Giữa họ, vĩnh viễn tồn tại một khoảng cách mười một năm không thể bước qua. Cô thậm chí còn không dám tưởng tượng, đến khi Vương Sở Khâm hai mươi tám tuổi quay trở lại, nhìn thấy một cô đã gần bốn mươi, tuổi trẻ lẫn vẻ rạng rỡ đều không còn, anh sẽ kinh ngạc đến mức nào.

Cô có thể cầm cự được đến thời điểm đó không? Có lẽ là không. Cô là cảnh sát, có thể đối mặt và vượt qua vô vàn khó khăn, nhưng riêng cửa ải này, e rằng cô không thể nào vượt nổi.

Cô có thể tha thứ cho Vương Sở Khâm mười sáu tuổi khi từng nói câu: “Sao tôi lại có một vị hôn thê lớn tuổi như vậy?” Bởi vì khi ấy, mười sáu tuổi, anh còn chưa hề quen biết cô, càng chưa từng yêu cô.

Nhưng cô không thể chấp nhận việc A Khâm mà cô yêu nhất, trong khoảnh khắc lấy lại nhân cách của tuổi hai mươi tám, lần đầu gặp lại cô ở tuổi trung niên, suy nghĩ đầu tiên lại là:

Sa Sa của tôi… sao lại già đến thế này?

Cô không thể chấp nhận nổi. Chỉ cần nghĩ đến cảnh ấy thôi, cô đã thấy nghẹt thở. Trên đời này, còn điều gì tàn nhẫn hơn việc trong mắt người yêu trẻ tuổi của mình, bản thân lại trở thành dáng vẻ xế chiều bạc màu?

Nước mắt vừa mới kìm nén được lại ập đến như thủy triều. Cô dùng lòng bàn tay che kín đôi mắt mình, liều mạng ép cảm giác chua xót đang trào dâng nơi lồng ngực xuống thật sâu.

Lần gần nhất cô để cảm xúc lộ rõ như thế, là đêm anh trao chiếc nhẫn ấy cho một người khác.

Tâm trạng của Vương Sở Khâm lúc này, dùng hai chữ hoảng loạn cũng không đủ để hình dung. Anh biết mình đã sai đến mức không thể cứu vãn, nhưng lại cảm thấy vẫn chưa sai lầm đến mức như lần đem nhẫn tặng nhầm người. Thế nhưng cảm xúc đang trào ra từ cô lúc này lại khiến anh thấy bản thân mình đã tội không thể tha.

Anh nhớ lại lần trước cô đỏ hoe mắt nói với anh về chuyện hủy hôn. Anh thậm chí không dám nghĩ, sau khi khóc xong lần này, cô sẽ trừng phạt anh như thế nào.

Anh chỉ có thể vịn lấy vai cô, cúi người xuống, đôi mắt đỏ hoe luống cuống cọ lên gò má cô, hôn lên đôi mắt cô, hết lần này đến lần khác xin lỗi, hết lần này đến lần khác thừa nhận mình đáng chết.

Điều khiến anh bất an nhất là, cô không làm ầm lên.

Dòng trạng thái ngốc nghếch kia quả thật rất tổn thương, đến chính anh bây giờ nhìn lại cũng thấy tổn thương, huống chi là cô. Nhưng ngoài việc không kìm được cảm xúc mà lặng lẽ rơi nước mắt, từ đầu đến cuối cô không hề chất vấn anh một câu, không mắng anh một lời. Thậm chí khi anh vì hoảng sợ mà bất chấp ý nguyện của cô, lần nữa ôm chặt lấy cô, cô cũng không dùng sức đẩy anh ra.

Rõ ràng là lỗi do anh gây ra, nhưng dường như cô không cần lời xin lỗi của anh. Cô đang cố gắng tự hòa giải với chính cảm xúc của mình, còn sự day dứt và áy náy của anh, bỗng trở nên thừa thãi, nhẹ bẫng, không còn quan trọng.

Cô lau khô nước mắt, vẫn cố gắng kéo khóe môi nói với anh rằng không sao cả. Nhưng tín hiệu mà anh nhận được lại là:

Không có anh… cũng được.

