thoáng cân nhắc. Vừa định đi quân kế tiếp, ông cụ bỗng hỏi:

"Khách sạn nhà Trịnh, cháu thích thiết kế cho nó lắm à?"

Tôn Dĩnh Sa hơi sững người. Trước đó không lâu, khu nghỉ dưỡng ở Okinawa mà cô hợp tác với Trịnh Tinh Thần vừa hoàn thành, chính thức mang tên Astra, nghĩa là "Bầu trời sao lấp lánh".
Dự án quy mô kéo dài hai năm, khi khai trương đã ngay lập tức vươn lên đứng đầu danh sách các khách sạn đảo ở Nhật.

Công trình này chẳng khác nào tấm vé danh dự đầu tiên đưa cô ra sân khấu quốc tế. Nhờ mối hợp tác trôi chảy ấy, tên tuổi của khách sạn lan rộng, và gần đây, Trịnh Tinh Thần lại mời cô cùng bàn bạc ý tưởng cho một dự án khách sạn mới ở miền Tây nước Pháp.

Dù hiện nay cô đã có mối liên hệ với Hạ gia, nhưng Trịnh Tinh Thần vẫn là kiểu thương nhân điển hình, người không bao giờ hành động nếu không có lợi. Muốn giành được hợp đồng từ tay anh ta, thật không dễ.
Cô chỉ mới gửi bản phác thảo ý tưởng, vậy mà ông cụ Vương đã biết chuyện. Tin tức của ông, quả là nhanh thật.

Tôn Dĩnh Sa gật đầu, thành thật đáp:
"Cháu đang thử cả hai bên, Pháp và Tây Ban Nha. Không biết rồi sẽ thành dự án nào."

Ông cụ ung dung nhìn bàn cờ, giọng trầm ổn:
"Cháu muốn làm cái nào thì làm cái đó."

Tôn Dĩnh Sa ngẩng người, nhất thời chưa hiểu hết ý ông.

Ông ngẩng đầu lên, nhìn cô đầy hiền từ mà dứt khoát:
"Dự án nhà Trịnh, cháu muốn làm cái nào thì làm cái đó. Ở trong hay ngoài nước, chỉ cần cháu thích, muốn làm gì thì cứ làm."

Nếu vừa nãy Tôn Dĩnh Sa còn chưa kịp phản ứng, thì giờ đây cô cuối cùng đã hiểu ý của ông. — "Cháu có thể chọn bất cứ điều gì mình muốn."

Một câu nói đơn giản mà đầy khí thế, mang sắc thái bảo bọc và kiêu hãnh đặc trưng của dòng họ Vương. Tôn Dĩnh Sa thật sự là lần đầu tiên được chứng kiến.

Nắng chiều rải vàng lên vai áo cô, ánh sáng dịu dàng đến mức khiến lòng người cũng mềm đi.
Bỗng nhiên cô nhớ lại lần nói đùa với Hạ Vân Thư: "Em muốn tìm một người như trong tiểu thuyết, kiểu tổng tài bá đạo giống chồng chị ấy."

Không ngờ, tổng tài bá đạo thì chưa tìm được nhưng lại có một ông nội bá đạo thật sự.

Ông Vương thấy cô gần như hóa đá, liền bật cười:
"Sao thế, ngây người ra làm gì?"

Tôn Dĩnh Sa hoàn hồn, hạ một quân trắng: "Đây... là đãi ngộ dành cho cháu dâu tương lai ạ?"

Ông nheo mắt, cười mà như không: quân đen trong tay ông nhanh như chớp nuốt gọn quân trắng vừa hạ.

"Không chỉ thế đâu," ông nói, giọng thản nhiên mà quyền uy, "đây là đãi ngộ của nữ chủ nhân tương lai nhà họ Vương."

Một quân rơi xuống, thế cờ tan tành.

Tôn Dĩnh Sa tròn mắt nhìn bàn cờ bị phá nát, mặt lập tức xị xuống:
"Ông ơi, ông gian lận rồi! Cố tình làm cháu mất tập trung đúng không?"

