[SHATOU] TIỀN TRUYỆN “THẤT ƯỚC” – MỘT VẠN KILOMET
18.7k lượt xem
Chương 11: Những Tháng Ngày Tuổi Trẻ – P5
Khi họ trở lại bến tàu vừa đúng năm giờ, mặt biển đã sáng lấp lánh, phả ra thứ sắc xanh đẹp nhất mà nắng chiều có thể ban tặng. Làn nước biếc mát lạnh cứ rì rào mơn qua, đến mức Tôn Dĩnh Sa cũng quên bẵng cảm giác ngượng ngùng ban nãy.
Vương Sở Khâm khởi động mô-tô nước, còn cô thì ngồi trên mép cầu gỗ, hai chân đung đưa, hơi nóng trong người đã bị gió biển cuốn sạch. Nhìn mặt nước xanh biếc trước mắt cứ lan rộng mãi, cô bất giác dâng lên một ý muốn... nhảy xuống đó.
Cảm giác trong trẻo ấy lại gợi về những dư vang của buổi triển lãm, sóng lòng nổi lên lần nữa, dội ào vào tim ngay khoảnh khắc này.
Biển rộng thênh thang, không một chiếc thuyền.
Vương Sở Khâm lái mô-tô nước tiến gần, bất ngờ tăng tốc, rồi làm một cú xoay đuôi đẹp mắt. Sóng bắn lên trắng xóa, tung tóe khắp chân cô, để lại từng sợi lạnh tê mát.
Tôn Dĩnh Sa ngước nhìn chàng thanh niên đứng trên mô-tô nước, gương mặt sáng sủa, dáng người cao gọn, chiếc áo đen và mái tóc ngắn trong nắng trở nên sạch trong đến lạ.
Người ấy đứng ở lằn ranh kỳ lạ giữa "con trai" và "người đàn ông", nửa non nớt, nửa sắc nét. Thứ khí chất được phối từ hai màu ấy cứ như con sóng không biết mệt, cuộn lên rồi lại đập xuống đáy tim, khiến người ta khó lòng rời mắt.
Vậy mà khi đôi mắt sáng nhạt ấy hướng về phía cô, lại có một thoáng gì dịu mềm, như ánh nước hơi gợn sóng.
Tôn Dĩnh Sa cúi đầu, lại khẽ đong đưa mũi chân, chậm rãi chờ anh từng chút một áp sát.
Khi ở trong vịnh lúc nãy, Vương Sở Khâm đã biểu diễn cho cô xem mấy cú kỹ thuật mô-tô nước. Những khoảnh khắc mô-tô ngẩng thẳng lên trời rồi xoay vòng rơi xuống, cô nhìn đến choáng váng.
Thấy anh tới gần, cô lập tức bật ra lời khen:
"Anh giỏi quá!"
Mắt cô sáng trong như được phủ một lớp nước. Vương Sở Khâm nhìn cô cười, "Muốn thử không?"
"Không đời nào!" Cô đáp ngay.
Nghĩ đến chuyện lát nữa phải ngồi sau lưng anh để quay về, Tôn Dĩnh Sa lập tức chu môi, dặn trước:
"Lúc em ngồi sau thì cấm làm mấy trò đó!"
"Được." Anh mỉm cười đồng ý.
"Vậy... anh đưa em về nhé?"
"Vâng!"
"Xuống đây."
Câu là nói vậy, nhưng Tôn Dĩnh Sa lại chu môi:
"Xuống kiểu gì được chứ, cao như này..."
Cô liếc xuống mặt biển lắc lư dưới chân, càng nhìn càng thấy chòng chành, gương mặt nhỏ xíu nhăn lại.
Chiếc cầu hẹp cách mặt nước một khoảng. Giờ biển còn đang gợn mạnh vì mô-tô nước di chuyển, Vương Sở Khâm đứng trên mô-tô, nhìn cô với vẻ bất lực:
"Vừa rồi anh bảo cõng em qua, là em nhất quyết không chịu."
Giọng anh cuối câu còn vương chút bực bực khó gọi tên. Tôn Dĩnh Sa trừng mắt nhìn lại.
Lúc nãy họ quay về mới phát hiện nước đã dâng cao, muốn đi qua sẽ phải lội. Cô lại mặc quần dài, đội mũ, mang ba lô, thực sự bất tiện.
Vương Sở Khâm bèn nói: "Anh cõng em qua nhé."
Mà đúng lúc ấy cô còn đang giận dỗi, nên từ chối thẳng.
Cô nhìn anh một lúc rồi hỏi nhỏ:
"Anh đang trách em à?"