Vương Sở Khâm tự nhận mình ít nhiều cũng hiểu cô. Cô chưa bao giờ là người rộng lượng đến vậy. Từ trước đến nay, cô luôn nhớ rất dai. Nếu cô không trả đũa, vậy chỉ có một khả năng, cô không cần nữa.

Nhận thức ấy khiến anh không thể bình tĩnh, nhưng cũng buộc phải ép bản thân nhanh chóng bình tĩnh lại. Anh và Sa Sa đã đi đến bước này rồi. Họ đã trao trọn thân xác và tâm hồn cho nhau. Anh không muốn, không cho phép, cũng tuyệt đối không cho phép giữa anh và cô xảy ra thêm bất cứ sai lệch nào nữa.

Trong lúc Sa Sa lau nước mắt, điều chỉnh lại cảm xúc, anh giật lấy túi đựng quần áo từ tay cô, rồi từng món từng món treo lại vào phòng thay đồ. Suốt quá trình anh không nói một lời, gương mặt nghiêm nghị đến mức trông như người đang tức giận lại là anh.

Sa Sa không ngăn cản, ánh mắt dõi theo từng động tác của anh, nhưng đầu óc thì hoàn toàn trống rỗng.

Cô nhớ lại những năm tháng họ ở bên nhau. Nhớ lại bản thân mình năm hai mươi bốn tuổi từng quyết định buông bỏ đoạn tình cảm này. Nếu khi ấy cô kiên quyết thêm một chút, nếu khi ấy anh không níu giữ, nếu khi ấy cả hai buông tay, liệu có còn phải đối mặt với nan đề như hôm nay không?

Cô từng cho rằng, chỉ cần có nhiệt huyết và chân thành, mọi khó khăn đều có thể giải quyết dễ dàng. Nhưng các cửa ải của trò chơi ngày một khó hơn, còn hiện thực mà cô phải đối mặt thì ngày một tàn khốc hơn.

Anh vĩnh viễn không biết sự thật. Anh vĩnh viễn không thể đồng cảm với cô. Anh vĩnh viễn không biết, trong mỗi lần nhân cách của anh chuyển đổi, cô phải gánh chịu áp lực và rủi ro lớn đến nhường nào, phải chịu đựng bao nhiêu không nỡ và tủi thân.

Thật ra trong lòng cô rất rõ ràng, ngay tại khoảnh khắc này nếu buông bỏ, đối với cuộc đời cô cũng được xem là kịp thời cắt lỗ. Dẫu cho họ có tích lũy vô số ngày đêm yêu thương, nhưng ai cũng biết, chi phí chìm không tham gia vào quyết định lớn.

Để tránh những năm tháng dài đằng đẵng sau này tiếp tục phát sinh xung đột tình cảm vì sự chuyển đổi nhân cách của anh, lựa chọn đúng đắn nhất lúc này của cô chính là dứt khoát đoạn tuyệt. Tìm một người đàn ông bình thường, quay về cuộc sống bình thường, tuần tự kết hôn sinh con, sống những ngày tháng tầm thường vụn vặt đến hết đời, không bao giờ phải sa vào vòng lặp cảm xúc quái gở này nữa.

Nhưng trong bài học mang tên tình cảm, lý trí của cô dường như chưa bao giờ giành được thế thượng phong.

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, người vừa cẩn thận treo từng bộ quần áo ngay ngắn vào phòng thay đồ. Anh bước đến, không nói một lời, ôm lấy cô đặt cô ngồi xuống ghế trước bàn làm việc, rồi giống như một chú chó con biết mình sắp bị bỏ rơi, tủi thân ngồi xổm trước mặt cô.

Anh ôm chặt lấy hai bắp chân cô, cằm tựa lên đầu gối cô, ngước mắt, đôi mắt đỏ hoe không chớp lấy một cái mà nhìn cô.

Hai người lặng lẽ đối diện. Sa Sa lau khô nước mắt, đôi mắt đã khô rát, còn mắt anh thì ướt đẫm.