Ông cười đến mức râu run cả lên:
"Thì cháu cũng đâu lỗ đâu, cháu dâu à."

"Ông—!"
Cô nghẹn lời.

Buổi tối, khi Vương Sở Khâm tan làm từ trụ sở về, mặt anh đầy ý cười. Trong tay anh là hộp bánh matcha mille crêpe vừa ghé qua cửa hàng yêu thích của cô để mua.

Đi ngang qua hành lang, anh niềm nở chào từng người giúp việc, ai thấy cũng cảm giác như cả căn nhà đang được nhuộm bởi gió xuân.

"Thiếu phu nhân, cô ấy đâu rồi?"

"Ở phòng tầng hai, vừa chơi cờ xong với lão gia."
Người giúp việc mím môi cười nhẹ. Từ sau lễ đính hôn nửa năm trước, thiếu gia dặn mọi người không được gọi "Cô Tôn" nữa, mà phải gọi là "Thiếu phu nhân".
Vì chuyện này, Tôn Dĩnh Sa — à không, thiếu phu nhân — đã nổi giận với anh mấy lần liền.
Cuối cùng, như thường lệ, anh lại là người thắng bằng mấy chiêu "ăn vạ" và dỗ ngọt đặc trưng.

Nghe xong, Vương Sở Khâm dài chân sải bước lên lầu:
"Lát nữa đến giờ ăn cơm thì gọi chúng tôi, còn không thì đừng lên."

Giọng anh tươi sáng, tiếng cười như tràn ra cùng không khí.
Dì Trương từ bếp đi ra, nhìn theo bóng anh, bất giác mỉm cười cùng mấy người giúp việc, nhỏ giọng than:
"Thiếu phu nhân đúng là Bồ Tát nhỏ của nhà này, lâu lắm rồi mới thấy thiếu gia cười rạng rỡ như thế."

Căn phòng ở hành lang bên trái tầng hai không có nhiều. Căn ngoài cùng bên trái có hướng tốt nhất là phòng của Vương Sở Khâm, hướng sáng, rộng, đầy gió. Anh từng bước đi tới, đặt tay lên tay nắm, nhẹ nhàng đẩy cửa, thò đầu vào:

"Đô Đô?"

Vừa mở cửa, nụ cười trên môi anh chợt khựng lại, cô gái nhỏ của anh đang ngồi xếp bằng trên giường, hai má phồng lên như bánh bao, đang trừng mắt nhìn anh.

Vương Sở Khâm lập tức thu lại vẻ tươi rói, bước chậm về phía cô, giọng vừa dỗ vừa lo:
"Sao thế, vợ yêu?"

Dạo này, Tôn Dĩnh Sa nổi giận thường xuyên hơn trước. Chẳng vì lý do gì to tát, chỉ là với anh thôi, cứ động một chút là giận dỗi với anh. Chẳng phải sao, hôm nay tan làm, anh đã cố ý đi mua chiếc bánh ngọt nhỏ mà lần trước cô nói rất ngon, nghĩ rằng có thể dỗ cô vui hơn một chút. Với người khác, cô vẫn là "chị Sa ngọt ngào, đáng yêu". Nhưng với anh, cứ hễ gặp là giương nanh múa vuốt, mỗi lần anh chỉ biết vừa dỗ vừa sợ, vừa thấy đáng yêu.

Hôm nay, anh còn chưa biết rằng,  chỉ ít phút nữa thôi, anh sẽ đón thêm... một đồng minh mới.

Vừa thấy anh bước lại gần, Tôn Dĩnh Sa khoanh tay trước ngực, hừ khẽ một tiếng, giọng lành lạnh:

"Vương Sở Khâm, cuối cùng em cũng biết anh học cái tính xấu đó từ ai rồi!"

"Hửm? Học từ ai cơ?"
Anh vừa đặt hộp bánh xuống bàn, Vương Sở Khâm tò mò hỏi, vừa tươi cười tiến đến gần, không quên ôm cô vào lòng dỗ dành.