"Không." Anh ngẩng lên, đón lấy ánh mắt cô, giọng rất nhẹ.
"Xuống đi, anh đỡ. Không để em ngã đâu."
"...Em sợ mà..." Cô thỏ thẻ, giọng mềm mềm, đôi mắt long lanh toàn là ngập ngừng.
Vương Sở Khâm nhìn cô hai giây, rồi thở dài:
"Anh bế em xuống nhé?"
Cuối cùng, đúng là anh đã bế cô xuống thật.
Cánh tay chắc gọn của anh ôm lấy eo cô. Tôn Dĩnh Sa úp mặt vào vai anh, mang theo chút căng thẳng khi được bế từ cầu hẹp xuống mô-tô nước. Chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt, vậy mà cô lại thấy dài như cả thế kỷ.
Anh ở gần đến mức chỉ cần cô nghiêng đầu, là sẽ chạm vào cổ anh.
Vương Sở Khâm đặt cô thật vững trên mô-tô nước, cúi xuống cài dây áo phao cho cô, động tác gọn ghẽ, không một chút vội vàng. Nắng bắt đầu rơi về phía hoàng hôn. Tôn Dĩnh Sa ngẩng lên, nhìn gương mặt sáng rực của anh trong ánh chiều. Ánh mắt anh rơi lên má cô, giọng dịu đến mức như chạm vào da:
"Đi thôi."
Cô khẽ đáp một tiếng.
Ánh chiều dần chạm đến quãng thời gian dịu dàng nhất trong ngày. Mô-tô nước lướt chậm rãi, dễ chịu trên mặt biển. Sóng vỗ vào người Tôn Dĩnh Sa, gió biển mang theo từng sợi mát lạnh. Cô lim dim mắt, thì thầm:
"Anh... mát quá."
Vương Sở Khâm nhẹ nhàng cười.
Rồi ngay giây tiếp theo, một cú xoay đuôi sắc gọn!
"Aaa!!"
Cảm giác mất trọng lượng khiến cô chao đảo, cả người nhào sát vào lưng anh, hai tay siết chặt eo anh theo phản xạ:
"Anh, đáng ghét!!"
Sóng hất tung lên thành vòng, nước mặn bắn lên rồi rơi xuống. Khi mô-tô trở lại cân bằng, cô tức đến mức véo vào eo anh một cái đau điếng!
Vương Sở Khâm nghẹn ra một tiếng, quay đầu lại:
"Em véo cái chỗ nào đấy?!"
Giọng anh rõ ràng không vui.
Tôn Dĩnh Sa "hừ" nhẹ, rồi càng giận hơn, giáng một cái vỗ mạnh lên áo phao của anh:
"Anh tự làm em sợ còn gì!"
Nói rồi, cô nắm lấy dây an toàn, không thèm vịn vào người anh nữa.
Như thể ngay cả bờ vai anh, cô cũng chẳng buồn chạm.
Không khí bỗng trở nên... lửng lơ khó tả.
Người phía trước chẳng nói chẳng động. Mô-tô nước lướt trên mặt biển trải dài vô tận, ánh hoàng hôn chầm chậm buông xuống, nhuộm mặt nước thành sắc màu dịu dàng giữa bạc và lam. Chỉ có tiếng sóng và hơi gió nhẹ phả qua, tan vào nhau thành một khoảng yên bình vô thanh.
Trong mảng tĩnh lặng ấy, Tôn Dĩnh Sa rốt cuộc cũng ngước đầu. Nhìn sống lưng yên ắng kia, cô chợt hỏi khẽ:
"Anh giận rồi hả?"
Bình thường cô hay nghịch nhây với Tần Tuyên Triệt, cái kiểu vừa đánh vừa cấu đã thành thói quen. Nhưng đến lúc này, tự dưng cô mới sực nhớ ra là người này... cô đâu có thân đến mức ấy. Nhớ lại vừa rồi mình còn đấm với chả thụi người ta, hình như... hơi quá.
Tối qua Tần Tuyên Triệt còn mặt mày nghiêm trọng dặn cô: đừng chọc Vương Sở Khâm, anh ấy không dễ chịu lắm đâu.
Cô thoắt nghĩ vớ vẩn 'Anh ấy không định quăng cô xuống biển thật đấy chứ?'
Vương Sở Khâm quay đầu, ánh mắt sâu và tĩnh, nhìn cô mấy giây. Cơ thể anh hơi nghiêng ra sau, một tay dài vươn tới, kéo tay cô đặt lên eo mình:
"Anh giận em làm gì. Ôm cho chắc. Ngã xuống lại bảo anh."