Anh dùng cằm khẽ cọ vào đầu gối cô, hé môi định nói, nhưng lời còn chưa thốt ra, khóe miệng đã sụp xuống, và vành mắt nhanh chóng đỏ lên.

“Có phải… em không cần anh nữa rồi không?”

Giọng anh khàn đặc. Lời vừa thốt ra, nước mắt cũng theo đó tuôn rơi, men theo gò má chảy thành dòng, thấm vào lớp vải quần của cô.

Tim Sa Sa mềm ra rồi lại mềm thêm, mềm đến mức như một quả cà chín nẫu, tan nhão thành một mớ hỗn độn.

Cô nghiến răng nuốt khan, ép vị chua xót nơi đáy mắt xuống, đưa tay xoa nhẹ lên đầu anh, lắc đầu, khó khăn mở miệng nói không có, bảo anh đừng nghĩ lung tung.

Anh cũng lắc đầu theo, nước mắt cọ đầy lên chân cô, nghẹn ngào cầu xin:

“Lúc đó anh không hiểu chuyện, em đừng chấp nhặt với anh được không… Sa Sa, anh thật sự biết sai rồi, em đừng bỏ anh…”

Sa Sa gật đầu, dùng mu bàn tay lau giúp anh khóe mắt, nhẹ giọng đáp:

“Ừm, không chấp.”

Anh nắm lấy tay cô, tách năm ngón tay cô ra, rồi vùi mặt mình vào đó, khẽ cọ cọ.

“Vậy… chuyện cùng anh đi xem phim, còn đi không?”

Không khí dịu xuống, anh bắt đầu thử dùng cách đổi chủ đề để né tránh đoạn này.

Sa Sa khẽ thở dài, gật đầu, hạ giọng đáp:

“Đi. Vẫn đi.”

Hai người rửa mặt, chỉnh lại cảm xúc, giả như không có chuyện gì cùng nhau xuống lầu. Chào bà Tiêu xong thì ra ngoài. Bà Tiêu hỏi tối có về ăn cơm không, Vương Sở Khâm nghiêng đầu nhìn Sa Sa, nín thở chờ câu trả lời của cô.

Sa Sa cười đáp:

“Nếu không kịp thì tụi con ăn bên ngoài rồi về sau.”

Cơ thể Vương Sở Khâm đang căng cứng cuối cùng cũng chậm rãi thả lỏng. Cô nói “rồi về”, ít nhất cũng cho thấy tối nay vẫn sẽ cùng anh trở về. Nếu xem phim xong mà cô về thẳng nhà mình, vậy chuyện này chắc chắn chưa qua, thậm chí còn trở nên rắc rối hơn.

Đường xuống núi vẫn là anh lái xe. Sa Sa từng đề nghị để tài xế đưa, nhưng Vương Sở Khâm không đồng ý. Anh muốn ở riêng với cô, thích nghe cô lải nhải, có khi còn cố tình tăng tốc để được cô mắng hai câu. Nhưng hôm nay anh không dám. Suốt quãng đường giữ đều tốc độ, cẩn thận tránh xe đối diện, thỉnh thoảng lại lén nhìn sang ghế phụ xem cô đang làm gì.

Cô đang thả trống đầu óc, ánh mắt dán vào phong cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ, ngẩn người. Vương Sở Khâm thử tăng tốc một chút, cô vẫn không hề hay biết. Tim anh lại bắt đầu hoảng loạn, anh nhận ra chuyện này, có lẽ trong lòng cô vẫn chưa hề khép lại.

Đèn đỏ đầu tiên dưới chân núi, anh đạp phanh, vươn tay về phía cô. Sa Sa sững người, nhìn ánh mắt mong chờ của anh, cuối cùng vẫn rút tay khỏi túi, đặt vào lòng bàn tay anh. Anh theo phản xạ siết chặt, nắm mạnh một cái, gương mặt đầy thành khẩn, mở miệng:

“Sa Sa, em—”

Anh muốn nói rằng nếu cô còn giận thì không cần ép mình tha thứ quá dễ dàng; cô muốn nổi nóng thì cứ nổi, muốn mắng thì mắng, muốn đánh muốn cấu anh cũng được. Điều anh không muốn là câu “thôi bỏ qua” mà cô nói ra sau khi tự làm mình tổn thương. Anh muốn sự tha thứ sau khi cô đã trút hết uất ức. Anh thừa nhận mình làm chưa đủ tốt, nhưng anh tin mình còn rất nhiều không gian để sửa đổi, và anh khao khát sự công nhận cuối cùng từ cô.