Tôn Dĩnh Sa bất mãn trừng mắt, nghiến răng nhẹ:
"Anh đúng là cháu nội ruột của ông nội anh đấy."

Vương Sở Khâm bật cười khẽ, nhìn gương mặt cô đỏ hồng vì tức giận, lòng anh lại mềm như nước.
Cô có biết không, mỗi lần như thế này, cô thật đáng yêu đến mức khiến anh chỉ muốn ôm chặt mãi chẳng buông.

Anh khẽ dùng đầu ngón tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ mềm mại của cô, giọng dịu dàng:
"Bị ông bắt nạt hả? Chơi cờ hay chơi chứng khoán với ông thế?"

Tôn Dĩnh Sa lườm anh, môi chu ra lầm bầm nhỏ giọng:
"Không hẳn là bị bắt nạt, nhưng vừa nhìn thấy anh là em lại bực rồi. Hai ông cháu nhà anh đều thích gian lận!"

Cô là lần đầu tiên thấy có người "đánh cờ kiểu đó", nhưng nếu nghĩ kỹ, một ván cờ đổi lấy câu nói "Đây là đãi ngộ của nữ chủ nhân tương lai nhà họ Vương" thì... chắc cũng lời rồi.
Chỉ là, một ngày không gặp anh, cô lại nhớ, cô chỉ muốn trêu chọc anh, muốn giận dỗi với anh một chút thôi.

Nghe cô nói, Vương Sở Khâm lập tức nghiêm mặt, giơ tay như thề:
"Anh mà dám gian! Giờ anh ngoan lắm rồi, không có lười biếng gì hết. Chắc ông là người xấu trước!"

Tôn Dĩnh Sa bị lời anh chọc cho cười khúc khích, cười đến cong cả mắt:
"Anh mới vô phép đấy, dám nói xấu ông à?"

Cô tựa đầu vào ngực anh, cười đến nỗi hơi thở rối loạn. Anh cúi xuống nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang run lên vì cười, chỉ biết bất lực mà dịu dàng xoa nhẹ lưng cô:
"Thì em nói trước còn gì."

Cô ngẩng đầu, ánh mắt long lanh. Thật là, bá đạo chẳng khác gì ông nội.
Còn anh, cũng chẳng biết rốt cuộc là giống ai.

Nửa tiếng sau, hai người tay trong tay xuống ăn tối.
Bánh matcha mille crêpe cô chỉ ăn được vài miếng rồi đặt xuống, chép miệng:
"Không hiểu sao, hình như họ đổi loại bột trà rồi, không còn ngon như trước nữa."

Nghe vậy, Vương Sở Khâm hơi cụp mắt, thoáng buồn, nhưng chỉ chốc lát anh lại nở nụ cười:
"Không sao, vậy vài hôm nữa mình sang Uji nhé? Ở đó có đủ loại matcha ngon nhất, còn có tiệm làm bánh ngọt cực kỳ nổi tiếng. Anh chắc chắn em sẽ thích."

Vừa nói, anh vừa âm thầm lên lịch trong đầu.

Tôn Dĩnh Sa lắc nhẹ tay anh, giọng nhỏ đi:
"Thôi, đừng đi nữa. Dạo này anh bận như thế, lại chạy tới chạy lui giữa Bắc Kinh và tổng công ty, em không nỡ bắt anh phải sắp xếp thêm thời gian cho em đâu."

Từ sau khi ông nội Vương chính thức nghỉ hưu nửa năm trước, toàn bộ công việc đều do anh tiếp quản. Cường độ công việc dày đặc, ngày nào anh cũng bận đến khuya.
Cô biết chứ, nên chẳng nỡ.

"Anh không bận đâu."
Vương Sở Khâm siết nhẹ tay cô, cúi xuống khẽ hôn lên khóe môi cô:
"Chỉ cần là để ở bên em, lúc nào anh cũng có thời gian."

Lời vừa dứt, cả hai đã bước đến đầu cầu thang tầng một.
Hàng loạt người giúp việc dưới sảnh vô tình ngẩng lên, trông thấy cảnh anh cúi đầu hôn cô trong ánh đèn vàng nhạt.

