[SHATOU| 遇上方知有] GẶP RỒI MỚI BIẾT CÓ TỒN TẠI
7.1k lượt xem
Chương 4: Cô Quạnh
Không người, chớ phân xa gần.
Hai kẻ tạm mượn nhau chút sáng sao.
Phút này giống như người thương, ít nhất cũng không còn đơn độc.
Đây là bài Alone của AGA - Cantopop (nhạc đàn Hồng Kông)
Link: https://www.youtube.com/watch?v=ZyORtO7kTaw
_____
Anh trông đúng là phiền đến tận đỉnh, lên núi mà đạp ga tới tám mươi, gió đêm đầu xuân rạch qua cửa kính mở toang, lùa thẳng vào tai như từng nhát lạnh lẽo. Anh chẳng hề cảm thấy gì, còn Sa Sa ngồi bên thì khẽ co vai, lặng lẽ kéo chặt áo khoác trước ngực.
Xuống xe, Sa Sa thấy mặt mình như bị gió táp đến tê rần. Anh xuống xe, khóa cửa, mặt đen thui, bước đi hùng hổ. Chỉ đến khi cách cửa chính vài mét, anh mới cố ý giảm tốc, chờ cô theo kịp rồi mới cùng nhau bước vào. Quả nhiên, anh đoán đúng ý mẹ mình, bà đang ngồi ở phòng khách, vẻ mặt lo đến sốt ruột.
"Sa Sa đâu?" Đó là phản ứng đầu tiên khi bà nhìn thấy con trai.
Vương Sở Khâm âm thầm đảo trắng mắt, nghiêng người sang để lộ cô gái vốn bị vóc dáng anh che kín phía sau....
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>