Nhưng chuông điện thoại của cô vang lên.

Cô rút tay về.

Lời anh còn dang dở.

Đầu dây bên kia ồn ào hỗn loạn, không biết nói những gì. Tấm lưng vốn đang lười biếng tựa vào ghế của cô lập tức căng thẳng thẳng đứng, kéo theo cả anh trên ghế lái cũng căng theo.

“Đừng vội, trước tiên đừng vội! Nói rõ ràng lại một lần nữa!”

Giọng cô không lớn nhưng đầy uy lực. Đối phương thuật lại lần nữa, Vương Sở Khâm đánh lái tấp xe vào lề, nín thở nghe được một phần nội dung.

Một chiếc xe buýt chở 35 người đã lệch khỏi tuyến đường bình thường, lao loạn trong khu vực nội thành, khiến nhiều người dân bị thương và nhiều phương tiện hư hỏng. Quan trọng nhất là trên xe, ngoài một tài xế và hai giáo viên, 32 người còn lại đều là học sinh tiểu học đang trên đường đi tham quan bảo tàng thành phố.

“Lập tức chia tổ hành động.

Tổ một: truy xuất vị trí hiện tại của xe buýt, phân tích chính xác lộ trình tiếp theo.

Tổ hai: nhanh chóng xuất cảnh, phân tán đám đông khu trung tâm, cưỡng chế chặn xe, ép dừng.

Tổ ba: kiểm tra lý lịch tài xế và tình trạng xuất xe hôm nay.

Tôi lập tức tới ngay, giữ liên lạc, không được ngắt.”

Lời cô vừa dứt, Vương Sở Khâm đã khởi động xe, mục tiêu thẳng hướng đồn cảnh sát của cô. Không khí trong xe trở nên căng thẳng, không ai còn tâm trí nói chuyện yêu đương hay buồn vui cảm xúc. Cô áp điện thoại vào tai, lắng nghe báo cáo tình hình tức thời, còn anh thì hạ cả nhịp thở, sợ làm phiền cô dù chỉ một chút.

Không cần nói đến toàn thành phố X, chỉ riêng khu Tây Bắc do họ quản lý mấy năm nay vốn rất yên bình. Ở đầu dây bên kia, Tiểu Nhã rõ ràng là lần đầu gặp phải tình huống cảnh báo kinh hoàng như thế này, giọng run rẩy, mang theo tiếng khóc báo cáo với Sa Sa:

“Làm sao bây giờ Sa Sa tỷ, khu trung tâm đã tắc nghẽn kín xe rồi, xe cảnh sát của bọn em không vào được! Không thể chặn lại!”

“Bình tĩnh, trước tiên bình tĩnh! Hắn không thể cứ mãi chạy vòng trong khu trung tâm. Bám sát hắn, xe nhỏ không theo được thì dùng mô-tô, nhất định không được để mất dấu! Lý lịch tài xế tra rõ chưa? Tình trạng xuất xe hôm nay có gì bất thường không?”

“Không có bất thường! Công ty xe buýt đã cung cấp hồ sơ kiểm tra sức khỏe trước khi xuất xe của tài xế, tất cả đều bình thường.”

“Lý lịch tài xế đã tra xong chưa?”

“Đang tra rồi!”

“Nhanh lên! Xe hiện đang chạy theo hướng nào? Còn trong khu nội thành không?”

“Không còn nữa! Sa Sa! Xe đã rời khỏi nội thành, đang chạy lên đường vành đai trung tâm!”