Tôn Dĩnh Sa đỏ mặt, khẽ liếc anh một cái đầy e thẹn.
Nhưng trong ánh nhìn trong veo ấy, qua lớp ngượng ngùng, lại là một tầng dịu dàng đến mềm nhũn, thứ dịu dàng ngập tràn chỉ dành riêng cho mình anh.

Bữa tối hôm nay ở nhà họ Vương có phần đặc biệt hơn thường lệ. Mấy hôm nay, để chăm sóc sức khỏe cho ông cụ Vương, các bữa ăn đều được chuẩn bị thanh đạm. Tối nay, có người biếu đến một con cá vàng hoang dã rất lớn. Mẹ Vương thấy dù sao cũng là cá, không tính là quá nặng bụng nên giữ lại, dặn đầu bếp làm món hấp, cũng là món ông cụ thích nhất.

Hải sản quan trọng nhất là phải ăn trong ngày. Một con cá vàng hoang dã nặng hơn ba cân là hiếm có, chỉ khi hấp mới giữ được vị ngọt tươi nguyên.

Ông cụ giờ ăn chẳng được bao nhiêu, bàn ăn đầy món chay là chính. Đặc biệt, mẹ Vương quản rất chặt, ngay cả khi ăn cá cũng phải tính từng gram, bởi dù là đạm tốt đến mấy, ăn nhiều cũng ảnh hưởng đến mỡ máu. Ông ăn được vài miếng rồi liền gắp cho Tôn Dĩnh Sa, giọng hòa nhã mà quan tâm:

"Sa Sa, ăn nhiều một chút, cá này ngon lắm."

Vương Sở Khâm liếc mẹ, môi khẽ cong, ánh mắt nửa như nhịn cười nửa như bất lực, họ đều nhìn ra, ông cụ đang cố dùng cách của riêng mình để dỗ dành Sa Sa.

Tôn Dĩnh Sa vốn chỉ hay giận Vương Sở Khâm, chứ với bậc trưởng bối nào nỡ tỏ thái độ. Cô nhỏ giọng nói:

"Cháu cảm ơn ông ạ."

Rồi gắp một miếng cá, nhưng vừa mới chạm đầu lưỡi, mặt cô liền tái đi. Ngay sau đó, cô bụm miệng, "ọe" một tiếng rồi vùng dậy chạy thẳng ra ngoài.

Dì Trương đang đứng ở cửa phòng ăn, phản ứng nhanh như chớp, lập tức chạy theo, đỡ cô hướng về phía bồn rửa:

"Trời ơi, sao thế này? Nhanh, nhanh nào, lại đây!"

Vương Sở Khâm hốt hoảng chạy theo sau, sắc mặt trắng bệch:

"Đô Đô? Em sao vậy? Dạ dày khó chịu à? Hay là cá không tươi?"

Ông cụ cũng được con dâu đỡ ra khỏi phòng ăn, vẻ mặt đầy lo lắng. Cả nhà nhìn nhau, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong nhà, chỉ có ông cụ và Sa Sa là ăn được hải sản, nên chẳng ai dám chắc nguyên nhân.

Nhìn đứa cháu nội vốn ở thương trường tay nắm quyền sinh quyền sát mà giờ hốt hoảng như đứa trẻ, ông cụ chỉ biết giơ gậy lên quát khẽ:

"Ồn cái gì! Còn không mau đi mời bác sĩ Hà tới!"

Lúc ấy Vương Sở Khâm mới bừng tỉnh. Anh vừa đỡ Sa Sa, vừa nghe mẹ đã bảo quản gia đi đón người. Ông cụ nhìn cảnh ấy chỉ biết thở dài, gõ gõ cây gậy:

"Đưa Sa Sa về phòng nghỉ đi, bác sĩ đến ngay thôi."

"Vâng." Vương Sở Khâm đáp khẽ, tay nhẹ chạm lên má cô:

"Đô Đô, để anh bế em về phòng nhé?"