Dứt lời, động cơ mô-tô lại gầm lên trên mặt nước.
Tôn Dĩnh Sa thuận theo lực, hai tay vòng trọn qua eo anh, má tựa lên áo phao, giọng nhỏ xíu, mềm như hơi thở:
"Em không có nhỏ nhen đến vậy đâu..."
Không biết Vương Sở Khâm khẽ lẩm bẩm gì, nhưng vì anh bất ngờ tăng tốc, cô chỉ kịp hoảng hốt ôm anh chặt hơn. Tốc độ bất thần dựng lên luồng gió mạnh quất đến mức cô chẳng nghe được anh nói gì nữa. Suốt đoạn quay về, Vương Sở Khâm chơi hết một loạt tốc độ cao, khiến cô có cảm giác mình vừa đi tàu lượn đứng tim ở công viên trò chơi.
...
Nghịch đủ rồi, khi về đến homestay được một lúc, Tôn Dĩnh Sa nằm nghỉ trên phòng. Chưa bao lâu bên ngoài đã xôn xao, đám bạn đều lần lượt trở lại.
Cô từ tầng ba bước xuống, vừa đến đầu cầu thang đã thấy Tần Tuyên Triệt trong phòng khách ngẩng đầu, cười sáng lóa:
"Ô, bé ngoan dậy rồi à?"
Mấy trai gái trong phòng khách nghe thế đều quay lại nhìn.
Ánh mắt cô đầu tiên rơi lên người bên cạnh Tần Tuyên Triệt, Vương Sở Khâm. Ngay khoảnh khắc hai ánh nhìn chạm nhau...
Cô "vù" một cái quay mặt đi.
Bước xuống cầu thang, cô đến tìm Hà Trác Giai, hỏi cô ấy chơi vui không. Trông Hà Trác Giai phấn chấn hẳn, tay còn bận rộn sơ chế đống hải sản. Lúc về đám người kia đã tiện tay mua cả đống hải sản ngoài bến, tối nay tính làm lẩu mini.
Nhìn Giai Giai đầy khí lực, Tôn Dĩnh Sa chợt thấy mình đúng kiểu "xem triển lãm xong về nhà ngủ thẳng cẳng", trông hơi thiếu sức sống thật. Nhưng Giai Giai vui là cô vui, cô chỉ mỉm cười theo. Chưa được mấy phút đã bị Hà Trác Giai đuổi sang phòng khách xem tivi cho khỏi vướng tay vướng chân.
Bữa tối là lẩu mini một người một nồi. Không biết Tần Tuyên Triệt moi từ đâu ra cả đống nồi nhỏ. Ngoài hải sản, còn đầy thịt gà thịt bò. Tần Tuyên Triệt chỉ vào hai đĩa thịt gà:
"Đây nhé, hôm nay Văn Xương gửi qua đấy. Sở Khâm, ăn nhiều vào. Mềm bá cháy."
Tôn Dĩnh Sa nghe xong lại liếc Tần Tuyên Triệt bằng hai cái mắt không vui. Tần thiếu gia lập tức nhận tín hiệu, vừa bất lực vừa buồn cười, rút một lon sữa chua uống lạnh cắm sẵn ống hút đặt bên cạnh cô:
"Uống đi, tổ tông. Thiếu gia đây quay về còn chạy đi mua cho em đấy."
Cô chu chu môi, rồi mới chịu im. Sữa chua lạnh lạnh, chua ngọt nhẹ, uống kèm thịt bò lại càng dễ chịu. Tôn Dĩnh Sa uống vài ngụm, ngoan ngoãn đáp:
"A Triệt tốt ghê~"
Tần Tuyên Triệt nheo mắt cười, chẳng nói thêm. Nhưng vẻ đắc ý lan từ khóe môi lên tận khóe mắt. Rồi anh quay sang Vương Sở Khâm:
"Sao, thịt gà này đỉnh không?"
"Bình thường thôi." Vương Sở Khâm nói lạnh lùng một câu.
Nụ cười của Tần thiếu gia đông cứng ngay tại chỗ. Anh "hừ" một tiếng, khó hiểu nhìn bạn mình:
"Ông ăn nhầm thuốc hả? Hôm nay không thuận lợi à?"
Vương Sở Khâm chỉ cong môi, nở một nụ cười chẳng rõ ý. Không nói gì.
Tần Tuyên Triệt lập tức gật gù vỗ vai anh, kiểu "anh em hiểu nhau không cần nói".