Trong đầu Sa Sa lập tức dựng lên bản đồ của đường vành đai trung tâm cùng toàn bộ những tuyến đường liên thông xung quanh. Vừa phân tâm nói nhanh với người đàn ông bên cạnh một tiếng “đường vành đai trung tâm”, cô vừa ra lệnh về phía đầu dây bên kia:

“Đã xin điều động từ tổng cục chưa? Lập tức bố trí người thiết lập chốt chặn ở cả đường lên và đường xuống! Nếu hắn đi thẳng thì chỉ còn cầu vượt, báo cho nhân viên trực cầu vượt hỗ trợ chặn xe trong tình huống khẩn cấp!”

“Rõ, Sa Sa! Sa Sa! Hồ sơ tài xế có rồi! Là một người đàn ông 49 tuổi, độc thân, đã ly hôn, có một trai một gái giao cho vợ cũ nuôi, bình thường nghiện cờ bạc, tính cách cô lập. Đồng nghiệp nói gần đây hắn mê đầu tư cổ phiếu!”

Hơi thở của Sa Sa khựng lại trong khoảnh khắc. Cô không quan tâm chứng khoán, nhưng cũng biết dạo gần đây thị trường xanh rì một mảng. Ly hôn, nghiện cờ bạc, cô lập, đầu tư cổ phiếu... những từ ấy nối lại với nhau, sống lưng cô đã lạnh toát.

Nhiều năm làm cảnh sát, thường xuyên được điều động liên tỉnh, lật qua vô số hồ sơ, chứng kiến vô vàn vụ án khó tin. Thứ khiến cô khắc sâu trong trí nhớ, lại có mức độ tương đồng đến vậy, chỉ có vụ tài xế xe buýt trả thù xã hội xảy ra ở thành phố G tám năm trước.

Người tài xế ấy vì cuộc đời bế tắc, muốn tự sát, trong lúc đang làm việc bình thường đã chở theo 36 hành khách lệch khỏi lộ trình, lao thẳng xuống hồ chứa nước địa phương, gây ra 21 người tử vong, trong đó có 5 học sinh lẽ ra hôm đó phải bước vào phòng thi đại học.

Da đầu Sa Sa tê rần. Gần như ngay khoảnh khắc này, cô đã dự liệu được kết cục tồi tệ nhất. Đi thẳng theo đường vành đai trung tâm sẽ là cầu vượt dẫn sang thành phố Z, nhưng hai bên cầu, là biển cả mênh mông không bờ bến.

Bên kia điện thoại, Lý Nhã vẫn đang liên tục báo cáo tình hình mới nhất. Sa Sa hạ điện thoại, nghiêng đầu gọi tên anh.

“A Khâm, anh tấp xe lại một chút.”

Vương Sở Khâm liếc nhìn cô trong chớp mắt rồi lập tức tập trung vào tình trạng giao thông phía trước, giọng căng thẳng đáp:

“Sao vậy Sa Sa? Đổi lộ trình à? Em nói là được.”

“Để em lái. Em rõ đường hơn, anh ngồi ghế phụ giúp em nghe tình hình mới nhất.”

Giọng cô bình tĩnh hơn nhiều so với những gì anh tưởng. Trong lòng anh thoáng đoán có lẽ cô đã có tính toán, không dám chần chừ thêm, dứt khoát giảm tốc độ rồi tấp vào lề.

Xe vừa dừng, cô bỗng khẽ nói một câu:

“Xin lỗi anh, A Khâm, em không thể đi xem phim với anh được nữa.”

Vương Sở Khâm đang tháo dây an toàn, nghiêng mắt nhìn vẻ nghiêm túc của cô, đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay cô, khóe môi kéo lên, cố ý dùng giọng điệu thoải mái để giảm bớt áp lực cho cô.

“Nói gì vậy, chúng ta còn rất nhiều thời gian mà.”

Những gì anh nghe được từ điện thoại của cô không thật sự chi tiết, nhưng cũng đủ hiểu đây là tình huống khẩn cấp nghiêm trọng. Mức độ nặng nhẹ, anh vẫn phân biệt được. Một bộ phim mà thôi, đợi cô xử lý xong rồi xem cũng chưa muộn.

Anh tháo dây an toàn, nghiêng người xuống xe, nhường ghế lái cho cô. Trong khóe mắt, anh thấy cô khom người, trực tiếp trèo từ ghế phụ sang ghế lái. Anh giúp cô đóng cửa xe, đang định vòng qua đầu xe để lên ghế phụ, vừa quay lưng đi thì đã nghe thấy tiếng cửa xe khóa lại.