Dì Trương ở bên cạnh vừa đỡ vừa lau miệng cho cô, giọng lo lắng:

"Hay là nghỉ ở phòng khách đi? Lên xuống cầu thang lại xóc người mất."

"Đúng, đúng rồi. Đừng để em ấy khó chịu thêm nữa."
Vương Sở Khâm vội gật đầu, mắt không rời khỏi cô lấy một giây.

Mười lăm phút sau, quản gia dẫn một nữ bác sĩ ngoài ba mươi bước nhanh vào phòng khách.

"Bác sĩ Hà, thiếu phu nhân nhà chúng tôi nôn hai lần rồi."

Bác sĩ mở hộp y tế, bước tới trước mặt Tôn Dĩnh Sa đang dựa vào lòng Vương Sở Khâm. Cô ngồi xuống, đặt tay lên trán bệnh nhân, giọng bình tĩnh:

"Đừng căng thẳng, để tôi kiểm tra một chút nhé."

Nghiêng đầu, nữ bác sĩ nhìn sang Vương Sở Khâm đang căng như dây đàn, khẽ mỉm cười bất lực:

"Thiếu tổng, mời anh tránh ra một chút, nếu không tôi khó mà khám cho vợ anh được đấy."

"Được, được."
Anh gật đầu lia lịa, vội đặt thêm mấy chiếc gối sau lưng cô để cô có thể nửa nằm nửa dựa, rồi lùi sang một bên, ánh mắt vẫn không rời.

"Bắt đầu thấy khó chịu từ khi nào? Giờ cảm giác thế nào?"

Giọng bác sĩ nhẹ nhàng vang lên giữa không khí im ắng, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập của Vương Sở Khâm. Một đêm yên bình, bỗng chốc căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

"Vừa nãy, lúc ăn cơm... đột nhiên thấy khó chịu. Giờ thì đỡ hơn rồi."

"Cô ấy nôn mấy lần rồi?"

"Hai lần, mặt trắng bệch hết cả rồi." Vương Sở Khâm vội vàng đáp.
Nghe anh nói xong, nữ bác sĩ liếc anh một cái, rồi tiếp tục kiểm tra cho Tôn Dĩnh Sa.

Mẹ Vương đứng bên cạnh, kéo nhẹ tay con trai:

"Sở Khâm, con ra ngoài với mẹ một chút."

"Mẹ, con..."

"Có bác sĩ Hà ở đây rồi, mẹ có chuyện cần hỏi con."

Cuối cùng, dưới ánh mắt gật đầu ra hiệu của Tôn Dĩnh Sa, Vương Sở Khâm đành bước ra cùng mẹ.

Trong hành lang, gương mặt mẹ Vương trầm xuống, giọng nghiêm nghị:

"Trước đây Sa Sa có từng nôn như vậy chưa? Có dấu hiệu gì lạ không?"

Vương Sở Khâm ngập ngừng:

"Cô ấy thỉnh thoảng bận làm việc quên ăn, dạ dày có hơi yếu. Nhưng đã lâu rồi không tái phát bệnh dạ dày."

"Gần đây có gì khác thường không?"

Anh khẽ lắc đầu:

"Không có gì lạ cả... chỉ là... dạo này cô ấy hay nổi nóng với con thôi."

Toàn tâm anh đều đặt nơi Tôn Dĩnh Sa, lời vừa buột miệng ra đã thấy sai. Thấy sắc mặt mẹ dần nghiêm lại, anh vội vàng cuống quýt giải thích:

"Mẹ! Con nói cô ấy nổi nóng... không phải kiểu đó đâu, chỉ là... cô ấy hay làm nũng với con thôi, thích trêu con. Mẹ đừng hiểu lầm, Sa Sa đối với con... tốt lắm, thật đấy!"

Mẹ Vương nhìn con trai vụng về giải thích, trong lòng khẽ thở dài, rồi nói nhỏ:

"Đi thôi. Vào trong. Chúng ta đưa Sa Sa đến bệnh viện."