Không ai nhắc lại nữa. Cả bàn bắt đầu kể chuyện hành trình trong ngày. Vì mới tạt vào Vương Sở Khâm bị đơ lạnh, chẳng ai dám trêu anh thêm nên đề tài chuyển hết sang Tôn Dĩnh Sa, nói cô không đi theo thật đáng tiếc.
Họ còn lấy máy quay thể thao ra cho cô xem video chưa kịp xuất. Tôn Dĩnh Sa rất biết "giữ mặt mũi" cho từng người: người này cô vỗ tay, người kia cô gật gù, còn không quên khen Tần Tuyên Triệt và một cậu đẹp trai đi cùng:
"Wa, cái này Triệt ca quay đẹp ghê."
"Ôi giỏi thật đó, anh biết lặn tự do luôn hả!"
Hứa Tử Ngôn cười khì:
"Anh còn biết săn cá nữa. Ngày mai xuống biển bắt cá cho em ăn nhé."
"Săn cá á!!" Mắt Tôn Dĩnh Sa sáng rực như hai bóng đèn nhỏ.
"Thôi đủ rồi, khoe vừa thôi." Bị cướp spotlight, Tần Tuyên Triệt mất vui, giơ tay gõ cậu bạn một cái, rồi quay sang Tôn Dĩnh Sa: "Hôm nay em làm gì thế? Ở homestay suốt hả?"
Tôn Dĩnh Sa còn đang cười, nghe vậy liền khựng lại. Cúi đầu uống ngụm sữa chua, úp úp mở mở:
"Bí mật."
Giọng cô mềm nhỏ như rơi xuống nước. Vừa dứt câu, phía bên kia, Vương Sở Khâm đang uống coca bỗng sặc, ho một tiếng.
Tần Tuyên Triệt vội lấy khăn giấy:
"Này này, nhanh!"
Cô tiểu thư họ Cố lập tức đứng dậy lo lắng:
"Sở Khâm, anh không sao chứ? Để em rót nước cho anh."
Vương Sở Khâm ho nhẹ một cái, giọng bình thản, xua tay từ chối:
"Anh không sao. Cảm ơn."
Nghe vậy, Cố Dự Hi cười gượng, sắc mặt xinh đẹp thoáng chốc vuột về bình thản, nhưng ngồi xuống lại lén liếc sang Tôn Dĩnh Sa mấy lần.
Tần Tuyên Triệt lúc này tâm trí hoàn toàn đặt trên bạn mình, nhìn anh mấy lượt:
"Thật sự ổn chứ?"
Khi ánh nhìn lạnh lẽo của Vương Sở Khâm lia sang, anh lập tức câm nín.
Được rồi, anh đã nhiều chuyện quá rồi.
Tần thiếu gia quay đầu, bắt gặp Tôn Dĩnh Sa đang hí hửng hút nước trái cây, lại gặng hỏi:
"Ê, con nhóc kia, còn giấu bí mật gì nữa hả?"
"Không nói đấy." Tôn Dĩnh Sa lè lưỡi, mặt rạng rỡ như chạm vào ánh nắng.
"Giai Giai, em nhìn nó xem! Nhìn nó!"
Không đấu lại được, Tần Tuyên Triệt lập tức quay sang mách.
Hà Trác Giai nhìn Tôn Dĩnh Sa vài lần, chỉ cười, không nói gì.
...
Ăn xong không bao lâu, cả nhóm nằm ườn trong homestay chán chường, cuối cùng quyết định đi giải khuây ở quán bar duy nhất trên đảo. Hà Trác Giai vì mai còn thi lặn nên không đi; trước khi rời phòng, cô kéo Tôn Dĩnh Sa sang một góc, giọng ép thấp lại:
"Hôm nay em đi đâu? Khai thật mau."
Bốn phía chẳng có ai.
Tôn Dĩnh Sa mím môi, ngước nhìn bạn mình vài nhịp, rồi thỏ thẻ:
"...Em đi chơi với anh ấy."
"Ai cơ? Anh nào?"
Hà Trác Giai nhíu mày. Chưa kịp nghĩ ra thì ngay giây tiếp theo, mắt cô trợn lớn:
"Vương Sở Khâm——?!"
Âm lượng bật lên một nấc, lập tức kéo theo ánh nhìn từ cả đám đứng gần cửa.
Tôn Dĩnh Sa hoảng hốt kéo giật bạn:
"Ôi đừng nói lớn như thế mà——!"
Hà Trác Giai bị kéo đến suýt loạng choạng, ngẩng đầu liếc ra cửa.
Quả nhiên, mấy người đã quay lại nhìn.
...đặc biệt là Vương Sở Khâm.
Anh đang cầm áo khoác, khoảnh khắc ấy từ tốn ngẩng mắt lên.