Một âm thanh rất nhỏ. Nhưng với anh, nó chẳng khác nào tiếng lên đạn rồi bật chốt an toàn của khẩu súng đang chĩa thẳng vào mình, khiến mồ hôi lạnh trong nháy mắt túa ra khắp người.

Anh quay đầu lại, qua lớp kính xe, nhìn cô.

Cô đặt hai tay lên vô lăng, khẽ nghiêng mặt nhìn anh. Lớp kính xe màu trà ngăn cách họ thành hai thế giới riêng biệt. Anh nhìn thấy đôi mắt cô như đọng đầy hơi nước, trong vắt đến lạ kỳ. Anh thấy cô khẽ lắc đầu với mình, đôi môi mấp máy, thốt ra một câu “Xin lỗi” không thành tiếng.

Chiếc xe lao đi như mũi tên rời khỏi dây cung, tiếng động cơ gầm rú vang dội chẳng khác nào tiếng súng bắn xuyên qua lồng ngực anh.

Vương Sở Khâm gào thét tên cô trong cơn tuyệt vọng, anh đuổi theo hàng chục mét rồi điên cuồng chặn một chiếc taxi giữa đường để tiếp tục truy đuổi. Chiếc taxi chạy không đủ nhanh, anh chẳng thể nhìn thấy bóng dáng xe cô đâu nữa. Trên đài phát thanh lúc này đang liên tục cập nhật tin tức thời sự, nhắc nhở người dân tránh xa tuyến đường Vành đai Trung tâm và toàn bộ khu vực lân cận; cảnh sát đang xử lý một vụ án khẩn cấp và sẽ phong tỏa toàn bộ các tuyến đường xung quanh.

Tài xế nghe xong liền tấp xe vào lề, ái ngại thông báo rằng điểm đến đã bị phong tỏa nên không thể đi tiếp. Người đàn ông trẻ tuổi ấy lo lắng đến mức chẳng thể thốt nên lời, anh nhanh tay lôi ví tiền từ trong túi ra, rồi tháo luôn chiếc đồng hồ trên cổ tay, tất cả quăng hết cho tài xế rồi đẩy người đàn ông đang ngơ ngác kia xuống xe.

Một chiếc xe lạ lẫm, bàn đạp ga bị đạp lún sàn, những con phố vắng lặng không một bóng người vì lệnh phong tỏa giao thông... Cuối cùng, tại một địa điểm cách bờ biển chưa đầy một cây số, anh đã nhìn thấy đuôi chiếc xe thể thao mà chính tay anh cầm lái sáng nay, và chạy song song với nó là một chiếc xe buýt cỡ lớn.

Đó là chiếc xe thể thao anh yêu thích nhất, anh hiểu rõ vận tốc của nó kinh khủng đến mức nào, chiếc taxi cà tàng này hoàn toàn không có cửa để bắt kịp. Nhưng anh ngỡ như mình đã nhìn thấy một tia sáng cuối đường hầm; anh tự tin rằng chỉ cần thêm vài phút nữa, anh chắc chắn sẽ đuổi kịp và ép cô dừng lại. Thế nhưng, anh chỉ có thể đứng từ xa vài trăm mét cuối cùng, trân trối nhìn cô đột ngột tăng tốc vượt mặt, băng qua chiếc xe buýt rồi thực hiện một cú drift xoay đuôi đầy ngoạn mục. Với tư thế như “bọ ngựa chặn xe”, cô để mặc chiếc xe của mình nằm chắn ngang ngay trước mũi xe buýt.

Chiếc xe buýt không hề giảm tốc mà cứ thế lao thẳng tới. Chiếc xe của Sa Sa bị chặn ngang chẳng khác nào một gờ giảm tốc, sau cú va chạm mãnh liệt, nó bị đẩy đi theo quán tính. Cô đạp phanh chết cứng, bốn bánh xe ma sát trên mặt đường nhựa tóe lên những tia lửa và để lại những vệt cháy đen sực mùi cao su. Lực cản không đủ lớn khiến cô không thể ngay lập tức dừng lại, chỉ có thể bị động bị đẩy về phía trước, nhưng rõ ràng tốc độ của chiếc xe buýt đã bắt đầu chậm lại dưới sự ngăn cản của cô.