Vương Sở Khâm nghe xong, mặt lập tức biến sắc. Khi họ quay lại phòng, bác sĩ Hà vừa kết thúc việc kiểm tra, quay người nói với họ:

"Tôi khuyên nên đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra kỹ hơn."

Ánh mắt bà và bác sĩ giao nhau, mẹ Vương gật đầu:

"Vất vả cho cô rồi. Chúng tôi cũng nghĩ như vậy."

——

Một giờ sau, tại tầng VIP của bệnh viện tư ở phía Đông Thâm Quyến, mẹ Vương đi ra từ phòng chẩn đoán cùng với viện trưởng. Trong khu vực dành cho người nhà, Vương Sở Khâm ngồi chờ, đôi mắt lo lắng đến mức như sắp vỡ ra.

Mẹ anh nhìn thấy, khẽ mỉm cười dịu dàng:

"Đừng sợ."

Giọng anh run run:

"Mẹ... Sa Sa thế nào rồi ạ?"

Nhìn vẻ mặt con trai vừa hoang mang, vừa yếu mềm, trong lòng bà dâng lên một luồng ấm áp khó tả. Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc anh. Thằng bé năm nào giờ đã cao hơn mẹ cả cái đầu, đã trưởng thành, đã đủ lớn để có một gia đình của riêng mình.

Giọng bà nhẹ như gió:

"Tou Tou à, con sắp làm bố rồi."

Một giây, hai giây, ba giây trôi qua.

Anh đứng lặng như hóa đá, miệng mấp máy mãi mới phát ra được tiếng:

"Mẹ... mẹ nói gì cơ ạ?"

Bà khẽ bật cười, dịu dàng nói:

"Thằng ngốc à, con sắp làm bố rồi. Sa Sa mang thai rồi."

Lời vừa dứt, bóng người trước mặt vụt đi như một cơn gió. Khi cửa phòng bị đẩy bật mở, y tá kinh hoàng cất tiếng:

"Anh không thể vào được, bệnh nhân vẫn đang nghỉ ngơi..."

Nhưng anh chẳng còn nghe thấy gì nữa.
Mắt anh chỉ dừng lại nơi dáng người nhỏ nhắn đang tựa vào y tá, trên tay là cốc nước. Trái tim anh như có tiếng trống dồn dập, càng lúc càng mạnh.

Khi bốn mắt chạm nhau, nước mắt anh lập tức rơi xuống.

Từng bước, từng bước, anh đi về phía cô.
Rồi quỳ nửa gối trước mặt cô, ngẩng đầu nhìn gương mặt nhợt nhạt ấy, giọng nghẹn lại như không tin nổi:

"Đô Đô... chúng ta... có em bé rồi sao?"

Ánh mắt Tôn Dĩnh Sa ươn ướt, rồi cay xè. Cảm giác ấy dâng lên từ tận lồng ngực, lan ra khắp người. Khi giọt nước mắt rơi xuống, bàn tay cô đặt lên má anh, khẽ mỉm cười:

"Ừ, anh à... chúng ta có em bé rồi."

Khoảnh khắc ấy, tất cả nỗi sợ hãi, căng thẳng, chờ đợi đều tan biến.
Đây chính là tin vui đẹp nhất của năm. Thậm chí, có lẽ là điều tuyệt vời nhất trong cả cuộc đời họ.

_______

Lời tác giả:

Trời ơi, sau khi trả lời xong câu hỏi số sáu mới nhất, tôi không nhịn được mà phải lấy tay che miệng——
Tiểu Sa cung Thiên Yết đúng là bụng dạ thâm sâu thật đấy!
Tiểu Vương Tổng à, hãy thấy may mắn đi, may là anh vẫn còn sống sót.
May là, trong lòng cô ấy, cuối cùng vẫn còn thích anh.

Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Có thể bạn sẽ thích

[SHATOU|豆浆油条] SỮA ĐẬU NÀNH & QUẨY NÓNG

[SHATOU|一觉醒来师叔变男友] NGỦ MỘT GIẤC, SƯ THÚC THÀNH BẠN TRAI

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x