Ánh đèn phủ lên đôi đồng tử sáng nhạt. Không rõ vui hay buồn, nhưng có thứ gì đó khiến tim người ta siết lại, như một cơn gợn chìm sâu dưới đáy nước.
Trong lòng Hà Trác Giai chợt thịch một tiếng.
Hèn gì ban sáng ánh mắt cậu ta cứ kỳ kỳ. Thì ra là muốn "mua chuộc" cô trước.
Hà Trác Giai khẽ hừ, như vừa nhìn thấu tất cả.
"Giỏi nhỉ. Chị biết ngay cái người này chả có ý tốt gì. Còn bày đặt 'có việc', là tìm em có việc đúng không?"
Bị nói trúng tim đen, mặt Tôn Dĩnh Sa đỏ bừng, chân tay luống cuống:
"Đừng nói nữa mà, đừng nói nữa——!"
"Sao không nói?" Hà Trác Giai quyết không tha, còn kẹp lấy vành tai cô, "Đi đâu? Làm gì? Hả?"
Chưa kịp vặn thêm hai câu, ngón tay cô đã nhận ra điều khác thường...
...cái tai nhỏ của cô em gái đã nóng đến mức như đủ để rán một quả trứng.
Hà Trác Giai nghẹn mất nửa lời:
"...."
Tôn Dĩnh Sa chớp mắt, giọng nhỏ như mèo con:
"Không có làm gì đâu... anh ấy chỉ đưa em đi xem một buổi triển lãm riêng."
"...Cũng biết chiều em phết đấy nhỉ." Hà Trác Giai nhướng mày.
Con bé này, phim hay, ăn uống ngon chưa chắc dụ được; nhưng nhắc đến mấy triển lãm, bảo tàng cổ, hay di chỉ văn hoá là mắt nó sáng hơn đèn neon ngay. Ở Dubai bốn mươi độ còn kéo cô đi xem bảo tàng khảo cổ.
Vương Sở Khâm mà hẹn được nó đi xem triển lãm... rõ ràng có bỏ công.
Tôn Dĩnh Sa lại kéo tay áo bạn, giọng nhỏ như hạt mưa rơi lên lá:
"Đừng nói với ai nhé, bí mật thôi."
"Hả? Tại sao?" Hà Trác Giai cảnh giác ngay.
"Vẫn chưa biết rõ mà... nói ra kỳ lắm."
Tôn Dĩnh Sa sờ má, vành tai lại đỏ như bị nắng thấm.
Hà Trác Giai bật cười khổ:
"Còn chưa biết? Rõ ràng anh ta đang theo đuổi em còn gì! Ai rảnh mà đi xem triển lãm riêng với em? Ngay cả Tần Tuyên Triệt còn không chịu đi!"
Tôn Dĩnh Sa đỏ đến mức muốn chui xuống đất:
"Đừng nói với A Triệt mà——!!"
Hà Trác Giai nhìn con báo con trước mặt đã bị nhuộm thành một màu hồng nhạt, cuối cùng thở dài, vỗ vào mông nó một cái:
"Rồi rồi, chị biết. Tối nay tự lo cho bản thân, đừng để người ta ăn đậu hũ."
"Anh ấy không làm thế đâu!"
Tôn Dĩnh Sa mở to mắt, vội vàng phản bác.
Chính cô cũng không ngờ, chỉ hai mươi bốn tiếng sau câu nói ấy, cô sẽ bị Vương Sở Khâm "dạy dỗ" đến mức nằm trên giường mà thở không nên lời...
_____
Lời tác giả:
"Đang viết thì lỡ kéo sang tận chương sau luôn. Chương này không đủ ngọt sao? Ngoan ngoãn đọc tiếp, đừng làm ầm nữa nha."
Đọc xong nhớ chấm điểm (rating) và comment cho xôm nhe bạn hiền :>
Có thể bạn sẽ thích
📢 Thông báo & thảo luận
Thông Báo Về Việc Đăng Ký Tài Khoản
Tình hình là dạo này bận quá nên mình không có thời gian sửa chữa tính năng cho web nữa,…
Cập nhật tính năng
Tui thấy nhiều bà than phiền vụ đăng nhập không lưu quá, nên từ nay tui bỏ vụ đăng nhập…
Updates Gặp Rồi Mới Biết Có Tồn Tại
Đủ duyên tối nay full nha =))). Ko dám chắc nhưng tui cũng xong rồi á, đợi beta thui =))…
Hellu mấy pà!
Tui đang test thử tính năng comment để tương tác với mấy bà được mượt hơn. Chẳng hạn thông báo…