Nhịp tim của Vương Sở Khâm trong khoảnh khắc ấy đã vọt lên cao hơn cả kim chỉ vòng tua máy. Lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi lạnh, từng giọt mồ hôi lớn chảy dài từ thái dương đang đập liên hồi. Cuối cùng anh cũng đuổi kịp đuôi chiếc xe buýt đang giảm tốc, thấp thoáng qua khung cửa kính là hình ảnh vài đứa trẻ đang đập tay vào cửa sổ, khóc lóc đầy hoảng loạn.

Anh tạt sang bên sườn, dùng đầu xe của mình đâm mạnh vào xe buýt. Túi khí an toàn ở ghế lái ngay lập tức bung ra, anh dùng chân đạp chết phanh, cố gắng kẹp chặt chiếc xe buýt từ bên hông để tăng thêm lực ma sát.

Phía sau, tiếng còi cảnh sát hú vang dội, họ cũng làm theo cách tương tự, va chạm từ phía bên kia để ép xe dừng hẳn. Dưới lực cản của nhiều chiếc xe cùng lúc, chiếc xe buýt như một con bò tót kiệt sức trên đấu trường, cuối cùng cũng buộc phải giảm tốc và dừng hẳn lại khi chỉ cách mép biển chưa đầy mười mét.

Vương Sở Khâm bị túi khí ép chặt vào ghế, cả người như vừa bước ra từ dưới nước, vạt áo trước đẫm sũng mồ hôi. Anh buông phanh, dù toàn thân đã rã rời không còn chút sức lực, dù anh biết rõ tính năng an toàn của chiếc xe thể thao kia chắc chắn sẽ bảo vệ Sa Sa bình an vô sự, nhưng anh vẫn cần phải đến bên cô ngay lập tức để xác nhận. Tay anh đặt lên cửa xe định đẩy ra nhưng không được, cửa đã bị biến dạng và kẹt cứng. Anh khó khăn đẩy túi khí ra, định nhoài người sang phía ghế phụ để thoát ra ngoài, nhưng khi vừa mới nghiêng người, anh chỉ cảm thấy chiếc xe rung lên một nhịp cực mạnh.

Chiếc xe buýt vốn dĩ đã bị ép dừng lại kia, đột ngột giống như một con ngựa hoang đứt dây cương, lại một lần nữa khởi động, đẩy chiếc xe thể thao ở phía trước lao thẳng về phía trước.

Người đàn ông trẻ tuổi với mồ hôi lạnh đầm đìa, qua lớp kính chắn gió đã rạn nứt, trân trối nhìn chiếc xe chở theo người con gái anh yêu nhất bị chiếc xe buýt khổng lồ đẩy bay qua dải phân cách, rơi thẳng xuống biển sâu. Cú rơi ấy chóng vánh đến mức, ngay cả cơ hội để anh gào lên một tiếng đau đớn cũng chẳng thể thực hiện được.

Một phần ba thân chiếc xe buýt chở đầy người treo lơ lửng bên mép biển, còn người anh yêu đã hoàn toàn biến mất sau mặt nước đại dương.

Người rơi xuống biển sâu là cô, nhưng người đang bị làn nước bao vây đến mức ngạt thở lại chính là anh.

Đầu anh đau như búa bổ, từng sợi dây thần kinh dường như đang co giật, đau đớn đến tột cùng.

Anh chợt nhớ lại một câu hỏi anh từng dành cho mẹ mình, ngay sau khi tỉnh dậy từ vụ tai nạn xe hơi và đọc xong đống tài liệu mà cha mẹ đưa cho. Anh nhớ rõ ràng hồi trung học mình từng có một người bạn thân nhất tên là Phùng Tử Hiên.

