[SHATOU|失约] THẤT ƯỚC

9.3k lượt xem

Chương 53:

Cô cuối cùng cũng không kìm nổi, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Đó là uất ức dồn nén quá lâu, là chờ đợi quá lâu, là bao nhiêu năm tháng không cam lòng chất chồng. Vương Sở Khâm nhìn cô, lồng ngực như nghẹt thở, tim đau đến gần như vỡ vụn. Anh đột ngột bật dậy, ôm chặt cô vào lòng, ôm đến run rẩy, như người suýt chết đuối bỗng vớ được bờ cạn, dùng hết sức lực chỉ để bám lấy một hy vọng sống sót.
"Đô Đô, đừng khóc, đừng khóc nữa... Anh ở đây, anh đã về rồi... Anh sẽ không bao giờ rời đi nữa."
Anh thì thầm, lúng túng muốn lau khô nước mắt cho cô, nhưng ngay giây sau, lại bị cô vùng vẫy đẩy mạnh ra.
"Không cần! Không cần! Tôi không muốn như thế!"
Giọng cô nghẹn ngào, đau đớn đến mức khiến anh không dám tiến thêm một bước.
"Vương Sở Khâm!" Tôn Dĩnh Sa bật khóc thành tiếng, giọng vỡ nát, mang theo sự kìm nén đến cực điểm rồi cuối cùng cũng sụp đổ "Anh bây giờ làm tất cả những điều này thì còn có ích gì chứ?!"
Đôi tay cô run...

Vui lòng đăng nhập 

Để tránh bị các bên khác copy vô tội vạ, bạn hiền vui lòng đăng nhập để đọc, đánh giá và comment truyện nha :>

Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Có thể bạn sẽ thích

[SHATOU|一觉醒来师叔变男友] NGỦ MỘT GIẤC, SƯ THÚC THÀNH BẠN TRAI

[SHATOU|你妈, 逼你结婚了吗?] MẸ ANH, ÉP ANH CƯỚI À?

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x