Nhưng người này chưa bao giờ xuất hiện dù chỉ một giây trong giai đoạn cuộc đời bị mất trí nhớ của anh, thậm chí một chữ nhắc qua cũng không có. Lúc đó mẹ anh đã nói gì nhỉ? Bà nói người bạn thân nhất của anh đã cùng cả gia đình định cư ở nước ngoài nên mất liên lạc.

Không phải, không phải như thế.

Vào khoảnh khắc này, trong não anh tràn ngập những ký hức hỗn loạn và xa lạ.

Anh nhìn thấy người bạn thân nhất của mình, gương mặt cậu ấy bị đạn bắn nát như một tổ ong, cậu ấy nằm gục trước mặt anh, máu chảy đầm đìa khắp cơ thể.

Năm mười sáu tuổi ấy, anh đã tận mắt nhìn thấy người bạn thân nhất chết ngay trước mặt mình.

Và giờ đây, anh lại tận mắt nhìn thấy người phụ nữ anh yêu nhất biến mất ngay trước mắt mình.

_____

Quà giáng sinh cho mọi người nhưng là tuổi già của tui, trời ơi thức mấy đêm :v 

Nhưng mà chương trước với chương này tui ko muốn làm qua loa một tí nào, từng câu từng chữ của 2 chương này nó rất là... ko biết nói sao, kiểu là nó rất là hay ý ;____; Nó tình cảm, nó kịch tính, nó bi ai, nó có H đã đời xong chương sau biệt ly cmnl =))))

Mà trùng hợp ghê, ngày này năm trước bà Cao Cao bả đăng chương này làm quà Giáng sinh lun ớ mọi người. 

Giáng sinh vui vẻ nha ~~~ Hôm nay đã đăng tầm mười chương truyện đó. Mấy bà đi lụm quà vui vẻ đi nhaaaa

Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>

5 11 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
11 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
dung12347
dung12347
2 tháng trước

Tới hồi ảnh nhớ cái chỉ quên nè he

shatou_5114
shatou_5114
2 tháng trước

tr ơi mom ơi sao đớn quá z 😭😭😭😭

kangie_20898
kangie_20898
2 tháng trước

Chúc ad Giáng sinh an lành. Cảm ơn quà của ad 🫶🫶🫶
Tác giả miêu tả hay quá, đọc mà tưởng tượng ra được khung cảnh chặn xe tim đập thình thịch luôn á
Đọc chương này rất đau lòng, đến khúc S rớt xuống biển trước mặt K là khóc luôn 😭😭😭

nhungoc
2 tháng trước

Tới hồi chị Sa của toi gỡ lại vốn ròi🙂‍↕️

hoannguyen
hoannguyen
2 tháng trước

Cảm ơn bà ad nha!
Những chương sau càng đọc càng cuốn
Chúc bà giáng sinh vui vẻ❤️

haphuong2503
haphuong2503
2 tháng trước

Hu hu đọc bao lần đến cái cảnh này vẫn khóc quá trời. Sha Sha của A Khâm ơi

Vũ Kiều Trinh
2 tháng trước

hậu giáng sinh còn quà kh bà ơii,thít bộ này quớ

neocity127
neocity127
2 tháng trước

chúc ad giáng sinh vui vẻ nha, mong ad ra chương mới đều đều ạ tui nóng ruột quá rùi

nguyen anh
2 tháng trước

Ee yêu ad quá trời quá đất lun ớ, chúc ad một mùa Giáng sinh an lành nèeee.

ngatran
2 tháng trước

Đọc lần thứ mấy rồi mà toi vẫn khóc như 🐶 quý vị ơi :(((( Toi nhớ lần đầu đọc còn không biết tác giả sẽ xử lí cái mớ luẩn quẩn 11 năm cách biệt của chương trước ntn xong bả dùng ngay sinh ly tử biệt để xử lí mà toi sốc ngang🦭

Đỗ Khánh Diệp
2 tháng trước

Ad iu của t 😍

Có thể bạn sẽ thích

[SHATOU|豆浆油条] SỮA ĐẬU NÀNH & QUẨY NÓNG

[SHATOU|一觉醒来师叔变男友] NGỦ MỘT GIẤC, SƯ THÚC THÀNH BẠN TRAI

11
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x